Y năm nay cũng không quá mười chín tuổi, không có bất cứ kinh nghiệm ứng biến đại sự nào, cho nên thời điểm thiển Dã Quang Thịnh thoát khỏi bản phiên, Thiển Dã Quang Trị hiển nhiên cũng không có hứng thú dẫn dắt quân đội bản phiên giao phong cùng quân đội Đại Hán, cũng lập tức theo người trong tộc cùng nhau trốn về hướng Quan Đông, đem bổn phiên dứt khoát bỏ đi.
Mà một phiên khác là lãnh thổ mười vạn thạch của Phúc Sơn phiên Thủy Dã gia, phiên chủ là võ tướng thời Chiến Quốc Thủy Dã Thắng Thành, y là tướng lĩnh của Đức Xuyên Gia Khang nhiều năm, lập được chiến công hiển hách, vô cùng được Gia Khang tín nhiệm và trọng dụng, sau cùng đem y từ kỳ bản biến thành một phiên chủ đại phiên.
Y năm nay tuy đã bảy mươi tuổi rồi, nhưng y vẫn còn có mấy phần hào khí năm đó, nhìn mấy vị hậu bối phiên chủ Thiển Dã gia chật vật nhếch nhát chạy trốn đi, y chửi ầm lên những người này là đánh mất mặt mũi phụ tổ, đồng thời quyết định tự mình ở lại cùng quân đội Đại Hán quyết chiến, vì Thần Quân mà tận trung, vì bảo vệ gia nghiệp của mình mà chiến đấu tới cùng.
Đương nhiên, y cũng không tính để con cháu và bản phiên tuẫn táng theo y, mà là hai tay chuẩn bị, đem con cháu của mình theo mệnh lệnh của Mạc Phủ mà chuyển đến Quan Đông, cũng làm cho mình không lo nhà cửa.
Tuy rằng y đã từng gửi thư khiếu nại về kinh thành, đòi hỏi kinh thành phái binh tới đây giúp đỡ bọn họ chống cự Đại Hán, tuy nhiên kinh thành lại trả lời nói bây giờ cung ứng của đại quân Mạc Phủ đối với kinh thành còn khó khăn, điều động binh giúp đỡ rất khó, chẳng qua là đầy miệng an ủi vị lão tướng này mà thôi. Mà y dĩ nhiên cũng chỉ đành bất đắc dĩ thở dài.
Sau khi quân đội Đại Hán chuẩn bị tiến vào trong địa phận nước Bị Hậu, y lập tức liền dẫn đầu quân đội bổn phiên ra trước nghênh đón địch.
Tiểu phiên mười vạn thạch, hơn nữa lại trải qua nhiều năm võ bị buông lỏng, bây giờ cho dù có đem hết toàn lực, lấy ra được chẳng qua cũng chỉ có quân đội ba bốn ngàn người mà thôi, hơn nữa trang bị không đồng đều, phần lớn mọi người đều chưa từng qua huấn luyện nên có, cho dù là Thủy Dã Thắng Thành hiểu rõ, cái này chẳng qua cũng chỉ là lấy trứng chọi đá mà thôi.
Sau khi xuyên qua lãnh địa Quảng Đảo phiên nước An Nghệ, đại quân chiếu theo tốc độ cố định trước đó hành quân nhanh chóng, Chu Phác cùng các quan tham nghị của gã cưỡi ngựa đứng ở trong trận, theo cả đại quân thế không đỡ được di chuyển về phía trước.
- Hoàng tham nghị, quân ta tiến quân thuận lợi như thế, xem ra đánh hạ được kinh thành cũng là chuyện trong tầm tay rồi! Ở trong thoáng chút nắng nóng, Chu Phác một mặt thúc ngựa đón gió mà lên, vừa cười với quan tham nghị Hoàng Xương Quốc bên cạnh mình.- Từ khi chúng ta bắt đầu tiến quân, sức mạnh của Mạc Phủ đều dễ dàng sụp đổ, thiết nghĩ bọn họ đã bị hù sợ mất mật!
Chiến sự của bọn họ gần đây thuận lợi như vậy, thẳng thừng công phá lãnh địa Thiển Dã gia, đương nhiên là thắng lợi cực lớn, ở bên trong một mảnh đắc ý vừa lòng, chính y cũng sinh ra một ý nghĩ “Hóa ra đánh trận cũng không phải là quá khó”.
- Đại nhân, hiện tại tình thế quân ta quả thực không tệ, chỉ có điều đại nhân không được coi thường quân địch. Hoàng Xương Quốc trái lại so với y nghiêm túc hơn.- Bây giờ Mạc Phủ hiển nhiên co rút binh lại, vườn không nhà trống không muốn cùng quân ta giao chiến, hiển nhiên tồn tại lòng dạ lấy khoảng cách làm tiêu hao quân ta sau đó quyết chiến ở kinh thành, cho nên chúng ta chưa đến cuối cùng, vạn lần không được thiếu cảnh giác, khổ chiến vẫn còn ở phía sau.
- Cái này ta dĩ nhiên biết rõ. Chu Phác vâng dạ ứng lại, tuy nhiên trong lòng vẫn là có chút thoải mái.
Tâm tình Chu Phác rất tốt nhìn về phía xa, dõi mắt nhìn lại, bốn phía một mảng xanh ngắt, đồng cỏ điểm xuyến ở giữa, tuy rằng hình dáng nhà cửa khác biệt rất lớn với Trung Quốc, nhưng Chu Phác lại sinh ra mấy phần cảm xúc nhớ nhà. Khi gã ở quê cũ Sơn Đông, phong cảnh cũng không khác nơi này lắm.
Đợi cho đến khi việc lần này đã xong, mình nhất định sẽ được triều đình trọng dụng, đến lúc đó liền được áo gấm về quê, để phụ lão quê nhà hâm mộ không ngừng a?
Nơi này vốn dĩ coi như là đất phồn hoa, xung quanh đều rải đầy thôn trang, tuy nhiên sau khi Đại Hán và Mạc Phủ bắt đầu chiến tranh, nhất là lúc Đại Hán bắt đầu đặt chân lên Bản Châu hơn nữa còn tiến quân về phía bắc, phần lớn nông dân nơi này đều chạy trốn hết cả, cho nên đã nhìn không thấy bao nhiêu bóng người, chỉ có nhà cửa thôn xã còn lại ở nơi đó, giống như di tích sau khi bị vứt đi.
Đang lúc Chu Phác vẫn còn đang suy tư, gã đột nhiên phát hiện có mấy kỵ binh đang hướng bọn họ mà chạy đến.
Nhưng kỵ binh này đều là tiêu kỵ tinh nhuệ quân Liêu Đông của Đại Hán, đánh trận vô cùng nhiều, hơn nữa công phu trên ngựa ai nấy đều rất cao, bất kể là kết trận tầm vóc nhỏ hay đánh trận từng binh sĩ đều không kém so với mấy kỵ binh bộ lạc Mông Cổ kia, ở trong bổn quân, bọn họ được Hoàng Xương Quốc dùng làm trinh sát, chỉ cần đại quân hành quân, bọn họ sẽ đi tuần bốn phía kiểm tra tình hình, thu thập tình báo, bọn họ nếu như đã tới, vậy khẳng định là có chuyện trọng yếu cần bẩm báo.
- Báo cáo đại nhân! Quả nhiên, đi tới trước mặt Chu Phác và Hoàng Xương Quốc, mấy kỵ binh này cũng không xuống ngựa, chắp tay hành lễ trên ngựa.- Có một cỗ quân địch đang tiến về hướng quân ta.
- Hả? Tinh thần Chu Phác rung lên, sau đó giống như nhìn Hoàng Xương Quốc.- Số người đối phương bên kia nhiều hay ít, bây giờ cách quân ta bao xa?
- Cách quân ta đại khái khoảng chừng mười lăm dặm, số người… đại khái là ba bốn ngàn người. Đầu lĩnh thám báo trả lời ngay.- Hơn nữa… hiệu lệnh cũng không chỉnh tề, tác phong quân đội cũng không nghiêm chỉnh, hiển nhiên là gấp gáp tụ tập.
Sau khi phát hiện cánh quân đội này, vì để thu được càng nhiều tin tình báo hơn nữa, mấy người trinh thám cũng không trở về, mà chủ động nghênh đón, tới được một khoảng cách vô cùng nguy hiểm quan sát cánh quân đội này, cũng thu hoạch được kha khá tin tình báo chuẩn xác.
Những trinh thám này đều là người Mãn Châu Mông Cổ đánh trận nhiều năm, kỵ thuật vô cùng cao siêu, cho nên dù bọn họ tiếp cận trước mặt phiên quân Phúc Sơn phiên dùng cung tiễn và thiết pháo chống cự địch, cũng chỉ đành nhìn theo bọn họ toàn thân trở về.
Sau khi có được tin tình báo tương đối chính xác, những trinh sát này lập tức trở về báo cáo trong quân, để tiện bọn họ đưa ra kế sách.
- Tốt lắm, ta đã biết rồi, các ngươi mau trở về tiếp tục theo dõi, nếu có tình huống gì mới thì mau trở lại bẩm báo! Đợi trinh thám báo xong, Hoàng Xương Quốc lập tức hạ lệnh, phất tay bảo bọn trinh sát rời đi.
- Cánh quân đội nghênh tiếp chúng ta, hẳn là phiên quân Thủy Dã gia phiên Phúc Sơn. Sau khi trinh thám rời đi, Chu Phác nói ra phán đoán của mình.- Nếu như phía sau không có đại quân Mạc Phủ dụ địch, đây hẳn chính là hết thảy của cải bọn chúng, ba bốn ngan người mà thôi… Cũng thiệt dám xuất hiện cản đường trước mặt chúng ta sao.
- Nên tới rốt cuộc đúng là vẫn tới a.
Hoàng Xương Quốc cũng không lộ vẻ kinh ngạc, ngược lại có chút như trút bỏ được gánh nặng.- Đây hẳn là chuyện tốt, bọn họ không ra ngoài chúng ta còn phải lo lắng bọn họ, vừa ra tới chúng ta liền biết nên đi đánh trên người ai.