- Triều đình bây giờ còn chưa có tin tức sao? Nói tới đây, Đảo Tân Trung Hoằng ngược lại nghĩ tới triều đình.- Nếu như mãi luôn không có tin tức, chỉ sợ sẽ có rắc rối.
- Triều đình quý quốc hiện giờ có tin tức rồi. Chu Phác sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt trở nên cứng rắn.- Bọn họ đã hợp tác với Mao Lợi gia rồi, hai ngày trước mới đưa tin tức tới, nói là đã chiêu cáo thiên hạ khởi binh đánh đổ Mạc Phủ.
- Mao Lợi gia sao? Hai người Đảo Tân Trung Hoằng và Lập Hoa Tông Mậu đồng thời kinh hãi.
Nhất là Đảo Tân Trung Hoằng, bọn họ cùng Mao Lợi gia là kẻ địch nhiều đời, làm sao bằng lòng nhìn thấy triều đình rơi vào trong tay Mao Lợi gia.- Đại nhân, Mao Lợi gia gian xảo giả dối, không được để cho triều đình cấu kết với Mao Lợi gia a! Nếu không lúc đó hai phía bọn chúng đều không dễ khống chế.
- Việc này ta dĩ nhiên biết! Chu Phác mỉm cười gật đầu.- Mao Lợi gia đầu mèo đuôi chuột, ta thế nào cũng phải cho bọn chúng một bài học.
Tiếp đó, gã hạ lệnh mang sứ giả Mao Lợi gia Mao Lợi Nguyên Tín sang.
Bởi vì lúc trước giao hảo với Đại Hán cho nên Mao Lợi Nguyên Tín lần này lại được Mao Lợi gia phái sang bàn bạc với Đại Hán, bởi vì hiện giờ tình thế đối với Mao Lợi gia vô cùng có lợi, cho nên ông ta có chút thỏa thuê mãn nguyện.
- Bái kiến đại nhân! Vừa nhìn thấy Chu Phác, y liền quỳ xuống, vô cùng cung kính hành lễ.
Trong lòng của y đã đo lường được tình thế hiện giờ, Đại Hán sẽ dùng điều kiện gì tới tiếp tục lôi kéo Mao Lợi gia.
- Sứ giả hôm nay thoạt nhìn thật là như tắm gió xuân a… Chu Phác cũng không có bảo ông ta ngẩng đầu, chỉ là cười lạnh, thái độ có chút bất thiện.- Hiện giờ Mao Lợi gia bị ba phía đồng thời lôi kéo, chắc là đường làm quan rộng mở phải không?
Gã thay đổi tác phong hòa khí như vậy, sắc mặt vô cùng lạnh như băng, khiến Mao Lợi Nguyên Tín sợ tới nhảy dựng, đắc ý vốn có tạm thời không thấy nữa.- Đại nhân, tệ phiên tuyệt không có ý này! Tệ phiên cừu sâu như bể với Mạc Phủ, vẫn luôn tâm tâm niệm niệm là báo thù thế nào, sao sẽ tới lui với bọn chúng!
- Nếu như thù sâu như biển với Mạc Phủ, tại sao hiện giờ còn chưa có khởi binh? Chẳng lẽ thật cho rằng Đại Hán chúng ta dễ bắt nạt sao? Chu Phác vẫn không mảy may khách khí.- Chúng tôi giao hảo với quý phiên, vốn dĩ xuất phát từ nhân nghĩa, là vì cảm thông quý phiên khoan dung, cũng không phải có điều cầu cạnh quý phiên, kết quả quý phiên lại vẫn luôn không biết đại thể, tới hiện giờ vẫn muốn đầu mèo đuôi chuột, quý phiên thật cho rằng chúng tôi cần khẩn quý phiên sao?
Mao Lợi Nguyên Tín chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, cũng không dám đề ra điều kiện trước đó nữa, chỉ là quỳ ở trên đất.- Tệ phiên tuyệt không có ý này.
- Tốt! Nếu như các ngươi không có ý này, vậy thì không cần chần chừ nữa. Chu Phác không lưu tình hạ mệnh lệnh.- Điều kiện trước đây chúng tôi cho, chính là điều kiện cuối cùng, quý phiên tiếp nhận thì tốt nhất, không tiếp nhận cũng không sao! Nói cho ngươi biết, chiến hạm chúng tôi đã bắt đầu tập kết ngoài biển quý phiên. Quý phiên nếu như trong vòng năm ngày không chịu quy hàng, đánh ra cờ hiệu, nghênh phụng quân ta đổ bộ, quân đội Đại Hán chúng tôi liền sẽ xem quý phiên thành kẻ địch, lúc đó liền không cần trách Đại Hán chúng tôi không lưu tình.
- Trong vòng năm ngày… Thời giờ này không chút nào thư thả, Mao Lợi Nguyên Tín cảm thấy có chút choáng váng, y không có ngờ rằng vị sứ giả này đột nhiên mạnh mẽ như vậy.
- Đúng, chỉ có năm ngày, vả lại chính là tính từ hôm nay, trên mặt Chu Phác lộ ra nét cười mỉm chăm chọc.- Ta hiện giờ đang ở thành Tiểu Thương, cách biển nhìn nhau với quý phiên. Trong vòng năm ngày, thiết nghĩ đủ để quý phiên suy xét được phải không? Nếu như quý phiên khư khư cố chấp, không xem ý tốt của chúng tôi, vậy ta liền ở thành Tiểu Thương chỉ huy đại quân vây công quý phiên, ngược lại cũng coi như tiện lắm!
- Đại nhân! Không cần như thế! Mao Lợi Nguyên Tín cũng bất chấp nhiều như vậy nữa, liên tục xin tha mạng với Chu Phác.- Xin đại nhân yên lòng, tệ phiên trên dưới quyết tâm đã định, tuyệt đối sẽ không có lặp lại nữa, vẫn xin đại nhân đợi tại hạ trở về phục mệnh.
- Vậy ngươi cũng nhanh chút trở về đi, nhưng chớ lãng phí thời giờ quý báu của quý phiên. Chu Phác phất tay, ra hiệu y rời khỏi.- Hiện giờ ta đã không còn gì để nói với quý phiên nữa rồi. Sau năm ngày quý phiên nếu không quy hàng, vậy thì đừng trách lửa đạn không có mắt, đi thôi!
Theo quát lớn của gã, Mao lợi Nguyên Tín xám xịt rời khỏi thành Tiểu Thương, cũng không thấy ý chí hăng hái lúc trước nữa, mà nhìn thấy dáng vẻ hồn bay phách lạc của y như thế, không chỉ là Chu Phác, chính ngay cả Đảo Tân Trung Hoằng và Lập Hoa Tông Mậu cũng cảm thấy khoái ý.
- Đại nhân làm rất đúng! Đối với loại người phản phúc như Mao Lợi gia, nhất định phải cứng rắn, nếu bức bọn họ không còn đường để đi, chỉ đành đầu hàng Đại Hán, cũng không dám đề ra điều kiện gì khác nữa. Đảo Tân Trung Hoằng không nhịn được tán thưởng Chu Phác.- Tại hạ dám liệu định, trong vòng ba ngày, Mao Lợi gia nhất định quy hàng!
- Chỉ mong theo như lời phiên chủ.
Theo tâm tình vui sướng, Chu Phác không kìm nổi lại mỉm cười.
Đối với Mao Lợi gia, Chu Phác vừa đấm vừa xoa, uy bức dụ lợi, vì chính là bức Mao Lợi gia mau chóng đầu hàng, đây cũng là chỗ tình thế nhất định cần có.
Hiện giờ, loạn sự của đảo Cửu Châu đã được dần dần bình định rồi, mặc kệ là Mạc Phủ hay là phiên chủ thân Mạc Phủ, hay là giáo dân thiên chúa bạo loạn, đều đã bị quân đội Đại Hán đánh đồng cùng nhau đánh tan. Người cốt lõi của bọn họ đều đã chết dưới binh đao, mà những binh sĩ và các bình dân kia thì bị Đại Hán đánh tan biên chế, sau đó cưỡng ép biên vào bên trong doanh lao dịch.
Nếu như sự tình đảo Cửu Châu đã giải quyết, như vậy hành động bước tiếp theo liền dĩ nhiên vì vậy mà trồi ra khỏi mặt nước. Những ngày này Triệu Tùng và quan tham nghị của gã vẫn luôn đang đóng cửa suy xét tới vấn đề tấn công đảo Bản Châu bước tiếp theo.
Mặc dù về vấn đề chi tiết cụ thể hết thảy mọi chuyện mọi người còn có một chút tranh luận nhỏ, nhưng chiến lược của Đại Hán mọi người đều đã đạt thành chung nhận biết, đó chính là phải hoàn toàn quán triệt điểm chính yếu chinh Nhật thiên tử chọn định. Hai đường tiến binh, một lộ bắc tiến tấn công Đô Kinh, một lộ thẳng thừng đổ bộ Bình Nguyên, Quan Đông.
Bình Nguyên Quan Đông là trọng địa căn cơ của Mạc Phủ, đánh thẳng Quan Đông khẳng định sẽ mang tới cho Mạc Phủ chấn động cực đại, vả lại chân chính làm bị thương căn cơ của bọn họ. Thế nhưng Mạc Phủ Đức Xuyên ở nơi này gầy dựng nhiều năm, căn cơ và sức mạnh có được khẳng định không so được với Cửu Châu và Tây Quốc cho nên trước tiên đi tấn công Đô Kinh cũng không chỉ thật mau chóng chiếm lấy danh phận đại nghĩa của triều đình Nhật Bổn, cũng chiêu dụ Mạc Phủ đi gấp tiếp viện Đô Kinh, tiêu hao thực lực bọn họ ở Quang Đông, cộng thêm tiện hành động Đại Hán đánh thẳng tới Quan Đông.