Vẫn ồn ào như lúc nãy, bởi vì bản thân Đức Xuyên Gia Quang lên tiếng, hiện tại trong biểu điện đại đa số mọi người vẫn không cho là phải. Chỉ có Đức Xuyên Gia Quang và Tỉnh Y Trực Hiếu cùng với đám người Tùng Bình Tín Cương có chút suy tư im lặng lắng nghe.
- Nếu như quả thật rơi vào tình huống như thế, chúng ta cũng chỉ đành tạo chướng ngại cho quân tiên phong của giặc Hán, khiến cho bọn họ chỉ được tiếp tục tiêu hao quốc lực tại Tây Quốc.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng tiếp tục nói.
- Cho nên gần kinh kỳ thậm chí vùng đất Vĩ Trương, Mỹ Nồng, đều phải vườn không nhà trống. Hơn nữa phải bắt đầu chuẩn bị ngay từ bây giờ để khỏi lâm vào tình trạng lúc đó làm không kịp.
- Chuẩn bị như thế nào?
Đức Xuyên Gia Quang lập tức hỏi, tỏ ra vô cùng hứng thú đối với chuyện này.
- Như thần vừa nói, cần đưa người của hoàng thất và phiên chủ thân Mạc Phủ các nơi đến Giang Hộ, để thế cục không bị tan vỡ thêm. Đây là hành động nhất định phải mau chóng thực hiện. Nhưng chỉ như vậy thì vẫn chưa đủ. Chúng ta vẫn phải trưng thu lương thực từ gần kinh kỳ và xung quanh, thu thập toàn bộ lương thực thừa!
Thổ Tỉnh Lợi Thắng cũng không bận tâm nhiều chuyện, nói vô cùng rõ ràng.
- Vừa may chúng ta có đại quân phải đi Đô Kinh, cứ để bọn họ dọc đường trưng lương, một phần thì làm quân nhu, toàn bộ còn lại thì đưa về Giang Hộ. Nếu như những phiên chủ dọc đường dám bất tuân, thì cứ nghiêm trị không tha.
Bởi vì lúc trước Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang quất định vào năm sau mang đại quân thượng lạc, cho nên đã sớm bắt đầu hạ lệnh quan viên Mạc Phủ các nơi hoặc các phiên chủ dọc đường từ Giang Hộ đến Đô Kinh đều chuẩn bị lương thực cho đại quân. Trải qua thời gian dài thu thập, quan viên và phiên chủ các nơi đã chuẩn bị được lượng lớn lương thực. Lúc trên dưới Mạc Phủ cảm thấy Đại Hán có dị động, bọn họ càng gia tăng tốc độ thu thập.
Đại quân tập kết, trưng lương dọc đường. Đây vốn dĩ là chuẩn bị để thượng Lạc và thị uy với triều đình và người trong thiên hạ, hiện tại thì vô tình cắm liễu liễu thành cây, thuận tiện cho quân đội Mạc Phủ chống xâm lăng của giặc Hán.
Nhưng ý của Thổ Tỉnh Lợi Thắng không chỉ dừng lại ở đây. Lão muốn vét sạch xung quanh, tập trung hết lương thực vào trong tay đại quân tiến về Đô Kinh và Mạc Phủ ở Giang Hộ, khiến khoảng giữa trở thành một nơi thiếu lương thực. Nếu như vậy, sau khi Mạc Phủ thật sự thua trận ở Tây Quốc, quân đội cũng đành lui bước về Quan Đông, mà ven đường thiếu lương thực, giặc Hán không cách nào lợi dụng.
Tuy rằng cách này đối với bình dân bá tánh có chút tàn khốc, nhưng trong con mắt của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, chỉ cần ngăn cản được giặc Hán, tất cả đều đáng giá.
Dù sao, đối với Mạc Phủ mà nói, Quan Đông mới là căn cơ. Nơi này vừa có lãnh địa thuộc về Tướng quân và rất nhiều kỳ bản, cũng có sản vật phong phú. Mạc Phủ tập kết trọng binh cố thủ ở đây, hơn nữa dựa vào hệ thống truyền tin vững chắc hình thành sau nhiều năm thống trị để chống lại giặc Hán.
Hiện giờ suy xét tất cả chỉ vì đẩy lui giặc Hán, bảo tồn Mạc Phủ. Chỉ cần làm được điều này, dù Tây Quốc có vì binh họa mà trở thành nơi tiếng kêu than dậy khắp đất trời, thì trên dưới Mạc Phủ cũng không suy xét nhiều như vậy.
- Vậy thì bình dân bá tánh ở đó thì sao? Cứ để mặc cho bọn họ tự sinh tự diệt sao?
Tỉnh Y Trực Hiếu đột nhiên hỏi.
- Tận hết sức di chuyển nhân khẩu, vừa may để bọn họ bổ sung cho Quan Đông, còn những kẻ ngoan cố ngu muội, cũng chỉ đành để mặc bọn họ tự sinh tự diệt mà thôi.
Tỉnh Y Trực Hiếu nói rất bình thản.
- Tướng quân đại nhân, hiện tại là thời khắc nguy cấp, không được nhìn trước ngó sau nữa. Nếu như hy sinh một bộ phận nhỏ những người này xoay chuyện được thế cục, thì đó là chuyện nên làm!
Hiện tại đại quân phải tiến về Đô Kinh, các nơi ven đường đều phải bận rộn cung ứng, nào còn thời giờ và tài nguyên để cung ứng cho việc di chuyển lượng lớn nhân khẩu? Đại bộ phận người nhất định chỉ đành ở lại nguyên quán, để mặc bọn họ tự sinh tự diệt.
Đức Xuyên Gia Quang đương nhiên hiểu hàm nghĩa trong lời nói của Thổ Tỉnh Lợi Thắng, nhưng y cũng không mang vẻ tức giận thường ngày, mà im lặng suy tư.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng đưa ra đề nghị này, đương nhiên sẽ gây ra xôn xao rất lớn ở gần kinh kỳ. Nhưng như lời lão nói, hiện tại tất cả vấn đề đều chỉ xếp sau việc chống đỡ giặc Hán. Hơn nữa tình thế của Mạc Phủ ở Tây Quốc bất lợi, trước hết phải tính toán trường hợp xấu nhất.
Nếu như giặc Hán tiến binh một mạch, phiên chủ ven đường nghe phong thanh chạy trốn hoặc là thẳng thừng đầu hàng, để Tây Quốc bị chiếm cứ, vậy thì làm thế này cũng là phải. Nếu như giặc Hán bị đánh lui ở Tây Quốc, thì làm như thế cũng không tính là sai, bởi vì sẽ mượn việc này để làm suy yếu những Đại Danh bụng dạ khó lường ở Tây Quốc.
Từ lúc y thừa kế ngôi vị Tướng quân đến nay, vẫn luôn ra sức chèn ép Tây Quốc, mở rộng quyền uy của Mạc Phủ, đã sớm muốn khiến cho triều đình và những phiên chủ này trở nên suy yếu hơn, để cho Mạc Phủ trở thành thế lực quyền uy tuyệt đối. Hiện tại mượn danh nghĩa chống đỡ giặc Hán làm chuyện này, cũng chưa chắc không phải là cơ hội.
- Vậy thì cứ xử lý theo lời khanh nói đi, cụ thể việc này sẽ do khanh sắp xếp.
Sau một hồi lâu suy nghĩ, y đã hạ quyết tâm.
- Vâng.
Thổ Tỉnh Lợi Thắng dập đầu, biểu lộ mình đã nhận được mệnh lệnh của Tướng quân đại nhân.
- Thân phiên tông gia ở Kỷ Châu và Vĩ Trường thì phải làm gì?
Đúng lúc này, Tùng Bình Tín Cương có chút bất an hỏi.
Khi Đức Xuyên Gia Khang còn tại thế, để củng cố cho thống trị của Mạc Phủ, đã cho ba người con trai của mình là Nghĩa Trực (Yoshinao), Lại Tuyên (Yorinori), Lại Phòng (Yorifusa) phân phong lãnh địa năm sáu mươi vạn thạch, làm thân phiên góp sức cho Mạc Phủ. Chi hệ của ba nhà Đức Xuyên này gọi mình là Ngự Tam Gia. Căn cứ theo khuôn phép của Đức Xuyên Gia Khanh, bọn họ làm bảo hộ thân cận cho Mạc Phủ. Lúc tông gia của Tướng Quân tuyệt tự, thì con thừa tự trong Ngự Tam Gia kế thừa tông gia Mạc Phủ, để nối tiếp huyết mạch tông gia.
Nếu đã là hậu duệ của Thần Quân, hơn nữa còn kế thừa đại vị Tướng quân, lại có lãnh địa khổng lồ mấy mươi vạn thạch, ba nhà thân phiên này đương nhiên khác người bình thường, hơn nữa sức ảnh hưởng rất lớn.
Đức Xuyên Lại Phòng được phong Thủy Hộ phiên nước Thường Lục thì tạm thời không nói đến. Đức Xuyên gia Kỷ Châu được phong ở nước Kỷ Y, và Đức Xuyên gia Vĩ Trường ở Vĩ Trường Quốc, bọn họ thì nằm trong vùng đất chịu ảnh hưởng. Nếu như kế sách này thật sự phải chấp hành, thì lãnh địa và lãnh dân của bọn họ, nhất định sẽ bị hao tổn nghiêm trọng.
Mặc khác, kỳ thực còn có rất nhiều thân phiên của Tùng Bình thị cũng sẽ chịu ảnh hưởng. Cho nên Lão trung cùng là thân phiên như Tùng Bình Tín Cương không khỏi có chút bất an. Nhưng y không tiện nói ra, đành phải mượn chuyện ba nhà để dò xét.
- Chuyện đã đến chân, cũng không bận tâm được nhiều như vậy.
Đức Xuyên Gia Quang bình thản nói.
- Nếu như bọn họ là thân phiên của Mạc Phủ, thì càng phải cùng chung mối thù, làm gương cho kẻ khác, chắc hẳn bọn họ cũng sẽ xét đến đại nghĩa. Lúc truyền lệnh nói cho người lãnh binh và Bản Thương Thắng Trọng, không cần e dè thân phiên hay là ngoại phiên, quyết định của Mạc Phủ đều phải chấp hành!