- Đúng, đại pháo! Đại pháo công thành! Tiểu quan quân này bên cạnh hiển nhiên cũng chia sẻ cùng và ý tưởng giống gã.- Có những đại pháo của Đại Hán, chúng ta rất nhanh là đánh bại được quân địch á!
Ta hiện tại nghỉ ngơi một chút.
Đông Hương Trọng Phương đột nhiện cảm thấy vô cùng mệt mỏi, giống như đứng cũng không vững. Mấy ngày nay gã luôn chiến đấu, mỗi ngày đều chỉ ngủ một khoảng thời gian ngắn thậm chí vốn dĩ không có giấc ngủ nhàn hạ, toàn bộ chỉ nhờ một cổ kình khí mạnh mẽ chống đỡ, hiện tại ăn uống không đủ, lại nhận được tin tức tốt như vậy khích lệ, tinh thần căng thẳng rốt cuộc cũng giãn xuống, vô cùng mong muốn được nghỉ ngơi.
- Các ngươi, đi đỡ gã! Xem bộ dạng của gã lung lay sắp đổ, người sĩ quan này vội vàng kêu bộ hạ của gã đến dìu Đông Hương Trọng Phương.- Dẫn gã đi nghỉ ngơi!
Hai bên binh lính lập tức tuân lệnh đỡ Đông Hương Trọng Phương lên, sau đó dẫn Đông Hương Trọng Phương bắt đầu dìu gã hướng về phương hướng gã một đường giết sang đây.
Đầu Đông Hương Trọng Phương có chút choáng váng, gần như cái gì cũng không thấy rõ, nhưng gã vẫn nhìn ra được ánh mắt của đám người kia nhìn về phía mình.
Tôn kính, sợ hãi, còn một chút hâm mộ.
Thật giống như… Giống như đang nhìn một anh hùng.
Đông Hương Trọng Phương nghĩ thầm rằng.- Ta, hiện tại ta đại khái cũng được tính là anh hùng đi.
Sau đó trước mắt gã đột nhiên xuất hiện từng hình ảnh, có lúc những bộ hạ của gã vừa mới tiến công vào trong thành, có lúc chiến hữu của gã một đường công thành đụng phải, cuối cùng ngừng lại ở người trẻ tuổi ngửa mặt lên trời ở trên đất.
Thiếu niên kia chết không nhắm mắt, giống như đang cùng gã nhìn nhau.
Ánh mắt của gã đột nhiên đau xót, nước mắt không tự như mà chảy xuống.
Nhiều người chết như vậy, ta lại còn sống.
Như vậy là làm được anh hùng a.
Hoá ra cái này gọi là kiến công lập nghiệp.
****************
Sau khi trải qua chém giết mấy ngày, trải qua từng đợt cố gắng của binh sĩ lấp vào chiến trường, quân công thành rốt cuộc chiếm lĩnh một phiến ổn định trong thành, hơn nữa đứng vững trong thành sau vài lần đánh phản công, giữa cảnh thương vong bọn họ rốt cuộc cũng bỏ qua ý tưởng đuổi quân công thành ra ngoài thành.
Sau khi đạt được thắng lợi từng bước như vậy, Nhị Điều Khang Đạo và Kiều Bản Thực Thôn bắt đầu thỉnh cầu Chu Phác gia tăng quân đội chi viện —— Hiện tại chủ lực của quân đội chi viện đều là bộ hạ của bọn họ, tổn thất thảm thiết thật sự làm cho bọn họ đau lòng, bọn họ cực kỳ hy vọng có được trợ giúp, giảm thiểu thướng thế của mình.
Mà tuy rằng Chu Phác làm tiêu hao tâm tư cuả bọn họ, nhưng dù sao cũng không hy vọng chiến sự chịu ảnh hưởng, cho nên sau khi gã xem xét tình thế, cũng quyết định trợ giúp bọn họ, khiến pháo binh đem đại pháo vận chuyển vào trong thành, sau đó chiếm lĩnh điểm cao oanh kích quân địch.
Sau khi nghe quyết định của Chu Phác, đám người Nhị Điều Khang Đạo vui mừng quá đỗi, vội vàng hạ lệnh cho những bộ hạ của mình trải bằng ngoài thành và tất cả các đường trong thành, vì đại pháo mở đường.
Theo nỗ lực của pháo binh Đại Hán, đại pháo trọng thực này chậm rãi thúc đẩy, cuối cùng chuyển đến tây Chi Hoàn của thành Cơ Lộ.
Đồng thời đại pháo vận chuyển vào trong thành Cơ Lộ, đội quân chi viện trong thành cũng đang nghỉ ngơi và chỉnh đốn, cùng đợi cơ hội tiến công trận tiếp theo.
Lúc này đây bọn họ lại thêm một đám viện quân —— theo mệnh lệnh của Chu Phác, phó tướng Lập Hoa Tông Mậu của y mang theo bộ hạ của mình hộ tống pháo binh Đại Hán vào thành, động thời cũng làm viện quân bên trong thành, chuẩn bị gia nhập vào tiến công trận tiếp theo.
Sau đợt tiến công này, nhất là sau khi quân phòng thủ ở trong thành vài lần phản công không có kết quả, Chu Phác phán đoán quân phòng thủ trong thành đã thế suy sức yếu, chỉ cần đả kích bọn họ mấy lần, bọn họ nhất định sẽ chống đỡ không nổi. Theo tình huống như thế, gã quyết định khiến Lập Hoa Tông Mậu dẫn binh ra chiến trường, chấm dứt trận đấu sớm một chút thuận tiện lĩnh chiến công.
Hơn nữa, nếu vẫn không để bộ đội tâm phúc bên mình trên chiến trường, chỉ sợ trong lòng của các quân lính khác sẽ nảy sinh oán hận, đối với đoàn kết nội bộ vô cùng bất lợi.
Cứ như vậy, Đông Hương Trọng Phương cuối cùng được nghỉ ngơi, Lập Hoa Tông Mậu dẫn theo bộ hạ của y cùng với quân đội đại pháo Đại Hán, đi vào trong thành.
Mà trong khoảng thời gian này quân đội công thành cũng giảm bớt lực độ tiến công, sau đó ở khoảng cách bên trong đại chiến khó được khoảng cách, khiêng trống rùm beng làm chuẩn bị.
Mà giai đoạn này yên bình, cũng khiến cho quân phòng thủ có được một cơ hội nghỉ ngơi tạm thời.
Nhưng cơ hội nghỉ ngơi này, cũng không làm bọn họ an tâm được.
Ít nhất, gánh vác toàn quyền chỉ huy chiến sự kinh đô lần này thay mặt chiếm giữ một chút cũng không có được may mắn.
Gã lúc này, trong lúc đứng ở Đại Thiên Thủ các, tựa như trước đây, dọc theo bệ cửa sổ quan sát bên trong thành.
Nhưng thành Cơ Lộ bây giờ, đã hoàn toàn bất đồng với thời điểm gã vừa rồi.
Một mặt ở trước Tây Quốc, đã bị phá hư không nhìn ra bộ dáng ban đầu. Tường vốn dĩ đã sụp xuống, khắp nơi đều là gạch đá và đống hoang tàn, có nhiều chỗ còn đang có lửa thiêu đốt, sương khói phiêu tán đến không trung không thấy rõ mặt dất, mà xung quanh đều bị bụi mù hun, vốn dĩ cò trắng xinh đẹp đã biến thành cò xám.
Mấy ngày nay, theo ánh nhìn chăm chú của gã, ánh lửa này tựa như rắn độc đáng sợ chậm rãi lan về phía trước, theo tường thành đến tây Chi Hoàn, lại đến chỗ sâu bên trong thành, thậm chí còn vài lần đi tới dưới thành, đi tới chỗ cách Đại Thiên Thủ các của gã không xa.
Nhưng nghĩ biết được, nếu tiếp tục đánh tiếp, nơi chốn khác trong thành trì này sẽ có vận mệnh như vậy, cuối cùng toàn bộ thành trì biến thành một đống hoang tàn.
Trong mấy ngày này, tuy chiến sự bình yên một chút, nhưng gã cũng biết, đối phương không lùi bước, cũng không loạn bện trong, mà là đang tập hợp binh lực, chỉnh quân một lần nữa, chuẩn bị phát động trận tiến công mới —— Mà trận tiến công kia, nhất định sẽ cho bọn họ một áp lực vô vùng lớn lần nữa.
Gần nhất mấy ngày qua gã vẫn luôn từ ngoài thành triệu tập viện binh, tiếp viện cho quân phòng thủ bên trong thành. Nhưng quân phòng thủ bên trong thành thương vong vô cùng lớn, tốc độ viện binh đến luôn cản không nổi tốc độ thương vong, cho nên quân tiên phong không công thành không được, chậm rãi lui bước. Mà vùng đất quân địch chiếm lĩnh ở trong thành cũng càng lúc càng lớn.
Tuy rằng gã biết rằng tổn thất của quân công thành so với bọn họ còn lớn hơn, nhưng bọn họ dường như đã quyết tâm, không bận tâm đến thương vong, cứng rắn về phía trước từng tấc một đẩy mạnh, trời biết làm sao đối mặt với tổn thất như vậy.
Tiếp tục đánh, bên trong thành còn chống đỡ bao lâu? Gã đã không trả lời vấn đề này.
Đứng ở bên cửa sổ gã đột nhiên mở miệng.- Cao Mộc.
Cao Mộc Thanh trong phòng có chút không nghi ngờ, một lát sau mới kịp nhận ra.- Đại nhân?
- Nghĩ cách tiếp xúc người Đại Hán, xem bàn lại một chút hay không… Bản Thương Trọng Tông gần như lấy một giọng điệu thống khổ nói.- Thuận tiện, mấu chốt Lão trung đại nhân nói cho ngài rốt cuộc là gì? Hiện tại nói cho giặc Hán nghe… Thừa dịp hiện tại bên trong thành còn chống đỡ…
- Đại nhân… Cao Mộc Thanh này đã trợn mắt há mồm.