Năm mươi vạn thạch, sau khi nghe thấy con số này, các vị phiên chủ vốn dĩ đã tâm tình nặng nề, lập tức liền trở nên lung lay, Lập Hoa Tông Mậu đầu hàng Đại Hán, vả lại biểu hiện hoàn hảo, liền có được tưởng thưởng năm mươi vạn thạch, đây chính là lãnh địa gấp tới năm lần a. Bọn họ không khỏi vừa ước ao vừa ghen ghét với Lập Hoa Tông Mậu và Đảo Tân Trung Hoằng, thống hận mình không có được cơ hội sẵn sàng ra sức đầu tiên vì Đại Hán.
- Tuy nhiên các ngươi cũng không cần gấp, tương lai cũng có lúc các ngươi lập công lao, mắt thấy tình cảnh trong sảng bắt đầu trở nên nóng bỏng, Chu Phác liền tiếp tục dẫn đường đi tiếp.
- Đại Hán sắp phải tiến binh đảo Bản Châu rồi, chúng ta muốn một đường tiến quân đánh tới Đô Kinh, khiến triều đình quý quốc lần nữa khôi phục vương vị! Còn bên trên một cuộc chiến này, các người đều có cơ hội lập được công lao. Chỉ cần lập công, chúng tôi liền sẽ phong thưởng, lãnh địa gấn ba gấp năm lần vốn dĩ không nói chơi!
Lời của gã lần nữa rước lấy một phen xôn xao, tuy rằng mọi người đều không bất ngờ đối với Đại Hán tiếp tục tiến quân phía bắc, nhưng vừa nghe thấy Chu Phác đích thân xác nhận sắp muốn tiến quân, vẫn có chút thấp thỏm như trước, thế nhưng loại thấp thỏm này ở trước mặt hứa hẹn của Chu Phác, cũng là không coi vào đâu.
- Lãnh địa trước đây của các ngươi, nếu không phải trên trời rớt xuống, đều là cơ nghiệp dựa vào tổ tông các ngươi liều mạnh giành lấy, từng chút đánh ra được, là dùng công lao đổi lấy! Tổ tiên các ngươi đổi lấy được cơ nghiệp, chẳng lẽ các ngươi liền không được sao? Đại Hán chúng tôi coi trọng chữ tín nhất, chỉ cần các ngươi chém giết, chúng tôi tuyệt sẽ không bạc đãi các ngươi! Chu Phác tiếp tục khích lệ.- Hơn nữa, đây là đang vì khuôn phò xã tắc của quý quốc mà chiến, đủ để muôn đời lưu danh!
Chu Phác đã nói rất rõ ràng rồi, hiện giờ đảo Cửu Châu cho Đảo Tân gia đã là không cách nào xoay chuyển, hoặc chính là vứt bỏ lãnh đại làm gia thần thậm chí bình dân của Đảo Tân, hoặc phải theo gã cùng nhau đi đánh Đô Kinh, chỉ cần lập được nhiều công lao còn có phong thưởng.
Bên trong cục diện gã cố gắng gầy dựng, những phiên chủ này đều đã không còn đường lui, xác thật cũng chỉ có một con đường đi theo gã tới cùng rồi. Đương nhiên, “muôn đời lưu danh” và vân vân cũng chỉ là thiếp vàng cho bọn họ mà thôi.
- Tốt lắm, điều nên nói tôi đã nói với các người rồi. Kế tiếp phải xem các ngươi biểu hiện thế nào. Chu Phác cũng không cho bọn họ cơ hội bàn bạc thêm nữa, thẳng thừng vung tay xác nhận.- Chiến sự trước đây, Tướng quân Đại Hán chúng tôi đối với biểu hiện của các ngươi vô cùng không hài lòng, cho nên trận này phiên quân của các người đều phải lưu ở nơi này tiếp nhận chỉnh đốn huấn luyện, phục tùng chỉ huy thống nhất của Đại Hán, ai nếu như không chịu nghe theo điều khiển của Đại Hán, nhất định trảm không tha!
Đối với quân đội Đại Hán mà nói, một lộ tấn công Đô Kinh coi như là quân yểm trợ, chủ lực đương nhiên là những phiên quân Cửu Châu này, thế nhưng thực lực quân đội các phiên yếu ớt, tuy rằng số người không ít nhưng sức chiến đấu lại không khiến người ta hài lòng, cho nên Chu Phác theo kiến nghị của Triệu Tùng, quyết định tiếp tục cách làm trước đó, đánh tan quân đội các phiên sau đó biên chế lần nữa, biến bọn nó thành một cánh quân đội thống nhất chỉ huy.
Cánh quân đội này lấy các quan tham nghị của Chu Phác và y, cùng với bộ đội Đại Hán làm cốt lỗi, khiến Lập Hoa Tông Mậu và bộ hạ cua y tới hiệp trợ chỉ huy, chỉ cần huấn luyện một đoạn tháng ngày ngắn, thiết nghĩ liền đủ phát huy sức chiến đấu càng lớn hơn nữa.
Tuy nhiên, ngoại trừ quân đội Đảo Tân gia, là một phiên lớn nhất tồn tại hiện giờ của đảo Cửu Châu, tầm vóc quân đội Đảo Tân gia không nhỏ, vả lại sức chiến đấu cũng không tệ. Theo đòi hỏi của Đảo Tân Trung Hoằng, Chu Phác quyết định kéo dài thể chế trước đó, để cho Đảo Tân gia tự mình thống quản quân đội, chỉ tiếp nhận mệnh lệnh của gã, đây đương nhiên cũng có lòng dạ riêng của Đảo Tân gia ở đấy, bọn họ muốn giữ vững độc lập nhất định của mình.
Sau khi ra lệnh, Chu Phác bảo những phiên chủ này rời khỏi, duy chỉ có lưu lại hai người Đảo Tân Trung Hoằng và Lập Hoa Tông Mậu.
- Đại nhân, quân đội tối kỵ nhất mệnh lệnh ra nhiều lối, cho dù lỗ mãng thẳng tiến cũng hơn so với rời rạc đứt khúc. Cho nên lúc đại quân bắc thượng, ngàn vạn lần không được để cho những phiên chủ này cản chân tay. Đợi sau khi bọn họ rời khỏi, Lập Hoa Tông Mậu lập tức kiến nghị với Chu Phác.- Nhưng phiên chủ này đều không có trải qua đánh trận gì, lưu lại ở trong quân cũng chỉ là trói buộc mọi người, không bằng lúc tiến binh lưu bọn họ lại ở Cửu Châu đi.
Có được tin cậy của Chu Phác, Lập Hoa Tông Mậu được tín nhiệm làm chức quân Phó tướng thống lĩnh đại quân bắc tiến, hiệp trợ gã thống quản những phiên quân này, thế nhưng ông ta lo lắng những phiên chủ theo quân khác sẽ quấy nhiễu mệnh lệnh của ông ta ảnh hưởng đại cục.
- Mang theo bọn họ bắc tiến, bản ý cũng chẳng qua là vì tăng cường thanh thế, thể hiện Đại Hán làm vương đạo mà thôi. Tướng quân cũng đừng có trông cậy bọn họ có đủ biểu hiện gì, tôi cũng sẽ không khiến bọn họ can thiệp chỉ huy. Chu Phác lắc đầu.- Ngươi yên tâm, bọn họ theo quân chỉ là làm khách xem diễn trò, chân chính gánh vác chỉ huy là chúng ta, ai nếu như dám không nghe theo mệnh lệnh của ngươi, ngươi liền xử quyết để răn đe.
- Tạ ơn đại nhân! Lập Hoa Tông Mậu lập tức lĩnh mệnh. Đối với ông ta mà nói, chỉ cần thống nhất chỉ huy phiên quân, những phiên chủ này có theo hay không theo ông ta, không phải việc khẩn yếu. Chu Phác cho ông ta quyền lực xử quyết trước quân, thiết nghĩ cũng không có người nào dám không nghe theo. Huống chi ông ta cũng sẽ đưa bộ hạ của mình như quan quân tham dự vào bên trong cánh quân đội này. Theo uy hiếp của quân đội Đại Hán, đủ để sai khiến cánh đại quân này.
Sau khi trấn an xong Lập Hoa Tông Mậu, Chu Phác lại nhìn về hướng Đảo Tân Trung Hoằng.
- Phiên chủ, kế tiếp cũng có công lao rồi, thỉnh cầu quý phiên về sau tiếp tục hăm hở tiến lên, hết thảy không được lười biếng.
- Xin đại nhân yên tâm, tệ phiên nhất định dốc hết toàn lực, quyết một trận tử chiến với Mạc Phủ.
Đảo Tân Trung Hoằng lập tức đáp lời.- Đức Xuyên Gia Quang giết khuyển tử Quang Cửu, cừu này không báo thề không làm người.
Theo tiến hành chiến sự, Đức Xuyên gia Quang vì chinh phạt Đảo Tân gia, xử quyết con trai trưởng của Đảo Tân Trung Hoằng ở Giang Hộ cũng được truyền tới nơi này. Thế nhưng Đảo Tân Trung Hoằng lúc nhất lên cờ tạo phản, đã liệu tới Đức Xuyên Gia Quang sẽ làm như thế, cho nên kỳ thật cũng không có thương tâm như ngoài mặt, ông ta hiện giờ theo Đại Hán bắc tiến, chỉ là vì phối hợp Đại Hán đánh phá Mạc Phủ bảo toàn lãnh địa mình mới có được mà thôi, hơn nữa ông ta cũng không tính toán liều chết.
- Chỉ cần có hai vị phò tá, ta cũng liền yên lòng rồi… Chu Phác thở ra một hơi dài.- Các vị xin yên lòng, chỉ cần chiến sự thuận lợi, bọn ta liền tới được Đô Kinh mừng thắng lợi. Tới lúc đó ta tất nhiên sẽ nói tốt vì hai vị, quan chức lãnh địa, giống như vậy cũng sẽ không thiếu.