Ngoài ra, khi đi tới đây nhậm chức, gã còn mang đến gần như là toàn bộ cấp dưới cũ của gã. Đám phiên thần thân phụ của phiên chủ này, lập tức chiếm cứ hết tất cả chức vị trong phiên.
Mà đám thuộc hạ cũ của lãnh chúa Hữu Mã Trực Thuần, cũng mất đi bổng lộc vốn có, và bị bài trừ ra giai cấp thống trị. Bọn họ vì ép buộc sống sót, chỉ đành dựa vào công việc làm ruộng để nuôi sống vợ con của chính mình, biến thành nông dân trong phiên. Tuy nhiên những người này tuy được gọi là nông dân, thật sự ra cũng là chiến sĩ thành thạo võ nghệ, cũng đã trở thành hạt giống nguy hiểm.
Phiên dân làm lụng vất vả bỏ vào mồ hôi và máu ở trong phiên, phiên thành mới của thành Đảo Nguyên cuối cùng cũng dựng lên xong rồi, từ khi đó phiên Nhật Dã Giang sửa tên gọi là phiên Đảo Nguyên.
Nhưng sau khi Tùng Cang Trọng Chính mất đi, con gã, Tùng Cang Thắng Gia kế thừa ngôi vị phiên chủ cũng không cho đây là thỏa mãn, gã cũng tàn bạo bất nhân y như phụ thân, đối với mấy nông dân mới và nông dân còn lại, tăng thêm thuế má lần nữa, bức ép nông dân giao ra cống gạo kếch xù mà bọn họ không gánh chịu nổi, để duy trì cuộc sống của mình và phiên thành, thế cho nên nông dân chỉ đành ăn vỏ cây cỏ để đỡ đói.
Để tiện cho việc thúc giục bức ép phiên dân, gã đã ra lệnh, đem những nông dân không giao ra được tiền lương thực, bắt họ mặc vào "Áo tơi" chịu hình."Áo tơi" chỉ dùng cỏ thô kết thành, loài cỏ này có lá cây dài mà rộng, người chèo thuyền và đám nông dân bình thường đều lấy áo tơi làm áo mưa.
Khi chịu hình, áo tơi được trói ở trên cổ và trên người nông dân, ngoài ra còn dùng dây thừng trói hai tay vào sau lưng, sau đó châm lửa ở phía trên áo tơi. Người chịu hình, không chỉ bị bỏng, còn bị chết cháy; có người khi đang bị thiêu đốt, cuốn cuồn lủi nhảy loạn va vào trên đất mà chết, có người khi đang bị thiêu đốt, nhảy vào nước sông bị chết chìm. Loại thảm kịch này làm cho người ta không đành lòng, đây được gã gọi là áo tơi nhảy múa, và khi xem gã rất là vui mừng.
Nhưng nghĩ cũng biết được, tàn khốc áp bách như vậy sẽ dẫn phát bao nhiêu oán giận và bất mãn, đám phiên dân vẫn phải chịu đựng chính sách tàn bạo như vậy, nhưng một khi có cơ hội là muốn phản kháng, thoát khỏi cuộc sống âm u không có ánh sáng này. Bọn họ cảm thấy cứ mãi trơ mắt đi nhìn bị tra tấn đến chết, còn không bằng lập tức liều mạng mà chết.
Đám nông dân sống trong kề cận cái chết, kẻ tín ngưỡng Thiên Chúa giáo đã yên lặng thật lâu lại một lần nữa được ngẩng đầu lên, càng ngày càng nhiều dân chúng âm thầm tin giáo để trốn tránh hiện thực tàn khốc. Khi ciệc này bị Tùng Cang Thắng Gia điều tra được, đã làm một trận tẩy chay dọn sạch ngay trong lãnh địa, bắt giữ rất nhiều giáo đồ, bắt bọn họ phải cử hành nghi thức "Đạp Giáo". Cái gọi là "Đạp Giáo", là ném tấm bảng gỗ có khắc Chúa bị chịu khổ xuống đất, khiến giáo đồ bị hoài nghi dùng chân đi giẫm lên trên, đồng ý ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh thì không phải là giáo đồ Thiên Chúa, hoặc tuy là giáo đồ nhưng đã có lòng hối cải, nếu không sẽ bị xử bằng hoả hình.
Theo tình huống như thế, mâu thuẫn vốn đã vô cùng kịch liệt lại càng không khống chế được nữa, trong phiên bắt đầu xuất hiện quấy rối linh tinh lẻ tẻ, mắt thấy sẽ diễn biến thành một vòng xoáy bạo động trong thời đại Chiến Quốc rồi.
Đang lúc trong phiên mâu thuẫn đã ồn ào rối loạn, sắp đạt tới mức độ phải bùng nổ rồi, quân đội của Đại Hán cũng đã đánh tới, trước mặt quân tiên phong Đại Hán, phiên Phúc Cương, phiên Cửu Lưu Mễ, phiên Tiểu Cang vân vân các phiên lớn không chịu nổi một kích này, rất nhanh đã bị đánh được chật vật trốn chui như chuột, cuối cùng hết thảy đều bị tiêu diệt, mà phiên Đảo Nguyên tuy rằng không phải phương hướng công kích của Đại Hán, nhưng trong phiên cũng chịu đựng chấn động.
Phiên chủ Tùng Cang Thắng Gia mặc dù sau khi nhận được mệnh lệnh của Mạc Phủ liền triệu tập phiên binh tập kết tại phiên thành, nhưng khi gã ở đây thấy được phiên lớn xuất binh chống đỡ quân đội Đại Hán, và kết cục dễ dàng bị sụp đổ, sớm đã kinh hồn táng đảm, làm sao còn có dũng khí đại chiến với Đại Hán?
Tuy nhiên bởi vì nhiều thế hệ nhận lấy ân huệ của Mạc Phủ, hơn nữa tình thế không sáng sủa, gã cũng không dám đầu hàng bên Đại Hán, suy trước tính sau, cảm thấy cùng đường rồi gã mới dứt khoát làm ra quyết định trốn chết. Khi Đại Hán tiến binh khắp nơi, và bao vây lão trung Mạc Phủ Nội Đằng Trung Trọng ở trong phiên thành Cửu Lưu Mễ, gã mang theo một đám phiên thần của mình thẳng thừng chạy trốn, từ đó về sau không biết tung tích.
Gần như khi gã trốn thoát ra khỏi trong phiên, giáo dân trong phiên cũng đã bắt đầu khởi sự rồi, bởi vì phiên thần và các võ sĩ trong phiên đại lượng chạy trốn hết, không còn có người nào ngăn lại bọn họ, những phiên dân này rất nhanh chiếm lĩnh gần như toàn bộ phiên Đảo Nguyên, và coi thành Đảo Nguyên biến thành cứ điểm của mình.
Sau khi giáo dân của phiên Đảo Nguyên khởi sự thành công, tin tức rất nhanh truyền khắp tây bộ và nam bộ Cửu Châu, giáo dân Thiên Chúa các nơi cũng rối rít hưởng ứng, rất nhanh là biến thành một phương thổi quét hừng hực liệt hỏa, mà trong khi quân đội Đại Hán bởi vì còn đang bận bịu công kích quân đội Mạc Phủ để mau chóng chấm dứt chiến sự, phiên chủ những nơi khác cũng đều quy nhập vào tướng quân Đại Hán, và mang theo phiên Binh chính mình đi tham dự trận chiến, trong lúc nhất thời không người trấn áp, không ngờ khiến đám giáo dân này xuất hiện khí tượng như đóm lửa cháy đồng.
Tuy nhiên, đợi cho đến khi quân đội Đại Hán đánh hạ phiên thành Cửu Lưu Mễ, lão trung Nội Đằng Trung Trọng và phiên chủ Hữu Mã Trung Lại sau khi tự sát hi sinh cho tổ quốc, Đại Hán và đám phiên chủ quy nhập vào Đại Hán kia, rốt cục được ra tay đến giải quyết vấn đề này rồi.
Đại Hán lúc ban đầu cũng không muốn lãng phí binh lực của mình trong loại chiến tranh trấn áp bình dân bạo loạn có độ chấn động tầm vóc nhỏ bé này, cho nên chỉ hạ lệnh cho các phiên xuất binh trấn áp giáo dân, mà các phiên chủ vì muốn lấy lòng trước mặt Đại Hán, cũng đều phái binh ra trận, bọn họ hoặc là xuôi nam hoặc là hướng về phía tây trấn áp.
Lúc ban đầu chiến sự trấn áp coi như thuận lợi, nhưng rất nhanh, khi đánh tới trong địa phận phiên Đảo Nguyên, quân đội trấn áp gặp phải kịch liệt chống cự, cuối cùng không ngờ khó tiến thêm một bước, chiến sự trở nên giằng co.
Tuy rằng trong những giáo dân Thiên Chúa bạo loạn có một số là võ sĩ cũ của phiên Đảo Nguyên, nhưng trải qua nhiều năm trong cuộc sống bình dân, kỹ năng quân sự của bọn họ sớm đã thoái hóa rồi, hơn nữa vũ khí trang bị của giáo dân cũng vô cùng thấp kém, đại bộ phận người thậm chí chỉ dùng cái cuốc, cái xẻng để chống đỡ kẻ thù, chỉ có như vậy vẫn là chống cự được tiến công của liên quân các phiên.
Lúc này giáo dân bởi vì sớm đã chịu đủ tín ngưỡng tàn khốc và sức ép giai cấp, khiến cho bọn họ nuôi lòng thù hận rất sâu, sĩ khí ngẩng cao, thậm chí có những người này sau khi đã giết chết người nhà của mình sau đó mới khởi lên bạo loạn, sớm đã tồn tại tử ý; thứ hai là vì phiên quân các phiên sống thái bình trong mấy thập niên sớm đã thoái hóa chiến lực rồi, càng không có lòng tử chiến; thứ ba là vì phiên quân các phiên không ai phục ai, khó làm được chỉ huy thống nhất có hiệu lực, chỉ muốn bảo tồn thực lực nhà mình.