Tiếp theo, rất nhanh, dưới trướng Kiều Bản Thực Thôn lại có một đoàn binh sĩ bừng lên, sau đó xông về phía thành trì đối diện. Đội ngũ bọn họ cũng không chỉnh tề, hơn nữa bước chân cũng vô cùng thong thả, hiển nhiên đối diện với thành trì kia sẽ sợ hãi. Nhưng dưới thúc giục của quan quân và đốc chiến, bọn họ vẫn là từng điểm từng điểm tiến về phía tường thành đối diện, tiếp đón thử thách tàn khốc nhất và vận mệnh không biết trước.
- Đại nhân, hiện tại bộ đội phái đi vũ khí không đồng đều, hơn nữa sĩ khí suy sụp, chỉ sợ không biểu hiện tốt, chúng ta hay là sớm tính toán, chuẩn bị tiến công vòng tiếp theo đi.
Sau khi thấy biểu hiện của đám bộ đội này, Lập Hoa Tông Mậu không có tin tưởng gì với chiến đấu kế tiếp, vì thế chủ động đến xin chiến với Chu Phác.- Tiến công lượt tiếp theo, xin để bộ đội tại hạ đảm nhiệm chủ công! Tại hạ sẽ đích thân vào thành đốc chiến, nhất định mau chóng vì Đại nhân tiêu diệt quân địch trong thành!
- Không, ngươi chỉnh quân thì được rồi, bây giờ không cần tham gia tiến công. Nhưng mà Chu Phác lại cự tuyệt đề nghị của y.- Trước làm cho bọn họ tấn công một chút, tiêu hao quân địch trong thành.
- Đại nhân, nếu để cho những bộ đội này thay nhau tấn công, chỉ sợ tổn thất sẽ rất lớn, dù sao lúc trước bọn họ không có trải qua bao nhiêu chiến trận, kinh nghiệm nghiệm trọng không đủ. Lập Hoa Tông Mậu vẫn kiên trì ý nghĩ của chính mình.- Nếu để tại hạ dẫn đầu bộ đội tiến công mà nói, nhất định đánh đẹp mắt hơn. Mặc dù tại hạ tuổi cao, nhưng dù sao dựa vào nhiều năm chiến đấu, không đến mức khiến đại nhân thất vọng.
- Lập Hoa tướng quân, ta cũng không phải không tín nhiệm ngươi, ngược lại, là ta rất tín nhiệm ngươi, cho nên tính toán giúp ngươi. Chu Phác đột nhiên cắt đứt lời y.- Ta là tính toán cho các ngươi đi lập đại công, sao khiến các ngươi ngay từ đầu uổng công ở trong thành, trước làm cho bọn họ đi lấp đầy quân địch bên ngoài, chờ đến thời điểm tấn công nội thành, chính là lúc ngươi đại triển tài năng.
Lập Hoa Tông Mậu nhất thời không hiểu rõ ý Chu Phác.- Đại nhân…?
Nhưng rất nhanh, nhìn thấy bộ dạng Chu Phác như cười như không, cuối cùng y cũng bừng tỉnh ngộ, sau đó trợn mắt há mồm mà nhìn Chu Phác.
Nhìn thấy bộ dạng rốt cuộc phục hồi lại tinh thần của đối phương, Chu Phác chỉ nhếch miệng mỉm cười, sau đó vỗ vỗ bả vai đối phương.- Thật tốt chờ xem, đến lúc đó đừng để mọi người thất vọng.
Đúng vậy, gã quả thật là tính toán trước để bộ đội các quân khác ở trong thành và quân phòng thủ chém giết tiêu hao, làm cho bọn họ chịu đựng thương vong ban đầu, sau đó cuối cùng lại khiến Lập Hoa Tông Mậu mang theo bộ hạ của y đi tiến công, giành lấy thắng lợi sau cùng.
Trước kia Chu Phác đã hứa hẹn trước mặt các tướng lĩnh, gia phong lãnh địa cho tướng lĩnh đánh hạ thành Cơ Lộ sau cùng, gã cũng không tính làm trái hứa hẹn, nhưng nếu quả thật phải cho người mình không tín nhiệm được nhiều lãnh địa gia phong như vậy, thực sự sẽ khiến người ta băn khoăn, cho nên gã sau khi hứa hẹn xong liền âm thầm hạ quyết tâm, tiếp theo nhất định phải đặt ra điều kiện cho người cuối cùng đoạt được những lãnh địa đó.
Gã cũng không phải đặc biệt thích Lập Hoa Tông Mậu, nhưng trận này Lập Hoa Tông Mậu ở bên cạnh gã dốc sức đi theo làm tùy tùng, lập được không ít công lao, hơn nữa địa vị của hắn hết sức đặc biệt, vừa bất hòa phụ thân triều đình, Mạc Phủ cùng Đại Danh khác không có gì liên quan, đúng là y dốc sức giúp đỡ được.
Gã tính toán sau cuộc chiến đem Lập Hoa Tông Mậu biến thành một Đại Danh, sau đó thiết lập giữa gần kinh kỳ triều đình và Quan Đông của Đức Xuyên gia, dùng gã và người thừa kế của gã làm quân cờ đến giữ cân bằng thế lực khắp nơi của Nhật Bổn.
Cho nên, sau khi quyết định chủ ý như vậy, rõ ràng đề nghị của Lập Hoa Tông Mậu càng thêm phù hợp thực tế, nhưng gã cứ đề xuất tiếp tục bảo Nhị Điều Khang Đạo quyết định tiêu hao binh lực ở trong thành.
Theo mệnh lệnh của Chu Phác, từng đợt sóng binh lực nhập vào trong thành, bởi vì điên cuồng chống cự quân phòng thủ trong thành, cho nên mỗi lần binh lực đi vào, rất nhanh thì bị tổn thất lớn trong thành, nhưng Chu Phác không có động tĩnh, tiếp tục từng đợt sóng bộ đội đi vào trong.
Trong lúc tiêu hao lần này, tổn thất của quân công thành càng lúc càng lớn, nhưng vì đốc chiến của quân đội Đại Hán, cho nên mỗi lần bọn họ đều không lùi bước, chỉ đỏ mắt vẫn xung phong chém giết về hướng trong thành.
Mà theo tiến công điên cuồng của quân công thành, khu chiếm lĩnh thuộc về bọn họ trong thành cũng càng lúc càng lớn, sương khói và máu bắt đầu tán loạn ở toàn bộ trong thành, thành Cơ Lộ toàn bộ tựa hồ bị bao phủ trong sương khói màu xám đen, mơ mơ hồ hồ giống như là không thộc về thành trấn của thế giới này.
Mà địa ngục trong nhân gian như vậy, cũng có một số người dựa vào kỹ thuật chiến đấu thành thạo bản thân và ý chí kiên cường, không ngờ từ từ thích ứng cuộc sống nơi này.
Đông Hương Trọng Phương chính là một trong số những người này. Y do dự mang theo một ít chi bộ đội của mình vào ngõ nhỏ trong thành và tòa nhà, lục soát tung tích quân địch, thỉnh thoảng phải vùi đầu vào chém giết kịch liệt.
Liên tục chém giết vài ngày khiến trong ánh mắt của y xuất hiện không ít tơ máu, da thịt trên người dính đầy tro bụi, mà ngay cả quần áo vốn sáng rõ cũng trở nên vô cùng hỗn độn, còn hiện ra loang lỗ vết thương, có những vết thương đã kết vảy, có những vết thương đang rỉ máu, ở trpng sương khói âm u, vốn coi như y anh tuấn, không ngờ nhìn qua giống như là tà ma xuất hiện.
Nhưng y hiện tại cũng không có dư dật mà chú ý đến vấn đề hình tượng cá nhân, y vừa mới trải qua một cuộc chém giết, trong khi sặc mùi sương khói chỉ cảm thấy miệng mũi và yết hầu đều vô cùng khó chịu, toàn thân vì vừa rồi sử dụng khí lực quá độ mà đau nhức âm ỷ, y cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mí mắt vô cùng nặng trĩu, giống như bất cứ lúc nào sẽ nện xuống như nhau.
Mấy ngày này y bị rất nhiều tổn thương, mà vốn dĩ bộ hạ của y, đại đa số cũng bỏ mạng ở trong thành, hiện tại người đi phía sau y, rất nhiều là tàn binh y thu nạp dọc theo con đường này —— đồng đội của bọn họ cũng da số bỏ mạng ở trong thành trì này rồi.
Hiện giờ y cũng không nhớ ra cái gì công trạng và phú quý rồi, thậm chí đã dần dần quên đi bản thân còn thật sự sống, ý niệm duy nhất chuyển động trong đầu y chính là đi giết kẻ địch, giết địch, đem tòa thành trì này mai táng ít nhiều đồng đội và bộ hạ của y.
Y đã quên dưới tay mình có bao nhiêu sinh mạng của kẻ địch, y chỉ biết, bội đao của y đã vì mấy lần chém giết trước mà xuất hiện không ít chỗ hỏng, lúc chém vào thân thể kẻ địch cũng không có sắc bén như vậy. Trên người y hiện tại treo vài thanh bội đao, có một số là lấy từ trong tay kẻ địch.
Liên tục chém giết không ngừng, đã mài nhẵn cảm tình và sức chú ý của đại đa số họn họ, nếu không phải vì luôn bổ sung bộ đội mới từ ngoài thành dũng mãnh vào mà nói, gần như y sẽ cho là mình bị mọi người ngoài thành quên lãng.