- Thật sự là nghe danh không bằng gặp mặt a, tòa thành này quả thật hiểm yếu. Quan sát một lúc lâu sau, Hoàng Xương Quốc thở dài một tiếng, sau đó buông xuống kính viễn vọng trong tay.- Nếu là không có trọng hình pháo trợ giúp, cưỡng ép tiến công, chỉ sợ quân ta bị thương vong sẽ không nhỏ!
Địa thế thành Cơ Lộ hiểm yếu cộng thêm công sự hoàn bị, nếu quân coi giữ ý chí kiên cường mà nói, khẳng định làm cho bên tiến công tạo thành tổn thất trọng đại, huống chi bộ đội dưới tay mình còn là tốt xấu lẫn lộn, tràn ngập đại lượng phiên quân và bộ đội bổ sung gần đây, sức chiến đấu và ý chí chiến đấu đều vô cùng đáng để hoài nghi.
- May mắn là hiện tại chúng ta đã có trọng pháo. Chu Phác cũng vô cùng may mắn.- Chỉ cần dùng pháo kích đến từng chút một như tằm ăn lên trên quân địch mà nói, nghĩ đến cũng sẽ không khó đánh như vậy.
- Đại pháo là có, nhưng đạn pháo dù sao có hạn, tuy rằng bên Cao Ly đã toàn lực cung ứng cho chúng ta, nhưng dù sao không có cách nào chỉ lo cho bên chúng ta được, cho nên chúng ta cũng không có cách nào mãi dùng pháo đến oanh kích. Hoàng Xương Quốc xa xầm nét mặt.
- Hơn nữa, tòa thành này bất kể làm sao pháo kích, còn phải phái người đi vào đánh... Nếu quân coi giữ không có dự định chạy trốn mà nói, như vậy đây chính là ác chiến.
- Vậy... Vậy Hoàng tham nghị cảm thấy chúng ta nên làm gì đây? Chu Phác có chút chần chờ.- Quân ta nhân số rất ít, cũng không tiêu hao ở nơi này được!
Quân ta trong miệng gã, đương nhiên là chỉ những quan binh Đại Hán dưới trướng gã. Chu Phác xem ra, ngoại trừ quân đội Đại Hán ra, những phiên quân khác đều không nên hoàn toàn tín nhiệm và ỷ lại được, cũng chỉ là bộ đội dùng để tiêu hao mà thôi.
- Trận chiến công thành, dễ tiêu hao mạng người nhất, hơn nữa một đống hoang tàn cũng không phát huy được ưu thế hàng ngũ và chiến kỹ của quân ta... Cho nên đại nhân, chúng ta không được đem quân Hán trong tay mình đầu nhập vào trong đó. Hoàng Xương Quốc lập tức nói với Chu Phác.- Lần công thành này, toàn bộ giao cho người Nhật Bổn tự mình đến xử lý đi.
- Được, ta sẽ chiếu theo như vậy để hạ lệnh. Chu Phác lập tức đồng ý cách nhìn của y, sau đó lại hung hăng liếc nhìn thành Cơ Lộ nơi xa một cái.- Cho người Nhật Bổn tự mình đi đánh, chúng ta cho quân Hán làm đội đốc chiến, nếu ai dám thoái lui sẽ giết người đó!
Sau khi thương nghị đã định, Chu Phác kêu gọi các tướng lĩnh bên Nhật Bổn dưới tay mình tới dưới lều trại của mình.
Trải qua diễn biến trong khoảng thời gian này, binh lực và thực lực của quân đội Nhật Bổn dưới tay gã đều đang bành trướng, nhưng cũng mịt mờ tạo thành vài cái thế lực nhỏ.
Một phương là liên quân Đại Danh gã ở Cửu Châu mang tới, cầm đầu là Đảo Tân gia và Lập Hoa Tông Mậu, những người này tự cho mình là công thần giành trước đầu nhập vào Đại Hán, hơn nữa tương đối lấy được càng nhiều tín nhiệm của Chu Phác, hơn nữa trải qua thời gian dài huấn luyện và vài lần thực chiến chung với quân đội Đại Hán, kinh nghiệm tác chiến và sức chiến đấu của bọn họ mạnh nhất. Hơn nữa vì tranh đoạt chiến công và lãnh địa, bọn họ cũng là gắng sức nhất.
Một phương là vài tên Đại Danh Tây Quốc đầu nhập vào Đại Hán, đứng đầu chính là Mao Lợi gia có thực lực mạnh nhất, những người này cũng là vì muốn đạt thành lời hứa của Đại Hán, vì muốn mở rộng lãnh địa của mình mà đầu nhập vào Đại Hán, bởi vì gia nghiệp căn cơ cũng còn tồn tại, cho nên bọn họ có điều giữ lại, không muốn liều đến rất thảm, hơn nữa sức chiến đấu hơi kém hơn một ít so sánh với loại thứ nhất.
Một phương là khi triều đình Nhật Bản Bắc tiến chiêu mộ được tướng sĩ, cầm đầu là Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo và trung tướng Tả cận vệ Kiều Bổn Thực Thôn, bọn họ tâm tâm niệm niệm muốn nhanh chóng đánh vào gần kinh kỳ, sau đó vọt vào Đô Kinh khôi phục lại triều đình, chiến ý cao ngất ngưỡng, chỉ là quân đội bộ hạ của bọn hắn đại bộ phận đều là gần đây mới chiêu mộ, sức chiến đấu cũng không cao lắm, những người này thậm chí là lưu dân trôi giạt khắp nơi chỉ vì cầu một miếng cơm ăn, nhân số của bọn họ nhiều nhất nhưng cũng là đám người không được Chu Phác coi trọng nhất.
Thế lực của ba phương này đều có ưu khuyết, hơn nữa với nhau mặt hợp nhưng lòng không hợp, thường xuyên âm thầm đấu tranh với nhau, mà Chu Phác cũng vui vẻ cố ý muốn nhìn thấy loại cục diện này, cho nên cố ý cổ vũ bọn họ âm thầm đấu tranh với nhau, như vậy bọn họ sẽ giữ cân bằng cho nhau, dĩ nhiên cũng đề cao được quyền uy của gã.
Nhưng mà, bây giờ không phải là lúc gọi bọn hắn nội đấu với nhau, ngược lại, hiện tại cần bọn hắn mọi người đều phải đồng tâm hiệp lực, đoàn kết nhất trí... Làm vật hi sinh.
Sau khi gọi những tướng lĩnh này đi tới, Chu Phác nói với bọn họ một chút sắp xếp của mình, nhất là cường điệu nhắc tới tầm quan trọng phải nhanh chóng đánh hạ thành Cơ Lộ, thúc giục bọn họ mau chóng đi chuẩn bị, sau đó phát động tiến công.
Không ngoài dự liệu của gã, những tướng lĩnh này lập tức đều sa vào đến trong chần chừ, bọn họ đều cảm thấy sợ hãi với tường thành đối diện, không quá hy vọng ở nơi này tiêu hao thực lực của chính mình.
- Hay là chư vị cảm thấy đánh giặc chính là đi một đường là đến nơi, không cần người chết sao? Chu Phác giả vờ tức giận, hét lớn.- Đã đi đến một bước này rồi, chẳng lẽ còn e dè thương vong? Nếu có ai không dám ra trận, hiện tại hãy nói ra, bản quan cho hắn về nhà!
Gã rống giận, khiến trong doanh trại vốn có chút lộn xộn lập tức yên tĩnh trở lại.
- Ta biết rằng, các ngươi đều sợ hãi tấn công kiên thành, sợ hãi đổ máu không công, nhưng hiện trong tay chúng ta đã có trọng pháo Đại Hán, có lợi khí công thành không có kiên cố gì là không phá nổi! Có lợi khí phụ trợ như vậy, quân coi giữ bên trong thành tuyệt đối không phải là đối thủ của các ngươi! Chu Phác tiếp tục cổ động cho những bộ hạ của mình.- Trước khi công thành, chúng ta sẽ dùng đại pháo hung hăng đi oanh kích đối diện, đến lúc đó các ngươi xông qua đó, nhất định chiếm được thành trì.
Trong lúc nhất thời vẫn không có người nào mở miệng, tuy nhiên không khí cuối cùng thoải mái hơn một tí.
Chu Phác tựa đầu chuyển hướng về phía Nhị Điều Khang Đạo.- Hữu phủ đại nhân, lúc trước không phải là các ngươi vẫn luôn thúc giục gấp rút chúng ta tiến quân, nhanh chóng lẻn vào trong kinh kỳ sao? Như thế nào... Nước đến chân lại rút lui? Đừng quên, chúng ta đánh vào trong kỳ, được lợi lớn nhất chính là triều đình các ngươi, lãnh địa kế tiếp đánh hạ được, cũng đều là lãnh địa của triều đình các ngươi! Nếu chính các ngươi đều lâm trận lùi bước mà nói, chẳng phải là làm cho người ta chê cười? Như vậy làm sao thành lập được uy tín của triều đình?
Nhị Điều Khang Đạo vốn chính là người trẻ tuổi khí thịnh, sau khi nhận lấy kích thích như vậy làm sao còn nhẫn nại được, y lúc này liền đứng lên, thi lễ với Chu Phác.
- Đại nhân, công thành hãy giao cho chúng ta đi, chúng ta nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào đem thành này đánh hạ, mở đường cho tiến quân vào trong kỳ!