Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau lưng Tửu Tỉnh Trung Thế. Lão sợ Đức Xuyên Gia Quang sẽ tưởng sách lược lấy lui làm tiến của bọn họ là thật, phái bọn họ đi Tây Quốc tử chiến với giặc Hán.
Nhưng mà, đúng lúc này Đức Xuyên Gia Quang mở miệng, giọng điệu lại hết sức ôn hòa, quả thật so với ban nãy như hai người khác nhau.
- Được rồi, đã đến nước này đừng truy cứu chuyện trước đây nữa. Kháng Hán mới là chuyện phải làm. Hai vị Lão trung trước giờ đều là trọng thần phò tá ta, kinh nghiệm xử lý quốc sự phong phú, phái đi Tây Quốc chống đỡ giặc Hán chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi? Lời này đừng nhắc đến nữa.
Sau đó, y quay đầu nhìn Thổ Tỉnh Lợi Thắng.
- Khanh cứ đem suy nghĩ của mình nói hết ra đi.
Đương nhiên y không phải là người hòa nhã như ngoài mặt, thật sự ra trong lòng y đã phẫn nộ đến cực điểm. Tửu Tỉnh gia lúc trước đã có nhiều lần bất kính với vị Tướng quân trẻ tuổi này, đến hiện tại lại dám áp chế chúa thượng, thật sự là tội ác tày trời. Chỉ có điều hiện tại nội bộ Mạc Phủ không được loạn, cho nên đành phải nhẫn nhịn bọn họ một chút.
Y đã quyết định, sau khi đánh đuổi giặc Hán, nhất định phải cho hai vị Lão trung này mổ bụng tạ tội.
- Tạ Tướng quân đại nhân.
Thấy đã được ủng hộ của đại nhân, Thổ Tỉnh Lợi Thắng tiếp tục nói.
- Tây Quốc đã tràn đầy nguy cơ, chúng ta phải phối hợp với tất cả phiên chủ chuẩn bị ứng phó giặc hán xâm nhập đất tim gan Tây Quốc thậm chí là đến Đô Kinh …
Sau đó, y gằng giọng.
- Nếu thật sự như vậy, chúng ta phải đưa hoàng thất và phiên chủ thân cận Mạc Phủ đến Giang Hộ. Đồng thời, phải biến Đô Kinh và gần kinh kỳ thành một mảnh đất trống, khiến giặc Hán không tài nào được cấp dưỡng ở gần kinh kỳ… Thậm chí từ gần kinh kỳ thẳng đến môn hộ Quan Đông là vùng Vĩ Trương (Owari) và Mỹ Nồng (Mino). Cả vùng đất này, cũng phải chuẩn bị tốt cho chiến lược vườn không nhà trống, khiến cho giặc Hán không tiến quân được từ nơi đây. Đúng vậy, tất cả đều lấy bảo vệ Quan Đông và Giang Hộ làm trọng!
Đây là chuẩn bị mất đi toàn bộ Tây Quốc sao?
Những người khác hầu như trợn mắt há hốc mồm nhìn Thổ Tỉnh Lợi Thắng, dường như đều hoài nghi tinh thần y có vấn đề.
Nhưng mà, theo cái nhìn chăm chú đầy hoài nghi của mọi người, Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại không có một chút dấu hiệu bối rối nào, vẫn không chút hoang mang ngồi xổm tại chỗ, dường như mình chỉ vừa nói một chuyện nhỏ bé không đáng kể.
Tuy nhiên, so với ồn ào đầy hoài hoài nghi của những người khác, Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu lại điềm tĩnh hơn nhiều. Hiển nhiên, trong lòng vị trọng thần Mạc Phủ này, tuy rằng không cực đoan giống như Thổ Tỉnh Lợi Thắng, nhưng lão cũng mơ hồ nghĩ khái quát một chút về tình thế có khả năng xảy ra trong tương lai.
- Cần phải làm đến mức như vậy sao?
Lão nhìn Thổ Tỉnh Lợi Thắng, vừa điềm tĩnh mà lại gây áp lực.
- Nếu như trong tình thế bình thường, ta cảm thấy không cần phải làm đến mức này.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng nhìn lại đối phương, điềm tĩnh như Đại lão, rõ ràng trong lòng lão đã có chủ ý.
- Nhưng nếu đã đối đầu trận với cường quốc như Đại Hán, chúng ta không tính toán đến trường hợp xấu nhất không được. Ta không phải là nói nhất định hiện tại Đô Kinh thậm chí gần kinh kỳ đều phải trở thành một mảnh đất trống, biến Vĩ Trương và Mỹ Nồng thành chiến địa, nhưng chúng ta nhất định phải suy tính như vậy, để tránh hối tiếc không kịp.
- Chẳng lẽ Lợi Thắng điện không có lòng tin với đại quân Mạc Phủ?
Tửu Tỉnh Trung Thắng vừa rồi bị Thổ Tỉnh Lợi Thắng quát tháo, nên trong lòng rất khó chịu, mượn cớ phát tác.
- Giặc Hán tuy mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là xác thịt phàm trần mà thôi, không phải là thiên binh hạ phàm. Hơn nữa, quốc lực của giặc Hán tuy mạnh, nhưng sức mạnh của bọn chúng dù sao cũng không tài này đi xuyên qua được khoảng cách xa như vậy đến trong nước ta. Bọn chúng nhọc sức viễn chinh, chỉ cần chúng ta tập hợp đại quân, đến Tây Quốc cùng quyết chiến với bọn chúng, nhất định đủ chiến thắng rồi.
- Ngồi đây nói cái gì mà “Nhất định chiến thắng” lại có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ vài lời nói của chúng ta sẽ khiến giặc Hán tự động nhận thua lui binh sao?
Thổ Tỉnh Lợi Thắng đột nhiên trả lời, thần sắc nghiêm nghị quát đối phương.
- Từ xưa chuyện chiến tranh đã hung hiểm, cho dù là Thần Quân lúc lập nghiệp từ Tam Hà cũng không được thuận buồm xuôi gió, lấy cái gì mà nói là tất thắng? ! Kế sách này của ta, chỉ là chuẩn bị cho tình thế xấu nhất mà thôi. Nếu như đại quân đánh lui được giặc Hán, vậy đương nhiên ta cầu còn không được!
Phen này lão phát tác ra, khiến cho những người trong biểu điện trong phút chốc đều im lặng. Thổ Tỉnh Lợi Thắng tuy là Lão trung thủ tịch (cao nhất), nhưng bình thường vô cùng để ý đến giao tình với các đồng liêu, cực kỳ ít cãi vã với người khác, hơn nữa sẽ không quát tháo đồng liêu. Hôm nay lão phát tác như vậy, ngược lại khiến người khác kinh sợ.
Tửu Tỉnh Trung Thắng còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng đột nhiên lão phát hiện Tửu Tỉnh Trung Thế ngầm liếc nhìn lão, lão lập tức ngưng lại, sau đó nhìn sang khuôn mặt của Tướng quân đại nhân, phát hiện ngài đã tỏ vẻ không hài lòng, vì vậy liền vội vàng không hỏi nữa.
- Tướng quân đại nhân, nói tóm lại, thần chỉ đề nghị trong trường hợp xấu nhất mà thôi. Bản thân thần so với bất cứ ai càng không hy vọng chuyện tương tự xảy ra. Nhưng nếu như chúng ta phải giao chiến với cường quốc như giặc Hán, chúng ta không sớm tính toán vẹn toàn không được…
Sau khi Thổ Tỉnh Lợi Thắng quát Tửu Tỉnh Trung Thắng, cũng không đôi co với lão nữa, mà thẳng thừng quỳ xoay mặt về phía Đức Xuyên Gia Quang.
- Nếu thần có nói sai chỗ nào, kinh mong đại nhân thứ tội.
Tuy rằng ngoài mặt lão tạ tội, tỏ vẻ nơm nớp lo sợ, nhưng kỳ thực trong lòng lại hết sức chắc chắn. Tướng quân đại nhân căn bản sẽ không trách tội mình.
Sở dĩ lão quát to với Tửu Tỉnh Trung Thắng, cũng chính là vì nhìn ra khuôn mặt của Tướng quân đại nhân hận hai vị Lão trung Tửu Tỉnh gia đến tận xương tủy, cho nên cũng không cần phải giả đò với bọn họ nữa, ngược lại phải xem thái độ của Tướng quân.
Mượn chuyện này lão cũng tuyên cáo với mọi người, lão được Tướng quân đại nhân coi trọng, được bổ nhiệm làm Lão trung thủ tịch, không phải là không có nguyên nhân.
- Khanh là thủ tịch, vốn dĩ phải suy xét toàn cục quốc sự, dự đoán tình huống xấu nhất cũng không sai.
Quả nhiên giống như sở liệu của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, Đức Xuyên Gia Quang cũng không im lặng bao lâu, thì đã tỏ thái độ có lợi cho Thổ Tỉnh Lợi Thắng.
- Khanh cứ nói rõ ra tất cả những suy tính xấu nhất của khanh đi, nếu như có chỗ đáng cân nhắc, cho dù là chúng ta làm một vài việc chuẩn bị cũng không sao.
- Tạ Tướng quân đại nhân!
Mang một cảm giác thoải mái lạ thường, Thổ Tỉnh Lợi Thắng lần nữa ngẩng đầu lên, sau đó bắt đầu chậm rãi nói.
- Giống như lời thần vừa nói. Chúng ta phải chống lại giặc Hán ở Tây Quốc và Đô Kinh, nhưng hiện tại quân tiên phong giặc Hán mạnh mẽ dẻo dai, thái độ của triều đình bất lợi đối với chúng ta, các Đại danh của Tây Quốc cũng tỏ thái độ không rõ ràng. Dưới nhiều nhân tố bất lợi, Mạc Phủ cố thủ Tây Quốc e rằng sẽ có không ít khó khăn… Nếu như chúng ta vượt qua được khó khăn này đương nhiên là tốt nhất, nhưng tình thế bây giờ không cho phép chúng ta khinh thường, nhất định phải nhìn thẳng vào khả năng Tây Quốc rơi vào tay giặc Hán.