Cho nên, mặc dù thân là quân chủ lực và người vạch kế đổ bộ Quan Đông, nhưng Triệu Tùng và quan tham nghị của gã đều vô cùng coi trọng hành động tấn công Đô Kinh. Chiếu theo kết quả triều đình thương định trước đó, một lộ tấn công Đô Kinh đương nhiên do sứ thần Chu Phác gánh vác, để thể hiện chính nghĩa Đại Hán phù trợ kỷ cương phiên quốc, thảo phạt nghịch thần, thế nhưng Chu Phác chưa bao giờ mang qua binh, cho nên khẳng định liền cần phải có quan tham nghị tới phụ tá gã.
Mặt khác, phân chia cho gã bao nhiêu binh lực cũng khiến người ta có phần phí công suy xét, bởi vì mọi người đều không có bao nhiêu lòng tin đối với sức chiến đấu đối với phiên quân trên đảo Cửu Châu, ngoại trừ Tát Mài phiên và Liễu Hà phiên bởi vì đều là tướng lĩnh mang binh thời Chiến Quốc mà ít nhiều có chút nội tình. Phiên đầu hàng bọn họ khác, quân lực cũng vô cùng suy yếu, hoàn toàn không ở trong mắt bọn người Triệu Tùng.
Mà số lượng quân đội Đại Hán lại quá ít, Triệu Tùng và trước mắt cũng không muốn chia quá nhiều binh lực cho Chu Phác, thế chắc chắn sẽ suy yếu binh lực đủ động dụng của bọn họ ở Bình Nguyên Quan Đông lúc quyết chiến với Mạc Phủ.
Theo tình thế như vậy, địa vị của Mao Lợi gia liền thể hiện ra rồi. Mao Lợi gia cũng là cường hào thời đại Chiến Quốc, tuy rằng lãnh địa bị Mạc Phủ dùng các loại thủ đoạn suy yếu cực lớn một phen, nhưng dù sao còn có nội tình năm đó, rất nhiều người thậm chí nhiều lần tham dự qua chiến đấu, tích lũy kinh nghiệm phong phú.
Đây cũng là nguyên nhân Chu Phác vừa mới đầu đã cố ý ưu đãi lôi kéo Mao Lợi gia.
Nhưng sự thật chứng minh, Mao Lợi gia thật sự quá mức giao xảo, một mặt quấy nhiễu lung lạc bọn họ, chẳng những không đủ kéo bọn họ vào trong tay, ngược lại còn sẽ cho bọn họ lòng ôm may mắn, khiến bọn họ muốn mượn cơ hội này bược chặt điều kiện càng cao hơn nữa.
Một khi đã như vậy, vậy không bằng rõ ràng cứng rắn phản đối, bức bách bọn họ lập tức đưa ra lựa chọn.
Hiện giờ Chu Phác đã nói được rất hiểu rõ bọn họ rồi, trong vòng kỳ hạn quy định nhất định phải đầu hàng, nếu không đầu hàng thì phải xem Mao Lợi gia thành kẻ địch của mình, vả lại sẽ thẳng tay tấn công. Gã muốn khiến cho Mao Lợi gia biết, hiện giờ bọn họ đã không còn bao nhiêu lựa chọn rồi.
Vào hôm đó, Mao Lợi Nguyên Tín đã bị Chu Phác dọa sợ hồn bay phách lạc cũng không dám chậm trễ nữa, chạy trở về trong phiên Trường Châu, sau đó truyền đạt điều kiện cứng rắn của Chu Phác cho phiên chủ Mao Lợi Tú Tựu.
Mao Lợi Tú Tựu cũng ngay lúc này bị Đại Hán đột nhiên tới dùng thái độ cứng rắn cưỡng bức như vậy làm cho thất kinh sợ hãi, ông ta lập tức lại lần nữa triệu tập các trọng thần trong phiên thảo nghị việc này. Chính vào lúc này, bọn họ cũng nhận được tin tức pháo hạm Đại Hán đã xuất hiện ở Hạ Quan, tùy thời sửa soạn nã pháo tiến binh.
Tuy rằng bọn họ đối với cử động mãnh liệt không lưu tình như thế của Đại Hán có chút lòng ôm bất mãn, nhưng theo tình thế hiện tại mọi người cũng hết đường xoay xở, nói không ra lời ngoại trừ khuất phục còn có cách nào khác. Bọn người Mao Lợi gia bao nhiêu năm mới chạm tới được cơ hội như vậy, thật sự không cam lòng buông bỏ, tiếp tục thần phục với Mạc Phủ.
Còn nữa nói tới, bọn họ như nay đã là đứng mũi chịu sào, không đầu hàng nữa chỉ sợ liền sẽ biến thành tế phẩm đầu tiên của Đại Hán tiến quân, bởi vậy người người đều cảm thấy lúc này trừ đáp ứng điều kiện của Đại Hán cũng không đường nào để đi.
Không ít người vào trong lúc bất ngờ nhớ tới việc xưa Tiểu Tảo Xuyên Tú Thu năm đó.
Tiểu Tảo Xuyên Tú Thu là danh tướng Chiến Quốc, là cháu ngoại của Phong Thần Tú Cát, một dạo thân là con nuôi của Phong Thần Tú Cát về sau thành là con nuôi của Tiểu Tảo Xuyên Long Cảnh, cũng kế thừa gia đốc của Tiểu Tảo Xuyên.
Ông ta sau khi Phong Thần Tú Cát chết về ngoài đi theo Mao Lợi gia, nhưng đã sớm đầu hàng Đức Xuyên Gia Khang, trên chiến trường cuộc chiến Quan Nguyên, ông ta nhất lượt do do dự dự, nhưng Đức Xuyên Gia Khang quyết đoán hạ lệnh bộ hạ oanh kích quân trận bọn chúng, thúc giục ông ta làm ra quyết đoán cuối cùng ngược lại với bản thân.
Chính theo bức hiếp của Đức Xuyên Gia Khang, làm ra quyết đoán cuối cùng, bên trong Tây quân trở giáo một đòn, kết quả mang tới tổn thất trọng đại cho Tây quân, cuối cùng thành toàn thiên hạ cho Đức Xuyên gia.
Cử động lần này của Tiểu Tảo Xuyên Tú Thu dĩ nhiên lấy được oán giận của toàn tộc Mao Lợi gia. Nhưng mà thời thế chuyển dời, không ngờ tới bây giờ, bọn họ lại muốn thể nghiệm một phen cảm giác bị người gác binh đao ở trên cổ bức ép làm ra quyết định.
Bởi vì thời giờ cấp bách, cho nên Mao Lợi gia liền cũng bất chấp thương lượng với Nhị Điều Khang Đạo và triều đình, chỉ là nói cho Nhị Điều Khang Đạo một lời bảo y hiểu rõ cảm thông tình cảnh một tộc mình hiện giờ gặp phải.
Nhị Điều Khang Đạo nghe thấy tình thế đột nhiên biến hóa như thế, đương nhiên cũng vô cùng kinh ngạc nhưng y cũng tránh không được, chỉ đành nhắm mắt thấy tình thế tiếp tục phát triển.
Giống như phán đoán của Đảo Tân Trung Hoằng lúc mới đầu, Mao Lợi gia trong vòng hai ba ngày đã toàn bộ đáp ứng các điều kiện của Chu Phác đề ra, quy hàng với Đại Hán, vả lại tới khắp nơi ban bố hịch văn, muốn khuôn phò triều đình, rửa sạch cừu nhà, đánh tan Mạc Phủ tàn bạo bất nhân vả lại hiệu triệu phiên chủ thiên hạ đứng lên chống lại Mạc Phủ.
Mao Lợi gia thân là phiên chủ trên đảo Bản Châu, vào thời đại Chiến Quốc cũng coi như tiếng tăm lừng lẫy, cho nên truyền hịch của bọn họ cộng thêm chiếu lệnh triều đình phát ra, rất nhanh liền dẫn phát chấn động trên đảo Bản Châu, mọi người ngạc nhiên hiện giờ vào lúc này Mạc Phủ phải đối mặt không chỉ một mình kẻ địch Đại Hán còn có tử địch trong nước, triều đình và cường phiên.
Loại tình thế mưa gió tung bay này, càng thêm khiến lòng tin của phiên chủ các nơi đối với Mạc Phủ sản sinh dao động, tiến thêm một bước đả kích uy vọng của Mạc Phủ. Cũng may phản loạn của Mao Lợi gia, Mạc Phủ trước đó đã có đề phòng, cho nên phiên Quảng Đảo phía bắc lãnh địa Mao Lợi gia sớm đã ở biên cảnh bố trí quân đội, tính toán ngăn cản quấy nhiễu của Mao Lợi gia.
Thế nhưng, tuy rằng đánh ra cờ phản, nhưng Mao Lợi gia cũng không có giống như Đảo Tân gia trong lúc nhất thời tiến quân, bọn họ ngược lại án binh bất động. Một mặt này là vì quân lực và tài của tập kết trong phiên, mặt khác thì là đang chờ đội quân đội Đại Hán lên bờ.
Đúng vậy, tuy rằng hàng phục Mao Lợi gia, Đại Hán tiến quân đảo Bản Chân đã là một con đường bằng phẳng, thống trị Mạc Phủ ở Tây Quốc cũng đã là tràn đầy nguy cơ rồi.
Mà bên trong mấy ngày này, mượn nhờ Mao Lợi gia hàng phục thật sự, nội bộ tầng cao quân đội Đại Hán đối với số lượng chia binh hai đường và nặng nhẹ các phương diện khác nhau cũng rốt cuộc có được lắp đầy. Mao Lợi gia thuận lợi đầu hàng, khiến cho bọn họ giảm bớt đi rất nhiều băn khoăn.
Theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, trong đoàn Liêu Đông quân Chinh Nhật rút ra một doanh đầu nhập vào dưới trướng Chu Phác, binh lực gần ngàn người này, chính là toàn bộ binh lực trong đại quân bắc tiến của Đại Hán phái ra. Đồng thời, quan tham nghị đoàn Liêu Đông mới đầu Hoàng Xương Quốc cũng được mệnh lệnh đi theo bên cạnh Chu Phác, để trợ giúp Chu Phác chỉ huy đại quân.