- Chuyện tốt?
Đức Xuyên Gia Quang bật cười.
- Bọn chúng muốn ta lui khỏi cai ghê Tướng quân, còn muốn trừng phạt trọng thần Mạc Phủ. Điều kiện khuất nhục như vầy chúng ta làm sao co kha năng đáp ứng?
- Giặc Hán hiện tại một đường tiến binh, quân tiên phong mạnh mẽ, chiến sự thuận lợi, bọn chúng đương nhiên là tràn đầy lòng tin, đề xuất điều kiện vô cùng hà khắc cũng là rất bình thường.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn điềm tĩnh như trước.
- Tuy nhiên, đại nhân, nếu bọn chúng đã đưa ra điều kiện như vậy, thì có nghĩa bọn chúng cũng không muốn cùng Mạc Phủ không chết không dừng, tiếp nhận một Đức Xuyên vẫn được kéo dài, thậm chí là cục diện còn lại một phần cơ nghiệp.
Vừa nghe Thổ Tỉnh Lợi Thắng giải thích, Đức Xuyên Gia Quang lại bừng tỉnh đại ngộ.
- Nếu như bọn chúng đã không hy vọng cùng chúng ta quyết chiến đến cùng, vậy thì nói rõ chỉ cần chúng ta cò kè mặc cả, chắc chắn sẽ có lúc bọn chúng thay đổi lập trường, cuối cùng sẽ đạt thành thỏa hiệp với chúng ta.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng tiếp tục giải thích.
- Mấu chốt là bắt đầu đàm phán. Đây chính là chuyện tốt. Đương nhiên, muốn khiến bọn họ bớt hét giá, thì nhất định phải dựa vào biểu hiện của đại quân Mạc Phủ trên chiến trường, khiến giặc Hán không phát hiện ra rằng bọn chúng không thể nào đê măc tùy ý sắp đặt chúng ta không đươc. Nếu như trên chiến trường không mạnh mẽ, thì đừng nói đến chuyện đàm phán chi nữa.
- Nói cách khác, khanh vẫn kiên trì phải hòa đàm với giặc Hán à?
Đức Xuyên Gia Quang hỏi ngược lại.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng thành thật, lập tức gật đầu.
- Vâng, đại nhân. Thần cảm thấy cần phải nhanh chóng hòa đàm với giặc Hán, như thế mới ổn định được thế cục thiên hạ. Đại nhân xin hãy nhìn xem, thế cục hiện nay quá mức ác liệt. Tây Quốc ngoại trừ gân kinh kỳ đều đã tan vỡ, hiệu lệnh của Mạc Phủ đã không thi triển được nữa
Lúc nghe đến Tây Quốc tan vỡ, sắc mặt Đức Xuyên Gia Quang chợt trở nên khó coi, nhưng y rốt cuộc vẫn không nói gì, để đối phương nói tiếp.
- Những nơi khác ngoài Tây Quốc, Đại Danh các nơi cũng đều đã nhận được tin tức, thậm chí còn nhận được chiếu thư hiệu triệu bọn họ khởi binh. Bọn họ cũng đã rục rịch. Căn cứ vào tin tức được báo cáo từ các nơi, bất kể là Y Đạt gia (Date) ở Tiên Đài (Sendai), hay là Tiền Điền gia (Maeda), bọn họ đều đã bắt đầu điều động quân sĩ trong phiên, đóng chăt đia phân, bụng dạ khó lường.
Lúc y nói, Đức Xuyên Gia Quang nhíu mày càng lúc càng chặt.
- Bọn chuột nhắt nghịch tặc này, lúc đối đầu với địch mạnh thì chỉ lo cho bản thân, không có lòng trung nghĩa! Sớm muộn cũng phải tiêu diệt bọn chúng, như vậy thiên hạ mới yên ổn!
Tuy rằng giữa các gia tộc Đại Danh và Đức Xuyên gia có rất nhiều oán hận chất chứa, nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho Đức Xuyên Gia Quang xem mình là chủ của võ gia, cho nên phẫn hận do phản bội này cũng trở nên càng thêm mãnh liệt.
- Đại nhân nói không sai. Nếu như không phải đám người này kéo chân Mạc Phủ, chúng ta sao lại gặp phải tình huống khó khăn như thế này? Hiện giờ quân tiên phong giặc Hán mãnh liệt, nói cho cùng cũng là do đám phiên chủ đó vì tư lợi, thậm chí nhận giặc làm cha vẽ đường cho hươu chạy. Chúng ta trước đây thật sự quá khoan dung đối với bọn chúng.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng thở dài, lộ rõ chút tiếc nuối.
- Bởi vì cái gọi là bài ngoại thì phải an nội, chúng ta trước hết phải quét sạch bọn chúng, mới dùng đươc sưc manh của toàn thiên hạ đối kháng với giặc Hán. Bằng không nếu như cứ giằng co mãi, tình thế sẽ càng lúc càng bất lợi đối với chúng ta. Dù sao thì sưc manh Mạc Phủ bị tiêu hao càng lúc càng nhiều, các cường phiên xung quanh lại càng thế lớn không chế ngự đươc, đến sau cùng những phiên mạnh sẽ đứng lên, sẽ khiến Mạc Phủ cùng đường.
Bởi vì đã có rất nhiều Đại Danh vì bất mãn với ức hiếp của Mạc Phủ nên khởi binh quy thuận Đại Hán. Cho nên hiện tại không chỉ các Đại Danh trong nước Nhật Bản, hiện tại ngay cả trong Mạc Phủ cũng đã sinh ra lời bàn tán "Trước đây đối xử với các phiên hà khắc như vậy có phải là không hợp lý cho lắm hay không". Mà hai người quyết sách chủ yếu của chính sách cứng rắn với các phiên, Đức Xuyên Gia Quang và Thổ Tỉnh Lợi Thắng làm sao cũng không thừa nhận đươc sai lầm trong chính sách đối với Đại Danh. Bọn họ ngược lại chỉ đanh nói trước đây đã quá mức khoan dung với các phiên, đến mức bọn họ còn đủ sức để làm phản mình.
Mà so với giặc Hán, những phiên chủ này cũng càng thêm đáng giận đáng sợ.
- Vậy thì theo khanh thấy, nếu muốn hòa đàm với giặc Hán, chúng ta phải đưa ra điều kiện như thế nào?
Đức Xuyên Gia Quang hỏi.
- Phải nhìn xem chiến sự có thuận lợi hay không. Nếu tất cả đều vô cùng thuận lợi, chúng ta thăng thưng đánh tan giặc Hán, vậy thì đương nhiên không cần cho bọn chúng cái gì. Nhưng nếu như chiến sự bất lợi, chỉ đanh miễn cưỡng giằng co, như vậy chúng ta cũng chỉ nhận đươc một vài điều kiện hà khắc rồi.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng hạ thấp giọng, sợ người khác nghe thấy.
- Chăng han như, trừng trị một vài đầu sỏ, bồi thường một ít tiền tài, hoặc là hoặc là cắt lấy đảo Cửu Châu, thừa nhận nơi đó do Đại Hán chiếm lĩnh.
- Cắt lấy Cửu Châu?
Vừa nghe đến đề nghị này, Đức Xuyên Gia Quang chợt mở to hai mắt, sau đó gần như không khống chế nổi tâm tình.
- Ta ta sao cắt đất đai Nhật Bôn dâng cho gặc Hán chứ? Vậy chẳng chẳng khác nào là tội nhân của Đức Xuyên gia? !
- Trước mắt, đảo Cửu Châu đã rơi vào tay giặc Hán rồi, nếu nói đến tội nhân, thưa đại nhân, hiện tại chúng thần đã là tội nhân của Đức Xuyên gia rồi.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng không hề sợ hãi mà nói ra sự thật.
- Nhưng mà thưa đại nhân, ở đảo Cửu Châu chúng ta vốn dĩ không có nhiều lãnh địa lắm, hiện tại cho dù vứt bỏ, tổn thất đối với chúng ta cũng sẽ không quá lớn. Đương nhiên, mất đi Trường Khi quả thật là rất đau khổ, nhưng đã mất rồi, thì chúng ta đành phải đối diện với thực sư.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn không chút giấu diếm, cũng không nghĩ đến tâm tình của quân thượng, trong lòng Đức Xuyên Gia Quang đang giận dữ nghe đến mức khó chịu cực độ, nhưng y cũng biết hiện tại chỉ đanh nghe mấy lời trung ngôn, vì vậy vẫn cố gắng nhẫn nại.
- Nếu như Trường Khi mất đi, đối với chúng ta mà nói chỉ là nỗi đau khổ nho nhỏ thôi sao? Hơn nữa, hiện giờ tài chính của Mạc Phủ chúng ta đã quẫn bách như thế, nếu còn muốn đền tiền, thì lấy đâu ra? Việc này chỉ e là không dễ như nói vậy đâu.
- Nếu như chúng ta cho giặc Hán biết chúng ta không phải là kẻ thù dễ dàng bắt nạt, thì giặc Hán đương nhiên sẽ hạ giá, không đến mức giữ khư khư. Hơn nữa hiện tại dù sao thì mỏ vàng bạc Tây Quốc cũng đã bị chiếm đóng rồi, chúng ta cứ dứt khoát nhường cho giặc Hán đi.
Thái độ của Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn hết sức vững vàng, khiến cho Đức Xuyên Gia Quang cảm thấy tin tưởng vô cùng.
- Mỏ này nhất định cũng là thứ mà đám cường phiên kia mong muốn. Nếu như chúng ta thỏa hiệp với giặc Hán, để chúng cho giặc Hán, giặc Hán nhất định sẽ bất hòa với đám cường phiên này. Đến lúc đó chúng ta se ly gián. Ngoài ra, cường phiên cũng không tài nào dựa vao thế lực mạnh mẽ của bản thân nữa, cũng tiện cho chúng ta ngày sau tiêu diệt bọn chúng.
- Nhường mỏ vàng bạc Tây Quốc cho giặc Hán
Đức Xuyên Gia Quang hơi trầm ngâm.
- Đại nhân, đây chỉ là một kế tạm thời, chỉ để giúp Mạc Phủ kéo dài thời giơ, khiến giặc Hán lui binh! Đại Hán nhất định không tài nào duy trì một đội quân viễn chinh lớn như vậy trong một thời gian dài. Chỉ cần bọn chúng lấy được những thứ khiến chúng hài lòng thì sẽ bỏ đi, mà chúng ta sẽ thừa dịp bọn chúng bỏ đi, giải tán các cường phiên Đến lúc đó trên dưới Nhật Bôn đồng lòng, nghe theo lời ngài điều khiển. Lúc đó chúng ta lại phá bỏ hiệp nghị với giặc Hán. Bọn chúng cho dù có muốn viễn chinh nữa, thì chúng ta nhất định đu ngăn cản đươc.
Lời nói này của lão tuy rằng nghe rất dõng dạc, nhưng cũng chỉ nói cho Đức Xuyên Gia Quang dễ nghe mà thôi. Dù sao với tính cách của Đức Xuyên Gia Quang, phải đưa ra nhượng bộ lớn như vậy, nhất định là chịu nhục, bình tĩnh chờ đợi thời cơ. Tuy nhiên, muốn thảo phạt nghịch tặc, muốn tập hợp các cường phiên nói dễ hơn làm. Vạn người một lòng lại co kha năng khai chiến với giặc Hán lần nữa hay không? Đáp án của mấy câu hỏi này Thổ Tỉnh Lợi Thắng đều biết rõ.
Sau khi Thổ Tỉnh Lợi Thắng đề xuất ý kiến của mình, Đức Xuyên Gia Quang lại lần nữa trầm ngâm. Mặc dù y vạn phần không muốn thừa nhận hiện thực này, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng, y vẫn cảm thấy đề nghị của Thổ Tỉnh Lợi Thắng nói với y là khả thi nhất cũng hữu hiệu nhất.
Hiện tại cũng chỉ đanh chịu nhục mà thôi.
- Vậy thì cứ theo những điều kiện này làm chuẩn, bắt đầu thương lượng với giặc Hán đi. Ban đầu bọn chúng nhất định sẽ không đồng ý, nhưng cũng phải để bọn chúng biết giới hạn của chúng ta.
Sau một lúc lâu, y thở dài một hơi.
- Nhục nhã bực này, nhất định phải dùng máu của nghịch tặc để trả.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cúi đầu, tiếp nhận dụ lệnh của Tướng quân đại nhân.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tràng tiếng bước chân dồn dập, có người chạy vê phía này. Sắc mặt của Đức Xuyên Gia Quang lập tức càng trở nên khó coi. Đây là nơi Tướng quân và trọng thần mật nghị, không có chuyện vô cùng khẩn cấp, tuyệt đối không ai dám can đảm đến quấy rầy Tướng quân đại nhân.
Mà trong thời điểm bấp bênh hiện tại, tin tức trọng đại đưa tới, chắc hẳn không phải là tin tức tốt lành gì lắm.
Quả nhiên, người báo tin bước vào gian phòng, gã cũng không dám thở mạnh, quỳ thăng xuống đất, dùng giọng nói run run nói ra tin tức mình vừa nhận được.
- Khởi bẩm Tướng quân đại nhân, căn cứ vào báo cáo của thành Cao Khi (Takasaki) vừa đưa tới. Đại nạp ngôn, Đại nạp ngôn đại nhân, mấy ngày trước mấy ngày trước đã thừa dịp loạn trốn khỏi thành Cao Khi, không rõ tung tích!
Tin tức xấu đột ngột truyền tới, khiến Đức Xuyên Gia Quang chợt đỏ bừng mặt. Y nhìn người đưa tin quỳ trên đất, như thể sắp sửa cắn xé như mãnh thú. Mà tay của y cũng đã nổi gân xanh, sau đó run rẩy sờ lên hông mình.
- Nghịch tặc! Nghịch tặc! Tên súc sinh nghịch tặc này!
Y đột nhiên rút bội đao đeo bên hông, sau đó vung lên chém thật mạnh một cái, chém lên một chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Thanh bội đao sắc bén lập tức chẻ nó làm hai, phát ra tiếng rầm.
Mà Thổ Tỉnh Lợi Thắng sau khi nghe tin tức này, vẻ mặt cũng xuất hiện thay đổi nhỏ, nhưng cũng không kích động giống như Đức Xuyên Gia Quang, mà vẫn ngồi xổm tại chỗ, chỉ là ánh mắt như lóe lên, không biết đang suy nghĩ gì.
Trong cuộc mật nghị lần trước, là y đề nghị với Đức Xuyên Gia Quang, để thống nhất lòng người trong nội bộ Mạc Phủ, dứt khoát một là không làm hai là phải giết chết đệ đệ mình, Đại nạp ngôn đại nhân Đức Xuyên Trung Trường (Tokugawa Tadanaga), mà Đức Xuyên Gia Quang cũng tiếp thu đề nghị của lão, phái sứ giả đến thành Cao Khi, chấm dứt tính mạng của người đệ đệ mà trước giờ mình đều không quen nhìn.
Y thật không ngờ, Đại nạp ngôn đại nhân lại cảnh giác như thế, lúc đó lại chạy trốn trước. Thấy đươc tuy rằng y đang bị giam cầm, nhưng tin tức của y không bị bế tắc, ít nhất đã biết hiện giờ Nhật Bôn đang trải qua đại sự, hơn nữa đã dự liệu được nếu như không chạy thì mình sẽ phải gặp vận rủi, cho nên liền quyết đoán chạy trốn.
Y không chịu ngoan ngoãn tự sát theo ý của Tướng Quân đại nhân, trong con mắt của Đức Xuyên Gia Quang là một cử chỉ của phản tặc đại nghịch bất đạo, nhưng Thổ Tỉnh Lợi Thắng thì lại thấy đó là thường tình của con người, hơn nữa y cũng là một người đối mặt với hiện thực.
- Thưa đại nhân, chúng ta phải gia tăng đàm phán với giặc Hán. Nội bộ Mạc Phủ càng phải chú ý, ngàn vạn lần không đươc sinh loạn bởi vì Đại nạp ngôn đại nhân bỏ trốn.
Mang theo suy nghĩ phức tạp, y cúi đầu đề nghị với Đức Xuyên Gia Quang.
Rối ren của nội bộ Mạc Phủ, thậm chí cả một quyết định của Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang, đương nhiên cũng sẽ gây ra sóng gió, ảnh hưởng đến toàn bộ Nhật Bôn.
Mà lúc này Tây Quốc đã phong vân dậy sóng, càng cảm nhận được từng cơn gió lạnh. Những quan lại Mạc Phủ ở Tây Quốc, bọn họ vừa phải chịu áp lực từ Giang Hộ, lại không run cầm cập trước mặt quân tiên phong Đại Hán không đươc. Bọn họ chỉ cảm thấy vô cùng lo lắng bất an, càng không biết nỗi lo lắng dày vò này rốt cuộc đến khi nào mới chấm dứt.
Tuy rằng ngay thang đã gần hè, tiết trơi dần bắt đầu nóng bức, nhưng lạnh lẽo này vẫn khiến sở Ti đại kinh thanh Bản Thương Trọng Tông thở từng hơi nặng nề.
Là quan viên cao nhất mà Mạc Phủ thiết lập ở Tây Quốc, áp lực hiện tại y đang chịu, là thứ mà mọi người đều không cach nào sánh bằng. Trách nhiệm hiện tại y phải gánh, cũng nặng hơn bất kỳ ai.
Bắt đầu từ lúc Đại Hán bắt đầu phát động tiến công Nhật Bản, đổ bộ ở đảo Cửu Châu, từng tin tức xấu được truyền về kinh thanh. Mà quân đội Đại Hán phối hợp với Mao Lợi gia đổ bộ bổ đảo Bổn Châu bắt đầu tiến quân kinh thanh, bọn họ tiến quân một đường, khiến áp lực này cũng trở nên càng thêm mạnh mẽ.
Quân đội Đại Hán đã tiến đến Bị Tiền quốc, hơn nữa phía trước là đất bằng, bọn họ sẽ đi vào khu vực gân kinh ky, thật sự uy hiếp kinh thanh rồi.
Trước đó giặc Hán tuy rằng đáng sợ, nhưng dù sao cũng là người khác đối mặt với họ, nhưng hiện tại rất nhanh sẽ đến lượt mình.
Chúng ta thật sự ngăn cản đươc giặc Hán khí thế hung tàn thế sao? Y không ngừng hỏi câu hỏi này.
Cho dù ở trong thành trì nguy nga này, cũng không cách nào mang lại cho y lòng tin quá lớn.
Tuy rằng tòa thành Cơ Lộ (Himeji) này quả là một tòa thành lớn hùng vĩ. Thành Cơ Lộ tọa lạc ở vị trí xung yếu ở Tây Quốc hướng về phía kinh kỳ, vị trí địa lý vô cùng quan trọng, vì vậy nó đã sớm trở thành một tòa thành lớn, vô cùng được coi trọng.
Trong thời đại Chiến Quốc hỗn loạn, thành Cơ Lộ nhiều lần thay chủ, sau cùng rơi vào trong tay của Hắc Điền gia (Kuroda) gia thần của phân chi Tiểu Tự thị (Kodera) thuộc Xích Tùng gia (Akamatsu). Trải qua nhiều năm gầy dựng của những người sở hữu, nó đã trở thành một thành thị cứ điểm.
Trong thời hậu kỳ Chiến Quốc, Chưc Điên Tin Trương bắt đầu quật khởi, tâm nguyện thống nhất Nhật Bôn. Sau khi y bình định các thế lực xung quanh, bắt đầu đưa mắt nhìn ra xa hơn.
Y ra lệnh cho Vũ Sài Tú Cát bô ha cua y (Toyotomi Hideyoshi) lúc bấy giờ vẫn còn là đại tướng, đến Tây Quốc chinh phạt Mao Lợi thị, bắt đầu công kích Bá Ma quốc (Harima no kuni), con đường phải qua dẫn đến Tây Quốc. Trong cuộc chiến này, Tiểu Tự thị vốn dĩ đứng cùng một phe với Mao Lợi, nhưng gia thần khống chế thành Cơ Lộ Hắc Điền Hiếu Cao (Kuroda Yoshitaka) làm phản, hiến thành cho Phong Thần Tú Cát (hay Vũ Sài Tú Cát). Mà thành Cơ Lộ cũng đã trở thành cứ địa hậu phương của đội quân Chức Điền (Oda), Tú Cát tiến công Mao Lợi gia.
Sau khi Chức Điền Tín Trường (Oda Nobunaga) qua đời, Tú Cát bắt đầu quật khởi. Đương nhiên y không nhìn thấy địa vị quan trọng của thành Cơ Lộ không đươc, vì thế đã phong đệ đệ của mình là Mộc Hạ Gia Định (Kinoshita Iesada) làm thành chủ của thành Cơ Lộ, thay y phòng thủ thành Cơ Lộ.
Không bao lâu sau, cùng với cái chết của Phong Thần Tú Cát, chính quyền của y lại bị Đức Xuyên Gia Khang đoạt lấy. Để diệt trừ thế lực tàn lưu của Phong Thần, đồng thời tưởng thưởng cho những người có công, Đức Xuyên Giang Khang lấy thành Cơ Lộ làm trung tâm lập ra một Cơ Lộ phiên năm mươi hai vạn thạch, để Trì Điền Huy Chính (Ikeda Terumasa) làm phiên chủ của Cơ Lộ phiên, quản lý thành Cơ Lộ.
Nhưng không được bao lâu, sau khi Trì Điền Huy Chính mất, con trai của y là Trì Điền Trung Hùng kế thừa Cơ Lộ phiên, mà Trì Điền Trung Hùng (Ikeda Tadakatsu) cũng nhanh chóng qua đời. Con trai Trì Điền Quang Chính (Ikeda Mitsumasa) lúc bấy giờ còn rất nhỏ tuổi, Mạc Phủ Đức Xuyên lấy lý do Trì Điền Quang Chính còn nhỏ tuổi như thế, không gánh vác việc bảo vệ thành Cơ Lộ xung yếu đươc, phong Trì Điền Quang Chính đến Điểu Thủ phiên (Tottori), lãnh địa cũng từ năm mươi hai vạn thạch giảm xuống ba mươi hai vạn thạch.
Mà Cơ Lộ phiên lúc này đã trở thành một tiểu phiên mười lăm vạn thạch, ngôi vi phiên chủ thì chuyển đến tay Bổn Đa Trung Chính (Honda Tadamasa). Bổn Đa gia là thế gia gia thần quan trọng của Đức Xuyên gia, các chi hệ trong tay đều đã trở thành Đại Danh, nhiều đời được Mạc Phủ nể trọng. Mà Bổn Đa Trung Chính chính là con trai của Bổn Đa Trung Thắng một trong tứ thiên vương cua Đức Xuyên. Mạc Phủ để Bổn Đa Trung Chính bảo vệ thành Cơ Lộ, mục đích trong đó đương nhiên không nói cũng biết, chính là muốn nơi xung yếu này trở thành nơi Mạc Phủ thăng tay thống trị.
Mà giữa cuộc biến loạn mấy năm nay, trải qua gầy dựng của nhiều thế hệ phiên chủ, thành Cơ Lộ cũng đã trở thành một trong những thành thị trọng yếu to lớn nhất kiên cố nhất. Khắp nơi đều có hệ thống những kiến trúc cao ngất và phỏng thủ hoàn hảo. Bên ngoài là một tầng tường đá, bao lấy cả tòa thành trì. Càng vào trong thành, phòng bị càng nghiêm mật, khác với những thành thị bình thường. Nơi này có mấy tòa Thiên thủ các, mấy tòa tiểu Thiên thủ các ba tầng ở ngoài tường bao lấy đại Thiên thủ các bên trong. Ở giữa thành lũy còn có gần ngàn cái cửa sổ nhỏ, đủ để cung cấp hỏa lực chi viện, hơn nữa còn để người phòng thủ ẩn nấp.
Mà Bổn Hoàn ở trung tâm tòa thành, là đại Thiên thủ các to lớn. Tòa đại Thiên thủ các này có vách cao ngất, đến mười trượng, lại là nơi cao nhất chiếm cứ trong thành, như con mắt nhìn xuống tất cả mọi thứ trên thế gian. Tường ngoài màu trắng và tạo hình mái hiên uốn lượn, giống như con cò trắng tung cánh, nên thành Cơ Lộ cũng được đặt một cái tên khác là thành Bạch Lộ.
Đứng ở trong đại Thiên Thủ các nhìn ra đằng xa, nhìn thấy đươc kiến trúc hoặc cao hoặc thấp trong thành không sót thứ gì, bề thế có thừa, thậm chí còn có một cảm giác đẹp đẽ khác thường.
Vốn dĩ đứng cao nhìn xa, sẽ cho người ta một cảm giác thoải mái tâm hồn, nhưng hiện tại bất luận thế nào Bản Thương Trọng Tông vẫn không thoải mái được.
Mà người trung niên bên cạnh y cũng như thế.
Người trung niên này sắc mặt tái nhợt, thể chất suy yếu, nhìn qua so với tuổi tác càng già hơn mấy phần. Mà y chính là phiên chủ của Cơ Lộ phiên, Đại Danh phổ đại Mạc Phủ Bổn Đa Chính Triều (Honda Masatomo). Năm ngoái sau khi phụ thân Bổn Đa Trung Chính qua đời y kế thừa chức vị gia đôc cũng không biết làm sao, mình chịu tấn công như vậy!
- Đại nhân Chúng ta chúng ta thật sư ngăn cản đươc giặc Hán không?
Y hỏi lần thứ ba.