Nhưng trong lãnh địa đám phiên chủ phụ thuộc Mạc Phủ, cử binh chống cự, bởi vì phiên chủ và các gia thần đa số bị thương hoặc bị chết dưới quân tiên phong Đại Hán, hoặc là trốn vào sống trong rừng núi ngày đêm lo sợ, trật tự thống trị vốn có về cơ bản đột nhiên bị phá hủy rồi.
Có một số nơi, bởi vì có quân đội Đại Hán tiến vào chiếm giữ, cuối cùng còn duy trì được trật tự, nhưng quân đội Đại Hán dù sao có hạn, ở những nơi quân đội Đại Hán không chạm đến được, bởi vì đột nhiên sụp đổ hệ thống thống trị vốn có, nên đã xuất hiện náo động khó ngăn cản được.
Trong đó các phiên quốc náo động hung hăng nhất chính là tây bộ và nam bộ Cửu Châu này, thứ nhất là bởi vì đại quân Đại Hán là tiến quân đổ bộ từ tây bộ, đại lượng phiên chủ và phiên quân trong chiến tranh bị giết hoặc là trốn giữ mạng, trật tự xã hội đột nhiên sụp đổ, tạo nên không gian để cho bọn hắn được bạo loạn; thứ hai là bởi vì lúc trước đám giáo đồ Thiên Chúa bị Mạc Phủ và các phiên nghiêm khắc trấn áp, rốt cục chờ đến thời cơ trấn áp sức mạnh suy yếu, sau đó thừa cơ nổi lên, đã phát động ra bạo loạn.
Những bạo loạn này, là tập trung bùng nổ từ vùng đất phiên Nhật Dã Giang và tây bộ Cửu Châu, bởi vì không người ngăn lại nên rất nhanh biến thành ngọn lửa bốc lên hừng hực.
Trong thời kỳ chiến quốc, cường hào các nơi chinh phạt chiến loạn với nhau không ngớt, mà lúc này người Tây Ban Nha và người Bồ Đào Nha đã bắt đầu tiến hành khuếch trương hải dương toàn cầu, đều vì nước nhà của mình tìm kiếm lợi ích buôn bán. Rất nhanh, những người Tây Dương này nhận ra Nhật Bổn, và đã lập nên buôn bán lui tới với rất nhiều Đại Danh, đem vũ khí đạn dược của mình đưa vào Nhật Bổn.
Chính là bởi vì từ Tây Dương đưa vào đại lượng vũ khí đạn dược, quân sự Nhật Bổn xuất hiện thay đổi đột nhiên tăng mạnh, mà Chức Điền Tín Trưởng cũng dựa vào lực lượng quật khởi lên biến cách quân sự, và nhanh chóng thống trị Nhật Bổn.
Đồng thời, từ khi thương nhân mạnh mẽ đi vào, đại lượng thầy tu Tây Dương cũng đi tới Nhật Bổn, và bắt đầu tiến hành truyền giáo trong các giai cấp tại Nhật Bổn. Bởi vì thầy tu Tây Dương này nắm giữ tri thức và kỹ thuật, rất nhanh nhận được tôn trọng của rất nhiều Đại Danh, và nhanh chóng trở thành thượng khách, một số Đại Danh thậm chí còn bởi vì bọn họ truyền giáo mà từ bỏ tín ngưỡng ban đầu, làm lễ rửa tội là trở thành giáo đồ Thiên Chúa.
Mà ở Cửu Châu thông thương khá nhiều với người Tây Dương, tại tầng lớp bình dân, tốc độ truyền bá Thiên Chúa giáo cũng thật nhanh lan tràn ra. Đây là bởi vì trong thời kỳ chiến quốc hỗn loạn, các Đại Danh cường hào hoặc là có dã tâm khuếch trương thế lực, hoặc là vì cố thủ tự bảo vệ mình, đều liều mạng mở rộng quân đội, và để duy trì quân đội, các phiên chủ và đám gia thần của họ ai ai cũng lấy các loại thủ đoạn bức ép nông dân trong lĩnh địa, duy trì cần thiết.
So với Phật giáo lúc ấy đã biến thành quý tộc cao cấp và công cụ thống trị của bọn tăng lữ, tư tưởng Thiên Chúa giáo người người bình đẳng vô cùng phù hợp gần gũi với nông dân bị tàn bạo bức ép, khiến cho bọn họ trong cảnh đau khổ tìm được một tí tinh thần an ủi. Theo dẫn đường của thầy tu, bọn họ rất nhanh vùi đầu vào lòng của Thiên Chúa giáo, Cửu Châu xuất hiện đại lượng giáo dân Thiên Chúa.
Hơn nữa, theo bức ép tàn bạo, đông đảo dân chúng áo cơm không no ấm, hơn nữa cảm xúc phản kháng cũng tích lũy từng ngày, theo tình huống như vậy, Thiên Chúa giáo vừa cung cấp được một loại công cụ làm cho bọn họ liên kết lại, cũng cung cấp được cho bọn hắn một thân phận khác được thừa nhận, làm cho bọn họ không cảm giác được mình có địa vị thấp hèn hơn so với lãnh chúa.
Theo tình huống như thế, giáo dân Thiên Chúa phát triển chung quanh ở quần đảo Nhật Bổn, thậm chí lan tràn tới tầng lớp trên, rất nhanh dẫn phát đến cảnh giác của người thống trị cao nhất tại Nhật Bổn, quyết định hạn chế truyền bá của Thiên Chúa giáo, đồng thời áp đảo đám dân chúng lòng mang bất mãn.
Phong Thần Tú Cát hạ lệnh cấm giáo, mà Đức Xuyên Gia Khang kế thừa sự nghiệp của Phong Thần Tú Cát cũng vài lần ban bố giáo lệnh, tuyên bố phải tẩy trừ giáo đồ Thiên Chúa, theo áp lực mạnh mẽ của Mạc Phủ, đại lượng giáo đồ Thiên Chúa bị bắt ép đổi lại tôn giáo, một lượng nhỏ dân chúng không muốn đổi lại tôn giáo sẽ bị giết chết.
Đồng thời, trong sức ép nghiêm khắc của thời kỳ chiến quốc và sưu cao thuế nặng còn không có ngừng lại bởi vì hiện hữu của niên đại hòa bình. Mặc dù theo mệnh lệnh của Mạc Phủ, sức mạnh quân sự của các phiên đều bị nghiêm trọng giảm bớt rồi, nhưng bất kể là phiên Nhật Dã Giang hay là phiên Phúc Cương, hay là các phiên quốc khác tại bản địa Cửu Châu, năm đó hoàn toàn không có giảm bớt thuế thu vào, có một số lãnh chúa thậm chí còn cố ý bắt nông dân nộp thêm một số thuế má khác ngoài sưu cao thuế nặng, lý do là "Vừng và nông dân đều là càng ép càng ra dầu."
Giáo dân Thiên Chúa đầu tiên bùng nổ chính là phiên Đảo Nguyên, nơi này đến từ chính tín ngưỡng và sức ép bóc lột càng ngày càng nghiêm trọng. Phiên chủ trước kia của phiên Nhật Dã Giang là Hữu Mã Trực Thuần, Hữu Mã Trực Thuần từ nhỏ lớn lên ở bên cạnh Đức Xuyên Gia Khang, lại cưới cháu chắt của Đức Xuyên Gia Khang làm vợ, cho nên rất được tín nhiệm của Mạc Phủ.
Sau khi phụ thân mất đi, Hữu Mã Trực Thuần kế thừa phụ thân đảm nhiệm lãnh chúa Đảo Nguyên. Hữu Mã Trực Thuần thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), cảm động đến rơi nước mắt, tuy rằng từng chịu qua lễ rửa tội cũng là giáo đồ Thiên Chúa, nhưng vì đền đáp ưu ái của Đức Xuyên Gia Khang, gã sớm đã dứt khoát lui giáo, hơn nữa thề phải vâng theo thánh ý của tướng quân Mạc Phủ, đem Tin Lành, Thiên Chúa giáo nhổ tận gốc đuổi ra khỏi phiên. Hữu Mã Trực Thuần vừa đến trong phiên là đại khai sát giới, tươi sống đốt chết những người không muốn vứt bỏ tôn giáo, cũng kêu các giáo đồ khác đến hiện trường quan sát.
Sau này, Hữu Mã Trực Thuần bởi vì lấy được lòng của Mạc Phủ, được chuyển phong tới nước Nhật Hướng phiên Diên Cang (cũng chính là cái phiên đầu tiên bị tiêu diệt khi Đảo Tân gia tiến binh lênb, gã đã bị quân tiên phong của Đảo Tân gia giết chết), mà bộ hạ phiên thần và võ sĩ của gã, gần như toàn bộ đều ở lại trong bản phiên, chỉ có một số người đi theo thôi.
Mà lúc này, Tùng Cang Trọng Chính tới nhậm chức lãnh chúa mới tại phiên Nhật Dã Giang, gã lúc trước là phiên chủ của nước Đại Hòa phiên Ngũ Điều, bởi vì trong trận chiến Mạc Phủ tấn công Đại Bản đã lập được công lớn, cho nên được chuyển phong đến nơi lãnh địa một vạn thạch này.
Gã cũng là một lãnh chúa rất là tàn bạo đối với dân chúng trong thuộc địa, sau khi gã đến trong phiên, gã bất mãn với cái kiểu đơn sơ trong phiên thành, vì thế xây dựng rầm rộ đòi tiền đòi công để xây dựng lại phiên thành của Đảo Nguyên.
Vì thế, đám phiên dân lân cận thành Đảo Nguyên phải chịu đựng cuộc sống cực khổ gấp đôi —— không cho phép tín ngưỡng Thiên Chúa giáo, còn phải không ngừng ra tiền ra công. Những người không muốn vứt bỏ tôn giáo không chỉ tưới dầu, lửa đốt, bỏ vào biển rộng, hơn nữa, còn bị ném vào trong miệng núi lửa lưu hoàng xông đến chết trong suối nước nóng Vân Tiên. Không chỉ có như thế, vì duy trì tài chính trong phiên, Tùng Cang Trọng Chính chế định thuế ruộng cũng cực kỳ hà khắc, nông dân trồng ra một cây thuốc lá, thu hoạch được lá thuốc phải giao nộp một nửa lên trên; Ngoài ra khi gieo trồng cây cối nông nghiệp đa số cũng bị trưng thu, biến thành tài sản của lãnh chúa.