- Ngoại trừ tiêu cực ứng đối với bọn họ ra, gần đây các ngươi cũng phải cẩn thận đi thu thập tình báo của bọn họ, nghĩ cách đến báo cho chúng ta biết, nhất là những tình báo có liên can với binh lực, bố trí còn có vật tư điều vận, càng tỉ mỉ càng tốt. Chu Phác tiếp tục hạ mệnh lệnh.- Chỉ cần các ngươi đem chuyện này làm tốt, chúng ta sẽ ghi công cho các ngươi, chờ chúng ta đánh tới gần kinh kỳ, sẽ không quấy nhiễu sản nghiệp của các ngươi, ngược lại sẽ luận công ban thưởng cho các ngươi.
- Vâng, tại hạ sau khi trở về, nhất định khiến bổn gia dụng tâm thu thập tình báo có can hệ tới Mạc Phủ. Tam Tỉnh Cao Tùng trả lời ngay.
- Còn nữa, các ngươi sau khi trở về, nghĩ biện pháp vận chuyển một ít lương thực lại đây cho chúng ta, càng nhiều càng tốt. Chu Phác đột nhiên nói.
- Đại nhân? Đây... Đây chỉ sợ có chút... Tam Tỉnh Cao Tùng cảm thấy khó xử, cục xúc bất an trả lời.- Hiện giờ hai quân đang giao chiến, Mạc Phủ phong tỏa phụ cận vô cùng nghiêm mật, chỉ sợ... Chỉ sợ cũng dự tính muốn chúng ta vận lương thực đến đây, cũng không phải dễ dàng như vậy... Hơn nữa hiện tại lương thực trong tay chúng ta, đại bộ phận đã bị Mạc Phủ trưng dụng hết rồi, thật sự khó thỏa mãn được đòi hỏi của quý quân!
- Ta biết rằng việc này không dễ dàng, chỉ là ta càng biết thêm, loại chuyện nhỏ nhặt này không làm khó được các ngươi. Các ngươi kinh doanh nhiều năm như vậy, từ trên xuống dưới sớm đã rắc rối khó gỡ, cũng không biết đã mua chuộc được bao nhiêu tai mắt ở bên trong Mạc Phủ rồi, muốn làm được chuyện này, thật đúng là không khó. Chu Phác đã cắt đứt lời của y.- Các ngươi nếu muốn quy hàng, phải để cho chúng ta nhìn thấy được thành ý của các ngươi, hiểu chưa?
- Đại nhân... Tam Tỉnh Cao Tùng có vẻ có chút do dự, nhưng vẫn chưa có đáp lời.- Hãy để chúng tôi... Hãy để chúng tôi trở về thử một chút, nếu quả thật làm được mà nói, chúng tôi nhất định sẽ đi làm.
Chu Phác biết băn khoăn của đối phương, hiện tại bọn hắn dù sao cũng là dưới thống trị của Mạc Phủ, trộm vận lương thực đồ vật cho Đại Hán, cũng không phải là nói giỡn đâu, một khi bị phát giác sẽ rước lấy đại họa lâm đầu.
- Ngươi cũng đừng sợ, chúng ta không phải cho các ngươi xuyên qua trận tuyến hai quân đưa tới lương thực cho chúng ta, trên vận chuyển đường bộ nếu làm không được, các ngươi thử dùng cách khác. Chu Phác chậm lại giọng điệu.- Quân ta hiện tại đã ở phụ cận chiếm lĩnh khá nhiều hải cảng, các ngươi hướng những hải cảng đó chuyển vận lương thực. Hơn nữa các ngươi cứ việc yên tâm, chúng ta khác với Mạc Phủ, chúng ta sẽ không ngượng ép trưng dụng vật tư của các ngươi đấy, chúng ta sẽ chi trả lại tiền bạc cho các ngươi. Giá cả các ngươi cứ việc cho ra đi, chỉ cần thích hợp là được rồi.
- Đại nhân... ? Tam Tỉnh Cao Tùng không ngờ Chu Phác đưa ra điều kiện hậu hĩnh như vậy, trong lúc nhất thời không ngờ hơi khó tin nổi.
- Đại nhân đang nói là sự thật sao?
Chu Phác làm như vậy, chủ yếu vẫn là vì muốn dụ dỗ những thương gia giàu có này.
Thương gia giàu có làm kinh doanh nhiều năm như vậy, những thương gia giàu có này trong tay nhất định có tồn lương thực, hơn nữa trong tay có tài nguyên to lớn, nếu như tranh thủ được ủng hộ của bọn họ mà nói, như vậy Chu Phác là xuyên thấu qua con đường buôn bán kín mít như mạng nhện của bọn họ đến thu hoạch tình báo liên can đến Mạc Phủ, đảo khách thành chủ khiến cho địa lợi ưu thế của Mạc Phủ hóa thành hư ảo.
Gã khiến những thương gia giàu có này chuyển vận lương thực cho mình, một mặt là vì để cho vấn đề hậu cần cứ quấy nhiễu mình được giảm bớt một tí, nhưng mục đích trọng yếu hơn là khiến cho những thương gia giàu có này nảy sinh quan hệ với mình, buộc bọn họ lên trên chiến thuyền của chính mình.
Vì đạt tới mục đích này, gã thà rằng chọn dùng giá cả cao đến thu mua đồ vật của những thương nhân này vận chuyển tới đây —— dù sao số tiền trả ra cũng là gã từ nơi khác đánh cướp tới được, có tiêu sài cũng không đau lòng.
- Đương nhiên là sự thật, Đại Hán chúng ta khi nào thì cần phải dùng lời nói dối đến lừa gạt người ta? Chu Phác nhíu nhíu mày.- Ngươi nghe đây, lần này ngươi hãy mang một số tiền đặt cọc trở về, sau đó sau khi trở về ngay lập tức đi kiếm một số lương thảo chở tới đây, mặc kệ các ngươi dùng cách thức gì, chỉ cần các ngươi làm được điều này, chúng ta sẽ chi tiền cho các ngươi, hơn nữa còn sẽ ghi công cho các ngươi, đến lúc đó còn ban thưởng những thứ khác cho các ngươi nữa.
Sau khi nghe được lời hứa của Chu Phác, Tam Tỉnh Cao Tùng đã là hết sức kích động.
Cho tới nay, Mạc Phủ đối với bọn họ tuy rằng ỷ lại, nhưng cũng vô cùng miệt thị, hơn nữa gần đây tới nay vẫn luôn bóc lột tài sản của bọn họ, mà Đại Hán lại coi trọng bọn họ như vậy, còn quyết định ra giá cao đến thu mua lương thực bọn họ vận chuyển qua đây, mặc kệ hai bên có nguyên nhân khách quan gì, nhưng cách làm của Đại Hán và cách làm của Mạc Phủ, đối với bọn họ mà nói là cao thấp phân biệt rõ ràng.
Bởi vì biến loạn gần đây, tài sản và vật tư của Tam Tỉnh gia bị tổn thất rất lớn, mà ngay cả tài chính cũng bắt đầu như trứng chọi đá, nếu như lấy được tiền bạc của bên Đại Hán mà nói, như vậy bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn rồi.
- Ban thưởng khác... Ban thưởng khác là chỉ cái gì thế? Tam Tỉnh Cao Tùng đánh bạo hỏi.
Kỳ thật đối với bọn họ mà nói, cho dù là điều kiện hiện tại cũng đủ mê người rồi, chẳng qua thiên tính thương nhân là được voi đòi tiên, cho nên vừa nghe còn có được lợi ích khác nữa, như vậy gã cũng không kìm nổi muốn tìm hiểu cho được.
- Ngươi thật đúng là nóng vội a. Chu Phác bật cười lớn.- Cũng thế, vậy hiện tại nói rõ với các ngươi. Mạc Phủ gây ra tai nạn và rắc rối lớn như vậy, để cho hai nước chúng ta giao binh với nhau, cũng làm cho triều đình rất là tức giận, một khi đã như vậy, vậy sau này mậu dịch giữa hai nước sẽ không phải do Mạc Phủ làm chủ đạo rồi. Triều đình quốc gia ta đã quyết định, sau này chỉ tiến hành mậu dịch với thương gia Nhật Bổn nào chiếm được trao quyền của chúng ta.
Sau khi ngừng lại một chút, gã tiếp tục giải thích với đối phương.- Nói cách khác, lúc trước muốn tham dự vào mậu dịch hai nước, Mạc Phủ phát Chu Ấn trạng cho các ngươi, mà hiện tại chúng ta đã không tiếp thu mấy thứ kia rồi, muốn tham dự vào, phải có Đặc Hứa trạng do triều đình chúng ta ban phát. Không có Đặc Hứa trạng mà nói sẽ không cho phép tham dự.
Tam Tỉnh Cao Tùng rất nhanh chợt nghe và hiểu được ám chỉ của Chu Phác.
Gã không nghi ngờ nói đến rất rõ ràng rồi, chỉ cần Đại Hán đánh bại Mạc Phủ, sau này quyền mậu dịch giữa hai nước nắm ở trong tay sẽ từ Mạc Phủ chuyển dời đến trong tay triều đình Đại Hán. Mà trong những thương gia giàu có ở gần kinh kỳ này, ai hợp tác với Đại Hán, thì người đó trở thành thương gia được bọn họ chỉ định, tham dự đến trong mậu dịch giữa hai nước.
Mậu dịch giữa hai nước khổng lồ như thế, lại cộng thêm địa vị độc quyền, thương gia giàu có từ trong đó thu hoạch được bao nhiêu lợi nhuận, càng không cần phải nói cũng biết được.
Trong chớp nhoáng này, Tam Tỉnh Cao Tùng chỉ cảm thấy toàn thân nhiệt huyết đều tuôn lên trên đầu, gần như ngay cả quỳ đều quỳ không xong rồi. Y vô cùng may mắn chính mình chiếm được cơ hội đoạt trước một bước tạo nên quan hệ với quan viên Đại Hán, may mắn chính mình đầu tiên nghe thấy tin tức này.