Đối với triều đình mà nói, quan trọng nhất là mau chóng lẻn vào trong kỳ, xác lập thống trị ở gần kinh kỳ, hiện tại có chết người vẫn chịu đựng được.
- Hữu phủ đại nhân có quyết tâm như vậy tự nhiên là tốt nhất, nhưng nhiệm vụ gian khổ như vậy, sao cho một mình ngài đi gánh chịu được chứ? Chu Phác hơi hơi mỉm cười.- Ta đã quyết định, kế tiếp công thành là toàn quân cùng tiến lên, thay phiên nhau ra trận, ai cũng nên vì toàn quân ra sức cố gắng. Đương nhiên... Đây cũng không phải là cố gắng vô ích mà thôi, ta đã quyết định, nếu ai trong trận chiến lần này lập nhiều công huân, liền nhận được trọng thưởng!
Vừa nghe thấy trọng thưởng, sức chú ý của những người khác nhanh chóng phấn chấn lên, mỗi người đều nhìn Chu Phác.
Mà Chu Phác lại bất động, nói ra quyết định của chính mình.- Trận chiến này ý nghĩa trọng đại, hơn nữa đặc biệt gian khổ, cho nên nhất định phải ban trọng thưởng. Nếu ai mang theo bộ đội đột phá phòng thủ thành phố, sát nhập đến trong Bổn Hoàn, gia phong lãnh địa một trăm ngàn thạch, bộ đội của ai trước tiên phá vỡ được Thiên Thủ bên ngoài, gia phong lãnh địa mười lăm vạn thạch, bộ đội của ai trước tiên đánh hạ được Đại Thiên Thủ các, sẽ gia phong lãnh địa hai trăm ngàn thạch!
Tuy rằng ngữ khí của gã khá bình thản, nhưng những người khác đều hút vào một hơi khí lạnh, đánh một tòa thành tung hẳn ra phong thưởng nhiều như vậy, quả thật ngoài dự liệu của bọn họ, tuy nhiên đây cũng đã nhìn ra vị sứ thần thiên triều này rất coi trọng trận chiến này.
- Ta tự mình sẽ đốc chiến ở hậu phương, quan sát các ngươi tác chiến, nếu ai anh dũng tranh tiên, lập được công huân, nhất định sẽ nhận được phong thưởng... Nhưng nếu ai nao núng buông thả, không dám tử chiến, vậy cũng đừng trách quân luật của chúng ta không khách sáo!
Sau khi đưa ra phong thưởng, Chu Phác bắt đầu uy hiếp bọn họ.- Nếu như bị ban quân pháp bố trí, không riêng gì chính mình thân bại danh liệt chết không có chỗ chôn, mà ngay cả gia tộc lãnh địa cũng bị tước đoạt, kính xin chư vị đừng khiến cho gia tộc nhà mình bị chịu nhục hổ thẹn!
- Vâng! Mắt thấy Chu Phác nói đến quyết tuyệt như thế, các phiên chủ và các tướng lĩnh đều cảm thấy nghiêm nghị, lấy ngay đầu chạm đất, đồng ý.- Cẩn tuân đại nhân chi mệnh!
Ngay trong buổi chiều cùng ngày, trận thế quân đội Đại Hán bắt đầu tản ra, sau đó tiến thêm một bước đè tới dưới thành Cơ Lộ, khi bọn hắn tiến quân, bên trong thành hoàn toàn yên tĩnh, không hề vì thế mà thay đổi, giống đã biến thành một tòa thành trống không, nhưng khi bọn họ tiếp cận đến khoảng cách tầm bắn các công sự phòng ngự bên trong thành, thiết pháo và cung tiễn bên trong cũng bắt đầu đã phát động mà ra, tảng lớn tảng lớn viên đạn và cung tiễn mang theo tiếng rít phá không bay đến tập kích đại quân công thành, đã mang đến một mảnh thương vong.
Mà quân công thành rất nhanh cũng im lặng mang theo bộ đội thương vong lui bước, cũng không có tiến thêm một bước tiến công nữa —— Đây chỉ là thử nghiệm ban đầu mà thôi, vì thăm dò rõ sức mạnh trọng điểm và phân bố phòng ngự bên trong thành, cũng không có tính toán bắt đầu công thành.
Sau khi bộ đội tiến công đánh thử này rút lui, cũng thuận tiện chính mình mang tới đất cát và hòn đá ném vào chiến hào ngoài thành, chiến hào ở vòng ngoài nhất cũng bắt đầu từ từ bị lấp đầy.
Theo thời gian trôi qua, lợi khí mà quân đội công thành nể trọng nhất bắt đầu ra trận rồi. Những trọng pháo đó được bọn pháo binh cẩn thận đẩy tới dưới thành. Trải qua tiến công đánh thử vừa rồi, những pháo binh đại khái đã nắm rõ ràng tầm xa cực hạn vũ khí công kích bên trong thành rồi, cho nên yên tâm to gan theo yểm hộ của quan binh Đại Hán đẩy pháo tới dưới thành —— đương nhiên, đây cũng là bởi vì chiến hào phía ngoài đã bị lấp bằng.
Sau khi xe pháo dừng lại, những đại pháo chậm rãi một lần nữa được đặt trên mặt đất rồi, sau đó bọn pháo binh bắt đầu khẩn trương đi bố trí đại pháo, điều chỉnh vẹn toàn pháo kích, đám binh sĩ ở bên cạnh nhìn chăm chú, nòng pháo thô to dần dần ngóc đầu lên trên, nhắm ngay thành Cơ Lộ cách đó không xa.
Sau khi làm xong hết thảy chuẩn bị, Chu Phác và Hoàng Xương Quốc cũng hạ lệnh pháo kích.
- Nã pháo! Các quân quan hét lớn một tiếng, đồng thời cùng với tất cả mọi người bên cạnh chặn lại lỗ tai của mình.
- Oanh! Mặt đất gần như trở nên chấn động.
Lửa đạn chói mắt, dâng lên khói lửa chặn tầm mắt mỗi người. Trong không trung tất cả đều là đạn sắt gào rú tiếng la thê lương trên không trung. Những đạn pháo thật lớn bằng sắt này, trải qua hỏa dược tăng tốc, tựa như thần linh bắn bi vậy hung hăng nện vào trên tường thành đối diện.
Sau khi bắt đầu pháo kích lượt thứ nhất, bọn pháo binh tạm ngừng lại một chút, quan sát một chút hiệu quả pháo kích, sau đó một lần nữa bắt đầu điều chỉnh chuẩn bị pháo kích, kế tiếp tiếp tục nã pháo.
Ở trên đỉnh đầu trong không gian của quân coi giữ, đạn pháo trầm trọng đánh trúng tường thành bằng đá, sau đó rất nhiều khối sắt thật lớn và hòn đá nứt toác ra, đầu tiên là tung bay đến không trung, sau đó đều rớt xuống, nặng nề mà nện vào trên mặt đất. Ở trên trời, bởi vì bụi mù che đậy, chợt giống như lúc mưa to vậy tối đen một mảnh.
Ở bên trong đạn pháo oanh kích và văng tung tóe, lửa hoa văng khắp nơi, phóng ra hào quang màu nâu xanh tản ra bốn phương tám hướng. Mà trong thế giới như ẩn như hiện, từ một đầu này đến một đầu kia, toàn bộ mặt đất tựa hồ cũng lay động theo, trầm xuống, phân liệt, hòa tan, giống như tái hiện động đất vậy.
Không gian vô hạn rộng lớn giống như biển lớn đang rung động vậy. Bùng nổ cực kỳ kịch liệt, khiến hết thảy đều mất đi màu sắc, có rất nhiều người thậm chí phát hiện mình tạm thời nghe không được, khối sắt hòn đá từng mảnh nhỏ từng mảnh nhỏ vỡ vụn không ngừng rơi xuống mặt đất, như thể là đang rơi một trận mưa đá vậy. Phần còn lại của chân tay đã bị cụt và máu tươi hỗn tạp cùng một chỗ, vì cảnh sắc càng thêm đáng sợ này tăng thêm vài phần thê lương.
Chu Phác và Hoàng Xương Quốc đứng ở trên doanh trại, cầm kính viễn vọng nhìn quân đội pháo kích nhà mình, cho dù trước đó đã có tâm lý chuẩn bị, nhưng khi nhìn từng màn này gã vẫn như cũ có chút lòng còn sợ hãi.
Ngay khi gã đang nhìn chăm chú, tường thành vốn chắc chắn đã được mở ra nhiều chỗ hổng, mà ngay cả tường thành màu trắng cũng bị nhuộm thành màu xám đen, mà lỗ châu mai bên trong thành này, dường như cũng có không ít bị vùi sâu vào trong đống hoang tàn này rồi.
- Ở trước mặt lửa đạn như vậy... Không có pháo đài gì may mắn thoát khỏi được...
Chu Phác không khỏi cảm thán.- Chỉ cần đạn pháo cũng đủ, pháo đài gì cũng chỉ có nước bị san thành đất bằng.
- Trên đời này cho tới bây giờ vốn không có pháo đài nào không công phá được, huống chi hiện tại chúng ta còn có pháo công thành uy lực thật lớn như vậy. Hoàng Xương Quốc cũng là vẻ mặt kiêu ngạo.- Trừ phi tương lai có người dùng thép đến xây công sự, nếu không pháo đài gì đều không chơi nổi.
- Chẳng lẽ còn có người nào biết dùng thép để xây dựng công sự sao? Chu Phác cảm thấy có chút buồn cười.