Đây quả thật là một vấn đề lớn.
Nếu như sau cuộc chiến Đảo Tân gia và Mao Lợi gia đều sẽ thành cường phiên có được mảnh lớn lãnh địa, vậy triều đình hẳn như thế nào đối đãi ngang bằng với bọn họ, liền phải cẩn thận cân nhắc rồi. Không được dễ dàng đắc tội bọn họ, tốt nhất phải khiến bọn họ thực sự cân bằng, cùng tôn vinh triều đình. Nhưng Nhị Điều Khang Đạo hiện giờ lòng dạ có chút hỗn loạn, bản thân gã cũng không biết nên như thế nào giải quyết vấn đề này, cho nên quyết định vẫn là trước kéo ra, mau chóng thương lượng với Tả phủ.
- Đại nhân nói tôi cũng hiểu rõ rồi. Nếu đã như vậy, thì cái đề nghị này liền tạm thời gác lại đi! Sắc mặt y vô cùng tái nhợt, ở trên ngựa đều có chút lung la lung lay rồi.- Triều đình sẽ nghiên cứu ra một phương lược để ân thưởng hai vị phiên chủ này.
- Cũng sẽ không chỉ là có hai vị mà thôi! Chu Phác lại lắc đầu.- Hữu phủ đại nhân chớ quên, phiên chủ khác đầu nhập chúng ta cũng cần phong thưởng! Bọn họ vì triều đình tụ nghĩa, triều đình cũng không được khiến những người này thất vọng đau khổ a…
Theo đảo Cửu Châu rơi vào trong tay Đảo Tân gia, những phiên chủ họ khác bên trên sẽ mất đi lãnh địa, bọn họ cần phải ở trên đảo Bản Châu giành lấy lãnh địa mới để an trí mình, còn Chu Phác hiện giờ chính là người thay bọn họ lên tiếng, gã cũng vui vẻ lợi dụng loại địa vị này.
- Hữu phủ đại nhân, dứt khoát như vậy đi, sau cuộc chiến trong đoạn tháng ngày này, an trí và phong thưởng lãnh địa triều đình quý quốc, do ta tới làm tham tán, ta tới ấn định công lao đi phong thưởng, triều đình quý quốc ban cho xác nhận, như vậy mới bình ổn lòng dạ tướng sĩ, không tới mức sinh loạn.
Mặc dù hiện giờ thân đã ở bên trong loại đả kích mới vừa rồi khôi phục lại, vẫn còn ở bên trong trạng thái gợn sóng không sợ hãi, nhưng sau khi nghe thấy đòi hỏi này, Nhị Điều Khang Đạo vẫn là cảm thấy đau đớn.
Ngoài mặt nhìn xem, đảo Cửu Châu nếu như đã cho Đảo Tân gia, vậy những phiên chủ trên đảo Cửu Châu đầu nhập vào Đại Hán, dĩ nhiên cần lãnh địa khác để lãnh công, đây không có gì đáng trách. Đây là vấn đề Đại Hán vốn dĩ phải đối mặt, lại chuyển tới gác ở trên đầu triều đình, thật sự khiến người ta có chút khó chịu.
Thậm chí, Đại Hán còn phải mượn cơ hội này, chủ động can thiệp tới bên trong phong thưởng của phiên chủ. Cái gọi là trả công, lớn nhất không ai qua được người hứa cắt đất. Ân thưởng như vậy dĩ nhiên cũng rất được người khắc ghi, làm căn cứ ra sức. Nếu như triều đình lấy đất phong cho bọn chúng, đó chính là ân tự mình đưa ra, còn nói tới, hiện giờ Đại Hán chen tay vào, những phiên chủ này rốt cuộc cảm ân triều đình hay là cảm ân Đại Hán? Rốt cuộc là nghe theo mệnh lệnh Đại Hán hay là mệnh lệnh của ai?
Nghĩ rằng bọn họ là sẽ không cảm ơn đối với triều đình.
Càng khiến người ta sầu lo chính là, nếu như Đại Hán chen tay tới bên trong phong thưởng của những người này, đó sẽ ảnh hưởng tới lãnh địa triều đình hay không? Trong nước Nhật Bổn tổng cộng hết lại cũng đã lớn như vậy, hiện giờ đã có mảnh đất đai lớn bị phong ra, lại phong thưởng tiếp như vậy nữa, lãnh địa triều đình còn thừa lại bao nhiêu?
Lúc này Đại Hán đã cho bọn họ nhiều kinh sợ như thế, nếu như thật lại xảy ra chuyện này, vậy há không phải khiến bọn họ làm việc toi công sao?
- Phiên chủ các phiên nếu như vì nước xuất lực, phong thưởng dĩ nhiên là nên. Nhị Điều Khang Đạo chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, nắm chặt dây cương mới khiến mình không có ngã xuống khỏi ngựa.- Thế nhưng, đại nhân, tệ quốc lưu truyền ngàn năm, đất phong ân thưởng sớm đã có khuôn phép, nếu như tùy tiện cải biến, chỉ sợ khó thi hành được. Mặt khác, triều đình tệ quốc khó xử rất nhiều, thật sự khó lấy được mảnh lớn phong thưởng, vẫn xin đại nhân thông cảm…
- Như thế nào? Tả phủ đại nhân là sợ hãi phong thưởng quá nhiều ảnh hưởng tới triều đình quý quốc sao? Chu Phác chỉnh sắc mặt nhìn đối phương.- Đại nhân đây liền nghĩ sai rồi, ta trước đây đã từng nói qua, triều đình trọng nhất tín nghĩa, nếu như đã đáp ứng triều đình quý quốc, vậy thì sẽ không ngừng làm ra sự tình lật lọng.
Trước tiên sau khi trấn an Nhị Điều Khang Đạo, Chu Phác lại nói ra tính toán của mình.- Đất phong của những phiên chủ này, là tuyệt sẽ không cướp đoạt lãnh địa của triều đình quý quốc, chỉ sẽ từ nơi khác cắt lấy, so với lãnh địa Mạc Phủ, so với lãnh địa của những phiên chủ thân cận Mạc Phủ. Nói như vậy, những phiên chủ này ngày sau cũng xem như bờ dậu của triều đình quý quốc, bảo vệ xung quanh kinh kỳ, há không phải rất tốt sao?
Nhị Điều Khang Đạo đây mới hơi chút trấn định lòng dạ, chỉ cần Đại Hán không tính toán nuốt lời, đều lấy đi hết đất gần kinh kỳ đáp ứng lúc đầu, vậy thì cho dù Đại Hán can thiệp tới phong thưởng sau cuộc chiến, cũng vẫn là nhẫn nhịn được.
Gã hiểu Đại Hán hiện giờ cho dù muốn tự làm theo ý mình, bọn họ cũng không có cách nào can thiệp, chỉ đành cam chịu, vả lại gã càng thêm biết rõ, tranh biện với Đại Hán hiện giờ không có bất kỳ chỗ tốt nào.
Đại Hán tuy rằng hoàng hành ngang ngược, nhưng bọn họ nhìn qua vẫn là muốn dùng chiêu bài triều đình này, hứa hẹn trước khi xong việc cũng không tính là vi phạm, mà chỉ cần bọn họ không vi phạm lời hứa, triều đình liền lấy được đất thật sự, còn có danh phận đại nghĩ ở tay, rốt cuộc vẫn có cơ hội trở mình, chí ít tốt hơn so với trước đó chỉ đành ở trước mặt Mạc Phủ kéo dài hơi tàn.
- Nếu như đại nhân là nghĩ như vậy, vậy tại hạ cũng không lời nào để nói nữa… Tại hạ nhất định sẽ báo cho triều đình biết, bảo bọn họ mau chóng chiếu theo đòi hỏi của đại nhân đi làm, quyết không khiến đại nhân khó xử. Y xưa nay bản tính ngay thẳng, nghĩ tới cái gì liền nói cái đó, nhưng hôm nay ở trước mặt vị sứ thần Đại Hán này lại nói vô cùng gian nan.- Chi cần đánh ngã được Mạc Phủ, phong thưởng công thần hẳn nên có.
Sau khi trái với lương tâm làm ra nhượng bộ từng bước, tâm tình của Nhị Điều Khang Đạo cực độ nản lòng bất an, mà Chu Phác cũng tính toán thừa dịp thắng truy đuổi, cho nên cũng không nhiều lời nữa. Hai người nhất thời không nói lời nào, chỉ là cưỡi ngựa chạy đi về phía trước, lại cũng không có loại tình cảnh vui vẻ hòa thuận như mới vừa rồi kia.
Loại trầm mặt giằng co một lúc lâu này, Nhị Điều Khang Đạo rốt cuộc trừ đi không vui trong lòng, lại lần nữa tới bên cạnh Chu Phác.
- Đại nhân, trước khi tại hạ rời khỏi triều đình, quốc quân tệ quốc còn có một việc giao cho tại hạ, việc này vô cùng trọng đại, cần phải có được tương trợ của đại nhân…
- Chuyện gì?
Thấy Nhị Điều Khang Đạo nói thần bí như vậy, Chu Phác theo đó liền có một chút cảnh giác.
- Đại nhân, không nói dối gạt ngài, tệ quốc trước đây bức bách áp lực Mạc Phủ, không truyền đại vị thiên hoàng cho hoàng nữ Hưng Tử không được, gà mái gáy lúc bình minh, đây là việc điềm xấu thật to. Sau cuộc chiến, là bất kể như thế nào cũng không tiếp tục được nữa. Pháp… a, quốc quân sẽ phục vị, trọng chưởng triều đình. Nhị Điều Khang Đạo rất tinh quái thay đổi xưng hô.- Nhưng Hưng Tử dù sao cũng là nữ nhân quốc quân, huyết mạch tương liên, không đành lòng thêm búa rìu, nhưng nếu giam cầm, lại khó tránh khỏi sẽ có người lòng dạ khác tồn một chút may mắn hy vọng, ngày sau chỉ sợ sẽ sinh ra mầm mống tai vạ…