- Ngươi cực khổ rồi, sau này xin tiếp tục cố gắng. Y rất hiếm khi khen ngợi người khác một câu.- Ngươi yên tâm, bất kể người khác nói gì ngươi, ta đều sẽ tuyệt đối không bạc đãi ngươi.
- Tận trung vì quốc, là việc thần nên làm. Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại lần nữa thi lễ với y, sau đó tiếp tục nhắc nhở y.- Đại nhân, bây giờ phiên ngoài các nơi đều rục rịch muốn động, chúng ta hẳn nên cảnh giác một chút.
- Ta đã đòi Liễu Sinh và Thủy Dã đi làm rồi. Đức Xuyên Gia Khang trả lời ngay.
Liễu Sinh Tông Củ và Thủy Dã Thủ Tín là Đại mục phó Mạc Phủ, vẫn luôn gánh vác giám thị Đại Danh các nơi, lúc trước bởi vì sứ giả Mạc Phủ Liễu Sinh Nguyên Trai làm việc bất lực rước lấy đại loạn, Liễu Sinh Tông Củ chịu phải công kích, cho nên y bây giờ cũng coi như là lập công chuộc tội.
- Tướng quân đại nhân, chiến tranh không nhìn mất đi một thành một đất chỉ nhìn kết quả cuối cùng, cho nên Mạc Phủ không được tùy tiện cùng Đại Hán quyết chiến.
Bởi vì tâm niệm, cho nên Thổ Tỉnh Lợi Thắng lại lần nữa nhắc nhở đối phương.- Cho dù muốn đặt cược, chúng ta cũng không đánh cược kinh thành được, mà là ở Quan Đông, ở Giang Hộ đánh cược. Mặt khác… chúng ta bây giờ mất đi đàm phán cùng Đại Hán, xem thử điều kiện gì mới khiến bọn họ lui binh…
- Đàm phán? Từ này khiến Đức Xuyên Gia Quang nghe thấy liền vô cùng không vui.- Muốn đi đàm phán cùng Đại Hán sao?
- Xin đại nhân thứ tội! Dường như cảm nhận được chúa công nổi giận, Thổ Tỉnh Lợi Thắng vội dập đầu chạm đất.- Thần hôm nay ở chỗ này nói những lời này, chẳng qua là cái nhìn cá nhân thần mà thôi, nếu đại nhân không muốn nghe chủ ý như vậy, thần tuyệt đối không nói thêm nữa!
Trong lúc nhất thời, cả gian phòng đều sa vào yên tĩnh.
Tuy rằng trong lòng đối với đề nghị đàm phán này rất tức giận, nhưng Đức Xuyên Gia Quang cũng hiểu rõ, Thổ Tĩnh Lợi Thắng lúc này vẫn chịu nói với y loại chuyện như vậy, nhất định là xuất phát từ lòng trung thành, vào lúc này, y càng không nên đẩy một tấm lòng trung của người khác ra.
- Không, ngươi nói tiếp đi. Y dần khôi phục lại bình tĩnh, sau đó phất tay, ra hiệu đối phương nói tiếp.- Nơi này chỉ có hai chúng ta, ngươi nói bất cứ chuyện gì đều sẽ không truyền ra ngoài, cứ nói đừng ngại.
- Tạ ơn đại nhân! Sau khi có được đồng ý của Đức Xuyên Gia Khang, Thổ Tĩnh Lợi Thắng mới nhẹ nhõm.
- Tình thế bây giờ đã rất rõ ràng rồi, thế lực phản đối trong nước chúng ta, đều đã thừa cơ hội Đại Hán tập kích vùng dậy, có mấy người đã rõ ràng đứng về phía Đại Hán phản đối chúng ta, mà có không ít người, bây giờ khẳng định cũng đang âm thầm muốn động, đợi tình hình sau khi tiến thêm một bước nữa sẽ phản chúng ta…
Lông mày ĐứcXuyên Gia Quang có hơi nhíu lại, nhưng y cũng biết đối phương nói rất thật tình, cho nên cũng không ngắt lời đối phương, tùy ý để gã nói tiếp.
- Cho nên, thần cảm thấy đối với Mạc Phủ mà nói, địch nhân lớn nhất cũng không phải là Đại Hán rồi… mà là những phiên ngoài và triều đình. Những phiên ngoài này, cùng với triều đình tích oán hận với chúng ta quá sâu, nếu như có được thời cơ, khẳng định sẽ nghĩ cách đưa Mạc Phủ và tướng quân dồn vào chỗ chết, mà Đại Hán… thì chưa hẳn rồi. Thổ Tĩnh Lợi Thắng dè dặt nói thêm.
- Tuy rằng hịch văn Đại Hán dùng lời lẽ vô cùng hà khắc, nhưng nghĩ lại Đại Hán phát đại quân đánh tới, chắc chắn không phải vì thảo phạt Mạc Phủ trút giận mà thôi. Đại Hán không giống với vương triều Trung Nguyên lúc trước, nhìn qua vô cùng coi trọng thực tế, cũng chú trọng thương nghiệp và lợi ích, rõ ràng là chuyện lỗ vốn chắc chắn sẽ không đi làm…
- Nhưng bọn chúng đã đánh tới rồi! Lần này ĐứcXuyên Gia Quang cuối cùng nhịn không được nữa rồi.
- Cho dù bọn họ đánh tới, cuối cùng cũng không phải hoàn toàn không có đường lui… Đại Hán phát binh đánh tới như vậy, cuối cùng có mưu đồ gì đây, bất kể là mưu đồ gì, so với những người khác đến, bọn họ càng thêm dễ dàng có được từ chỗ chúng ta. Nếu như bọn họ muốn vàng bạc chúng ta cũng có… Chúng ta cũng cho họ được, chỉ cần đem lợi hại suy nghĩ kỹ càng hơn, chưa chắc hai bên không xoa dịu xuống được. Thổ Tĩnh Lợi Thắng không lộ vẻ sợ hãi, vẫn là điềm tĩnh giống như vậy.
- Đại nhân, chỉ cần tiễn quân đội Đại Hán đi, chúng ta cuối cùng cũng một tiếng trống làm tinh thần hăng hái sẽ đem nghịch tặc các nơi san bằng, một lần nữa củng cố thiên hạ Mạc Phủ!
- Này… rất may mắn rồi, Đại Hán nếu như đánh sang, vậy bọn họ khẳng định sẽ không dễ dàng dừng tay, chúng ta cho dù muốn cùng bọn họ đàm phán, lại nói dễ dàng như vậy sao? ĐứcXuyên Gia Quang hết sức do dự.- Hơn nữa, bây giờ quân đội Đại Hán xông giết như thế, bọn họ nhất định là trên dưới ủng hộ, phấn chấn gấp trăm lần, bọn họ chịu cùng chúng ta đàm phán hòa bình sao?
- Thần cũng hiểu được Đại Hán sẽ không dễ dàng đàm phán, cái này cần chúng ta nổ lực trên chiến trường, chỉ cần chặn được quân tiên phong của bọn chúng lại, mới bức ép bọn chúng cùng chúng ta đàm phán. Cho nên đánh trận vẫn là vấn đề ưu tiên đầu tiên. Nhưng chúng ta trước thử thăm dò một chút, xem xem Đại Hán rốt cục muốn thứ gì, cũng chuẩn bị sớm một chút Thổ Tĩnh Lợi Thắng nghiêng về phía trước, nhích lại gần ĐứcXuyên Gia Quang hơn.- Đại nhân, bây giờ Đại Hán đã đổ bộ rồi, như vậy thì chúng ta cũng nên biết rõ bọn họ tính toán gì.
Đức Xuyên Gia Quang trầm ngâm không nói gì, y phát hiện Thổ Tĩnh Lợi Thắng nói rất có đạo lý. Lần này thảm họa chiến tranh đối với y với Mạc Phủ mà nói là tai bay vạ gió ngoài dự kiến, hơn nữa nếu kéo dài nữa, rất rõ ràng Mạc Phủ sẽ bên trong phòng trong chống ngoài bấp bênh không ổn, mà y trở thành tội nhân Đức Xuyên gia… Quả thực nếu dùng cách nào đó khiến Đại Hán lui binh, đối với Mạc Phủ dĩ nhiên là điều tốt nhất.
Đương nhiên, cái này Mạc Phủ ở trên chiến trường có đầy đủ lợi thế, ít nhất giữ chân được Đại Hán, nếu không đối phương cũng không cần phải đàm phán với mình.
- Ngươi tới xem, nếu như chúng ta cùng Đại Hán thật sự đàm phán có bao nhiêu thành công? Sau một hồi trầm ngâm, ĐứcXuyên Gia Quang đột nhiên hỏi.- Đại Hán thật sự có khả năng tiếp nhận đàm phán sao?
Thời điểm nghe Tướng quân đại nhân hỏi như vậy, Thổ Tĩnh Lợi Thắng tâm ý thả lỏng hơn, trong lòng biết Tướng quân đại nhân cực kỳ muốn đi đường này thử xem rồi.
- Thần cũng không dám hoàn toàn nắm chắc, nhưng không thử một chút vậy thì một chút hy vọng cũng không có. Cho nên, bất kể là như thế nào, phái người dò xét mà nói cũng không sai. Lúc bắt đầu Đại Hán chắc chắn sẽ rao giá trên trời, nhưng khi rao giá trên trời, khẳng định cũng sẽ tiết lộ cho chúng ta biết là muốn gì, chúng ta từng điểm từng điểm thông qua chiến trường để trả giá, chung quy cũng có thời điểm hai bên đều sẽ hài lòng.
- Nhưng Đại Hán hiện tại mệnh lệnh muốn truy đuổi chúng ta, như thế nào dễ dàng đàm phán nhỉ. Đức Xuyên Gia Quang lắc lắc đầu, hiển nhiên vẫn rất không lạc quan.- Người chưa xem qua hịch văn của Đại Hán phát ra ư, chúng nói là xem chúng ta thành tội nhân muốn trị tội chúng ta… chẳng lẽ chúng ta vẫn ngồi chờ chết sao?