Tuy rằng Chu Phác và bọn quan quân tùy tùng của gã từ lúc này cách Đô Kinh còn có mấy trăm dặm, nhưng Đô Kinh vẫn không tránh khỏi cảm nhận được một loại hàn ý như cũ.
Lúc này chính là thời khắc vào hạ, vốn dĩ là thời điểm Đô Kinh sáng rõ nhất, tiết trời sáng sủa mà cũng không nắng nóng, cây cối xanh um tươi tốt, chùa chiền nhà cổ làm đẹp bên trong đó, đủ khiến cho từng du khách lưu luyến quên về. Cả toà thành thị, đều sẽ ở bên trong một loại nhàn nhã lại trang trọng.
Nhưng mà từ khi hai vị bệ hạ Pháp hoàng và Thiên hoàng vô cớ chạy ra khỏi Đô Kinh, sau khi tin tức quân đội Đại Hán đổ bộ Cửu Châu vả lại đánh tan quân trấn thủ đất đó cùng nhau bùng nổ, loại nhàn nhã này liền không còn sót lại chút gì rồi.
Tuy rằng thông cáo Mạc Phủ phát ra nói không tỉ mỉ, đối với nguyên nhân hai vị bệ hạ đột nhiên thoát khỏi giữ kín như bưng. Nhưng cho dù là người không có nhận thức, cũng biết bên trong hai việc này nhất định sẽ có liên can, càng thêm biết trận gió lớn lao này, sẽ không dừng lại ở trên đảo Cửu Châu.
Làm quốc đô của triều đình, Đô Kinh khẳng định là mục tiêu tiến quân của quân đội Đại Hán, cho nên chiến hỏa rất có khả năng liền sẽ vào sau đó không đó liền cháy lan tới Đô Kinh. Tuy rằng trải qua trị thế của Đức Xuyên gia ba mươi năm, Đô Kinh vẫn luôn an bình tường hòa, nhưng người Đô Kinh có qua hồi ức đau đớn thê thảm thời đại Chiến Quốc, vẫn là biết sau chiến hỏa kéo dài cháy lan tới, sẽ là một bộ cảnh tượng địa ngục như thế nào.
Chính là vì loại sợ hãi này, cho nên ngay khi tin tức được chứng thực, rất nhiều dân sống ở Đô Kinh liều lĩnh hết thảy mọi thứ thoát khỏi phía đông, muốn né tránh chiến hỏa, mỗi ngày đều có hàng đống lưu dân từ phương nam tới Đô Kinh. Bọn họ cho rằng nơi này nếu như đồn trú đại quân Mạc Phủ vậy thì hẳn là an toàn, nhưng tới nơi này bọn họ mới nhận ra, lữ trình rời khỏi cũng không có kết thúc, vẫn còn một đoạn đường càng dài hơn đang đợi mình.
Bởi vì chính sách đã định vườn không nhà trống trước đó, cho nên Mạc Phủ cũng không phản đối những bình dân này rời khỏi, thế nhưng vì không khiến cho bọn họ tắc mất con đường quấy nhiễu xuất phát và điều động của quân đội, cho nên Mạc Phủ đã hạn chế tầm vóc lưu dân chạy trốn về phía đông, cho nên một đám lớn lưu dân ngưng trệ lưu lại ở Đô Kinh.
Đồng thời, bởi vì của cải bản thân không đủ, cho nên Mạc Phủ cũng không có tiến hành cứu tế qua những lưu dân này, thậm chí cũng không có suy xét bố trí ổn thỏa bọn họ, giống như tính toán để bọn họ tự sinh tự diệt.
Bởi vì những cách làm của Mạc Phủ này, những lưu dân này rất nhanh đã rơi vào trong trạng thái đói khát, bọn họ vốn cho rằng chỉ cần trốn tới được Đô Kinh thì có được che chở của Mạc Phủ, lại cộng thêm trốn thoát gấp gáp, cũng không mang đi được quá nhiều của cải và lương thực. Hiện giờ lưu lại ở Đô Kinh lại không có cách nào được tiếp tế, cho nên lương thực vốn dĩ mang tới lập tức tiêu hao không còn gì.
Đói khát xui khiến bọn họ muốn tận hết cách đi truy tìm thức ăn, vì thế trị an Đô Kinh rất nhanh liền bắt đầu nhanh chóng chuyển biến xấu, biến thành một tòa thành xôn xao bất an, lại cũng không có nhàn nhã như ngày thường.
Nhưng mà, mặc dù vô cùng rõ ràng tình cảnh gặp phải của Đô Kinh hiện giờ, nhưng quan viên cao nhất của Mạc Phủ ở Đô Kinh sở Ti đại Đô Kinh Bản Thương Trọng Tông ngoại trừ hạ lệnh quân đội dưới tay trấn áp xôn xao, cũng không có làm ra cử động nào khác. Tuy rằng tình cảnh những lưu dân này vô cùng thê thảm, nhưng y có sự tình càng trọng yếu hơn phải làm, hiện giờ cũng không màn tới được bọn họ.
Bởi vì trốn thoát của Thiên hoàng và Pháp hoàng bệ hạ trước đó, y nhận được quát mắng vô cùng nghiêm khắc của Mạc Phủ, hiện giờ phải nói là thân mang tội, với tính tình của Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang cho dù bị cưỡng bách mổ bụng cũng không ngạc nhiên, chỉ có điều Mạc Phủ hiện giờ trong lúc gấp gáp vì ổn định của thế cục mới không có đem y thay mới đổi cũ.
Vì xoay chuyển địa vị của mình trong lòng Tướng quân đại nhân, vì cứu lấy tính mạng của mình, Bản Thương Trọng Tông mới đầu lấy nhiệt tình mười vạn phần đầu nhập vào bên trong phòng ngự của Đô Kinh, hi vọng đủ ở Đô Kinh chống cự quân tiên phong giặc Hán, hoặc là chí ít đánh thắng một hai trận, như vậy mới coi như lập công chuộc tội một lời ăn nói cho Tướng quân đại nhân.
Cho nên hiện giờ y tâm tâm niệm niệm chỉ là bảo đảm quân đội thế nào, lấy chống cự giặc Hán bảo hộ tính mạng của mình, về phần những lưu dân này như thế nào y vốn dĩ không cần để ý, ước gì bọn họ sớm chút biến mất trước mình.
Nếu như quan trên nghĩ như thế, các quan lại bên dưới đương nhiên cũng sẽ không nương tay, đụng tới lưu dân bởi vì đói khát mà phạm vào loạn lạc, quan binh tuần tra nhất loạt giết không cần hỏi, cho nên lưu dân phạm tội và quan binh trấn áp hỗn loạn thành một cục. Mấy ngày này khắp nơi Đô Kinh đều nghe thấy được tiếng kêu rên, thậm chí có một số nơi còn có ánh lửa, quả thật giống như là cảnh tượng kinh hoàng ứng với nhân loạn hai trăm năm trước bắt đầu trùng hiện lần nữa.
Không có người nào biết, hoảng sợ như vậy, lúc nào mới tới được lúc kết thúc.
Sau khi có được tin tức xác thật Mao Lợi gia đã đánh ra cờ phản chính thức đánh ngược trở lại, hơn nữa quân đội Đại Hán đã đổ bộ tới lãnh địa Mao Lợi gia tùy thời sửa soạn tiến công lên phía bắc, Bản Thương Trọng Tông hôm nay lại lần nữa đi tới bên trong hoàng cư, yết kiến Thái hậu bệ hạ.
Từ sau khi việc hai vị bệ hạ rời khỏi Đô Kinh, rất nhiều cung nhân và thị hầu liền bị Bản Thương Trọng Tông hạ lệnh bắt lại, vả lại nghiêm khắc thẩm vấn, để tiện truy cứu trách tội người vả lại làm rõ ràng chân tướng sự tình, cộng thêm hiện giờ rất nhiều cung nhân đều đã di chuyển về hướng Đông Quốc, cho nên vốn dĩ hoàng cư đã vắng lặng, hiện giờ càng thêm có vẻ tiêu điều, không nghe thấy bao nhiêu tiếng người.
Trong tình cảnh của loại hiu quạnh này, Bản Thương Trọng Tông tới được trong điện Hoàng Hậu Ngự của Hoàng thái hậu ở, sau dó quỳ ngồi ở ghế dưới, chờ Hoàng thái hậu bệ hạ tiếp kiến.
Trong quá khứ, loại cách làm vào thẳng hoàng cư yết kiến Thái hậu này không hợp lễ, thế nhưng hôm nay hai vị bệ hạ đã rời khỏi cũng không màn tới được nhiều như vậy rồi. Hơn một tháng trở lại đây, Bản Thương Trọng Tông gần đây vì những việc này nhiều lần vào hoàng cư yết kiến thái hậu, thậm chí so với số lần năm đó y yết kiến Pháp hoàng bệ hạ còn nhiều hơn.
Y cũng không có chờ đợi bao lâu, rất nhanh, theo dẫn đường của mấy vị cung nhân, Hoàng thái hậu bệ hạ từ cửa hông tiến vào trong phòng, sau đó quỳ ngồi tới trên giường, đối diện Bản Thương Trọng Tông.
- Ái khanh khổ cực rồi, hôm nay yết kiến có điều gì sao?
Bởi vì giữa hai người cách bức màn, Bản Thương Trọng Tông mơ mơ hồ hồ cũng không thấy rõ vẻ mặt của Hoàng thái hậu bệ hạ, vả lại giọng điệu của bà cũng vô cùng bình thản, giống như sự tình gì cũng không có phát sinh qua.
- Khấu kiến bệ hạ! Bản Thương Trọng Tông cũng không có trả lời thẳng, mà là cung cung kính kính lấy đầu chạm đất, trước tiên hành một lễ với Hoàng thái hậu bệ hạ.