Chuyện cho tới hiện giờ, loại cung kính này của y, cùng với nói là danh hiệu tới từ Hoàng thái hậu bệ hạ này, ngược lại không bằng nói tới từ thân phận huyết thống Đức Xuyên của bệ hạ cùng với chị ruột của Tướng quân đại nhân.
- Hôm nay thần tới yết kiến bệ hạ, là muốn cầu xin bệ hạ mau chóng đi về phía đông. Bản Thương Trọng Tông vẫn cúi thấp đầu như cũ không có nâng lên.- Chiếu theo tin tức có được hôm nay, Mao Lợi gia đã đánh ra cờ phản, cấu kết với giặc Hán làm chuyện gian ác. Hiện giờ cửa ngõ đảo Bản Châu đã mở rộng, giặc Hán đổ bộ tới Bản Châu, bất cứ lúc nào cũng có khả năng tiến quân về phía bắc. Đô Kinh chỉ sợ sẽ gặp phải binh tiên phong của Đại Hán, bệ hạ thân phận tôn quý, lại thân can hệ an nguy nước nhà, kính xin tức tốc khởi hành.
Từ sau khi thành viên hoàng thất nhận được mệnh lệnh mau chóng dời khỏi Đô Kinh, để tránh việc loạn lại nảy sinh của Mạc Phủ, vốn dĩ đã Bản Thương Trọng Tông tức giận tới cực hạn lập tức hưởng ứng mệnh lệnh, hạ lệnh quan binh thủ hạ đưa những thành viên hoàng thất này đi Đông Quốc.
Có một số người bởi vì sợ hãi quân tiên phong Đại Hán cho nên vô cùng phối hợp, có một vài người thì ngược lại hy vọng Đại Hán sớm một chút đánh sang khiến cho triều đình khôi phục quyền lực, cho nên không bằng lòng đi Đông Quốc thành là con rối trong tay Mạc Phủ, đối với loại người sau, Bản Thương Trọng Tông cũng không mảy may khách khí, thẳng thừng lấy thi hành cưỡng chế ép buộc tiễn bước bọn họ.
Mặc dù biết rõ ý chí của Mạc Phủ, nhưng Hoàng thái hậu bệ hạ lại cứng cỏi không chịu rời khỏi, vẫn luôn lưu lại ở Đô Kinh. Y lấy việc binh đao cưỡng chế người khác, đối với Hoàng thái hậu bệ hạ y liền không làm được như vậy, cho nên những ngày qua y liên tục khuyên giải, hy vọng vị bệ hạ này hiểu rõ được hiểm ác của tình thế.
- Mao Lợi gia… Mao Lợi gia… quả nhiên phản rồi! Bởi vì tức giận, giọng điệu Hòa Tử thái hậu xuất hiện một chút lay động.- Lúc trước tổ phụ đã không nên lưu tình nương tay đối với bọn chúng, phải diệt trừ hết thảy những sói lang này!
- Mao Lợi gia xưa nay gian trá, ngày sau chúng tôi nhất định phải trừ diệt sạch sẽ bọn họ. Bản Thương Trọng Tông cũng phụ họa cách nói của bệ hạ, thế nhưng y lập tức lại thúc giục nàng.- Việc đã tới nước này, bệ hạ cũng nhìn thấy được thế cục như nay hiểm ác cỡ nào? Thần khẩn cầu bệ hạ mau chóng rời khỏi Đô Kinh, chờ đợi bọn thần đánh lui giặc Hán một lần nữa phục quốc!
Y quỳ ở trên đất, lời nói vô cùng khẩn thiết, nghĩ thầm rằng lời khuyên của mình lần này hẳn sẽ thành công.
Nhưng mà, y vẫn là không như mong muốn rồi.
- Ta… ta không đi, ta phải lưu lại ở Đô Kinh. Sau khi trải qua trầm mặc chốc lát, Hòa Tử thái hậu chợt trả lời.- Giặc Hán dáng vẻ độc ác khí thế lớn như vậy, hiện giờ Đô Kinh và Tây Quốc đã là lòng người dao động, không ngừng sợ hãi, nếu như ta lại rời khỏi Đô Kinh, chỉ sợ liền sẽ lòng dân mất sạch… Thần là con gái của võ gia, ta há lâm trận bỏ chạy sao?
- Bệ hạ! Bản Thương Trọng Tông trong lòng quýnh lên, cũng bất chấp nhiều như vậy, ngẩng đầu lền liền nhìn Hòa Tử thái hậu.- Hiện giờ tình thế nguy cấp, bệ hạ thân can hệ hi vọng của nước nhà, ngàn vạn lần không được để thân mình vào hiểm cảnh. Xin bệ hạ yên tâm, bọn thần ở nơi này nhất định phấn đấu quên mình thủ vệ Đô Kinh, khiến giặc Hán không công mà lui.
- Ta sẽ không rời khỏi. Hòa Tử thái hậu lại vẫn là hết sức kiên định, hiển nhiên đã quyết định chủ ý.- Ái khanh không nên nói nữa, ta sẽ cùng với ái khanh thủ vững Đô Kinh, cùng chung hoạn nạn với nước nhà.
Nàng sở dĩ cứng cỏi như vậy, ngoại trừ không bằng lòng lâm trận bỏ chạy ra, dĩ nhiên còn có suy xét khác, trong lòng này mơ hồ có một loại dự cảm, nếu như thật thuận theo đòi hỏi của Mạc Phủ rút lui về hướng Đông Quốc, về tới Giang Hộ, chỉ sợ cả đời này cũng không có cách nào gặp mặt với trượng phu và nữ nhi nữa.
- Bệ hạ… Bản Thương Trọng Tông thất vọng, không kìm nổi thở dài.
- Bệ hạ cũng đã tới hiện tại rồi, hay là đối với người kia trong lòng còn có hy vọng?
Bởi vì đối với hành vi cấu kết với giặc Hán của Pháp hoàng Chính Nhân vô cùng oán giận, cho nên Bản Thương Trọng Tông vốn dĩ không bằng lòng tôn xưng ông ta, chỉ là dùng người kia chỉ ông ta.
- Lớn mật! Ngươi làm sao xưng hô bệ hạ như vậy! Quả nhiên, Hòa Tử thái hậu vô cùng tức giận.
- Y quá khứ là bệ hạ, nhưng bây giờ không phải rồi. Bản Thương Trọng Tông lạnh lùng trả lời.
- Một kẻ cấu kết giặc bên ngoài xâm lược bản quốc, làm sao đủ có được xưng hô bệ hạ?
- Hiện giờ cũng không có chứng cớ nói như thế a… Nói không chừng bệ hạ chỉ là bởi vì trong lòng oán giận, cho nên rời khỏi Đô Kinh mà thôi, cũng không có cấu kết với giặc Hán.
- Bệ hạ, tới hiện giờ rồi lại hà cớ gì phải vì người kia nói chuyện? Bởi vì phẫn nộ đã tới cực điểm, cho nên Bản Thương Trọng Tông không kìm nổi cười lạnh.- Bệ hạ thiết nghĩ còn không biết phải không? Hiện giờ người kia đã nắm lấy Thiên hoàng bệ hạ chạy trốn về phía nam, vả lại theo trợ giúp của Mao Lợi gia đã ban bố chiếu lệnh, chỉ thẳng Tướng quân đại nhân làm địch triều, hơn nữa kêu gọi Đại Danh thiên hạ khởi binh đánh đổ Mạc Phủ…
- Cái gì? Ngay lúc nghe thấy tin tức này, bóng hình của Hòa Tử thái hậu sau rèm chợt lóe lên một cái, hiển nhiên nhận lấy đả kích nghiêm trọng.- Đây… Đây là thật sao?
- Đương nhiên là thật rồi. Bản Thương Trọng Tông vẫn cười lạnh như cũ.- Bệ hạ chớ nên quên, ngài là con gái của Đức Xuyên gia, là sức mạnh của Đức Xuyên gia mới khiến cho ngài thành hoàng hậu… Hiện giờ tình thế như vậy, nếu như không có che chở của Mạc Phủ, bệ hạ thậm chí chính ngay cả an nguy của thân mình cũng khó giữ. Cho nên thần khẩn xin bệ hạ mau chóng rời khỏi, đừng để thân mình vào chỗ hiểm cảnh.
Nhưng mà, lời của y đối diện cũng không có nghe lọt, nàng đã khóc lên rồi, tiếng nức nở nho nhỏ không dứt bên tai.
Cũng khó trách nàng thất thố như thế, trước đó Pháp hoàng rời đi, nhưng dù sao không có triệu hiệu thẳng thiên hạ phản đối Mạc Phủ, còn Mạc Phủ vì không khiến cho thiên hạ chấn động, cho nên cũng không có thẳng thừng phế truất Pháp hoàng Chính Nhân. Cho nên mặc dù về lý trí biết sự tình đã không cách nào xoay chuyển, trong lòng của nàng vẫn là tồn một cái may mắn, trông cậy Pháp hoàng hoàn toàn tỉnh ngộ sau đó sớm một chút trở về, khiến sự tình còn có cái bổ cứu.
Bắt đầu, sự thật rất nhanh liền đánh nát một chút may mắn này của nàng, sau khi triều đình chính thức ban bố chiếu lệnh, hai bên kia liền đã hoàn toàn quyết liệt rồi, không còn có đường sống xoay chuyển. Nhìn tận mắt trượng phu và đệ đệ quyết liệt, loại cảm giác này dĩ nhiên vô cùng khó chịu.
- Hiện giờ bệ hạ biết tình thế có bao nhiêu nguy cấp rồi không?
Nhìn thấy Hòa Tử thái hậu thương tâm như thế, Bản Thương Trọng Tông cũng không kìm nổi thả lỏng thái độ.- Kính xin bệ hạ suy xét thời thế, sớm một chút làm ra quyết đoán! Về phần người kia, bệ hạ cũng không cần quản y nữa, y làm ra việc như thế, sớm muộn gì sẽ nhận lấy trời phạt!