- Ừ, ta cũng cảm thấy như thế. Chu Phác gật đầu nhẹ một cái, hiển nhiên có chút phấn chấn.- Bây giờ tát cả phiên Nhật Bổn đều một thân một mình, Mạc Phủ ở kinh thành khoanh tay đứng nhìn, Thủy Dã gia này bất quá là lấy trứng chọi đá mà thôi, làm sao có khả năng đánh thắng được chúng ta?
Tiếp theo, gã hạ lệnh bảo đại quân dừng lại, triệu tập tất cả các tướng lĩnh lãnh binh đến bàn bạc. Đồng thời, sau khi đại quân dừng lại, tất cả các trinh thám được gã phái đi thám thính tình hình phương hướng cánh đại quân này, chuẩn bị tiến vào trạng thái sắp khai chiến.
Sau khi biết được tình huống hiện tại, bầu không khí bồn chồn bắt đầu tràn ngập ngay trong cánh đại quân này, tuy rằng biết rõ thực lực đối phương yếu so với mình, thế nhưng loại bồn chồn này dù sao vẫn là mỗi người từng mang binh không tránh được.
- bây giờ chúng ta đã đến Bát Tầm thôn quận An Na, chúng quanh là một mảnh đất bằng phẳng, không có trở ngại lớn gì cả.
Cùng các quan tham nghị khác thương thảo một hồi lâu, Hoàng Xương Quốc cầm ra bản đồ tham cứu. Mặc dù bản đồ này được chế tác vô cùng xấu, nhưng cũng coi là có chút ít còn hơn không rồi.
Tiếp theo, gã quyết định phán đoán - Nếu như quả thực không phải là Mạc Phủ đang dụ địch, chúng ta liền nuốt hết quân địch phía trước.
- Theo tình hình trước mắt, thám báo vẫn không nhìn thấy đại quân Mạc Phủ xung quanh, xem ra không phải là Mạc Phủ đang dụ địch. Mà là bọn họ muốn một mình đánh một trận với chúng ta. Lập Hoa Tông Mậu thấp giọng nói.- Bọn họ là muốn tuẫn thân vì bổn phiên rồi.
- Tuẫn thân…? Chu Phác không nhịn được cười.
- Nếu đã như vậy thì chúng ta làm như mong muốn của bọn họ, để bọn họ vì bổn phiên tuẫn thân đi.
- Đại nhân! Lập Hoa Tông Mậu đột nhiên khom người thi lễ với Chu Phác.
- Chuyện gì? Chu Phác có chút tò mò đối với biểu hiện của ông ta.
- Thủy Dã Thắng Thành là chỗ quen biết cũ của ta, lúc trước cũng có giao tình không ít, cho nên tại hạ có một đòi hỏi quá đáng… Sau khi giao chiến, để tại hạ phái người đi chiêu hàng được hay không?
Lập Hoa Tông Mậu nhỏ giọng nói.- Nếu như chiêu hàng hắn ta, để hắn tham trận mà nói, đối với chúng ta mà nói khẳng định cũng là chuyện tốt.
Chu Phác nhìn Hoàng Xương Quốc một chút.
- Bây giờ điều động đại quân điều cũng cần thời gioeg, cho dù phái người đi chiêu hàng cũng không sao. Hoàng Xương Quốc biểu lộ thái độ.- Cũng nên thử một lần, dù sao ta không chỗ nào tồn hại.
- Tốt… vậy cứ làm như thế.
Chu Phác lập tức làm ra quyết định, sau đó nhìn về phía Lập Hoa Tông Mậu.- Ngươi bây giờ liền phái người đi chiêu hàng, nói cho hắn biết hôm nay phải đưa ra quyết định, nếu không chịu đầu hàng, như vậy chúng ta sẽ phát động tiến công toàn diện, để hắn và bản phiên ngọc nát đá tan, hơn nữa còn không ai cứu được hắn.
- Vâng! Lập Hoa Tông Mậu cúi đầu nhận lệnh.
- Ngoài ra, nếu như hắn không đầu hàng, xin tướng quân không cần vì tình nghĩa ngày xưa mà ảnh hưởng tới cuộc chiến về sau.
Chu Phác lập tức lại nói ra băn khoăn của mình.
- Đại nhân xin yên tâm, tại hạ chinh chiến nhiều năm, làm sao không hiểu lý lẽ? Đầu Lập Hoa Tông Mậu càng thấp hơn, lớn tiếng vì mình mà phân trần.- Hôm nay chiêu hàng hắn, chẳng qua vì tình nghĩa nhiều năm lúc trước, là muốn cho hắn một con đường lui mà thôi, nếu như hắn không thức thời nhất định đối kháng thiên uy, như vậy thì tại hạ tuyệt sẽ không lưu tình! Tại hạ khẩn cầu, nếu như hắn thực sự không đầu hàng, như vậy tại hạ xung phong dẫn quân đánh trận đầu, tự tay vì đại nhân chém đầu người này xuống!
- Tốt, tốt lắm. Chu Phác cười to một tiếng.- Hết thảy đều làm như ngươi nói đi.
Sau khi có được cho phép của Chu Phác, Lập Hoa Tông Mậu phái mấy vị thân tín chạy như bay tới phía quân Thủy Dã Thắng Thành phía trước. Lúc này, phiên quân Thủy Dã gia đã phát hiện tung tích quân Đại Hán, cho nên cũng dừng lại.
Ngay sau khi sứ giả đến hơn nữa nói ra đề nghị Lập Hoa Tông Mậu thỉnh cầu y thức thời, cộng thêm gia nhập quân Đại Hán bên này, vị lão tướng này giận tím mặt, ngay cả chòm râu trắng cũng gần như dựng đứng lên.
- Thân ta là lão tướng Đức Xuyên gia, chịu đại ân Thần Quân, làm sao có khả năng khi cường địch đến liền xin đầu hàng địch được! Lập Hoa Tông Mậu không cần tôn nghiêm võ sĩ, ta lại không cần được sao! Ta nhất định tận trức trách, cùng giặc Hán và hắn quyết đấu một trận! Y lớn tiếng rít lên với sứ giả của Lập Hoa Tông Mậu.- Ngươi trở về nói với Lập Hoa Tông Mậu, ta dẫn quân bảo vệ bản phiên, chống đỡ giặc Hán, cho dù chết trận cũng là muôn đời lưu danh, mà hắn con người như vậy vì tư lợi bản thân mà nương nhờ giặc Hán, thật sự là tội nhân, ta cùng hắn ân đoạn nghĩa tuyệt!
Nếu như lời của y quyết liệt như vậy, sứ giả bất đắc dĩ bỏ qua khuyên nhủ, vòng về trong quân Đại Hán. Ngay sau khi Lập Hoa Tông Tông Mậu nghe thấy lời Thủy Dã Thắng Thành, sắc mặt y biến ảo bất định, cuối cùng chỉ thưở một hơi dài, vứt bỏ tính toán chiêu hàng đối phương.
Y vốn dĩ liền đối với việc chiêu hàng Thủy Dã Thắng Thành cũng không có ôm hy vọng quá lớn, chỉ không đành lòng cái gì cũng không làm nhìn y tuẫn thân, cho nên miễn cưỡng muốn thử đối phương một chút mà thôi.
Nếu y thống khoái cự tuyệt đòi hỏi của mình như vậy, như vậy bây giờ lập trường của mọi người đã hoàn toàn bất đồng, còn nói tình nghĩa cái gì chính là lòng dạ đàn bà rồi. Về phần cái gì là muôn đời lưu danh, để tiếng xấu vạn năm nói ra cũng không có ý nghĩa bao lớn.
Tới cái tuổi này của y, trải qua nhiều việc lớn như vậy, y đã sớm xem nhạt hư danh rồi, biết rõ chỉ có lãnh địa mới là thật. Đức Xuyên gia chẳng lẽ là người giảng tín nghĩa sao? Còn không phải thân là hạ thần Phong Thần còn ức hiếp cô nhi quả mẫu, cướp lấy thiên hạ của người khác.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lập Hoa Tông Mậu dựa theo đòi hỏi lúc trước của mình, mang phiên quân của mình rời khỏi doanh trại tạm thời của quân đội Đại Hán hướng về phía đại quân Thủy Dã Thắng Thành mà phát động tiến công.
Lúc khoảng cách giữa hai quân chỉ có hơn mười mấy dặm, nói được vô cùng gần, bởi vì duyên cớ địa hình vô cùng trống trải, y sai toàn quân triển khai trận địa lấy tốc độ hành quân bình thường áp tới, dựa vào trinh thám, thám báo xuất sắc, y đã nắm rõ tình hình chiến trường xung quanh rồi, xác nhận đây chỉ là một cánh quân đơn độc của Thủy Dã Thắng Thành, xung quanh cũng không có viện quân phối hợp bọn chúng mai phục, cho nên trận địa bộ đội trở nên vô cùng rời rạc.
Có được binh lực gấp mấy lần quân địch, lại còn nắm chắc toàn bộ chiến trường, y tự nhiên rất tự tin, vốn dĩ không cho rằng sẽ có kết quả bất trắc. Năm đó thân là thủ hạ Phong Thần Tú Cát chinh phạt Cửu Châu, lúc chinh phạt Cao Ly, quân đội y từng chỉ huy qua cũng càng thêm lớn hơn, bây giờ những người này đương nhiên đều là thuận buồm xuôi gió.
Thời điểm phát hiện một cánh đại quân hướng về phía mình, Thủy Dã Thắng Thành cũng không lựa chọn lùi bước, ngược lại để toàn quân chỉnh đốn và sắp xếp, hướng quân địch bắt đầu nghênh kích.
Hai quân rất nhanh liền nhìn thấy trong tầm mắt, sau khi đích thân phát hiện tung tích quân địch, Lập Hoa Tông Mậu ngồi trên lưng ngựa, vẫn luôn dùng ống nhòm tinh chế của quân Đại Hán cẩn thận quan sát quân địch trước mắt, dùng cái này xác nhận phán đoán lúc trước của y, đồng thời, trong miệng y cũng đang hạ mệnh lệnh khác nhau, bảo các cánh bộ đội chiếu theo bố trí của mỗi người nghênh đón kẻ địch.