Hòa thân: hòa hiếu kết giao
Toan tính như vậy, y chậm rãi kiềm chế phẫn nộ trong lòng, khôi phục vẻ ngoài như không hề bận tâm.
- Các khanh đứng lên đi. Hiện tại chúng ta đã chạy đến đây, còn thỉnh tội có ý nghĩa gì? Trẫm chỉ không ngờ, các thanh lại không lộ chút phong thanh nào với trẫm là đã đưa ra quyết định như vậy…
- Thần tội không tha thứ được. Đây đều là quyết định của một mình thần, tội cũng do thần gánh vác, xin bệ hạ đừng oán hận Hữu phủ đại nhân.
Nhất Điều Kiêm Hà vẫn chưa đứng dậy.
- Sở dĩ thần không nói với bệ hạ, cũng là vì để bệ hạ trong sạch, đến lúc đó thần chịu tội mà đi, bệ hạ xứng đáng cùng Hữu phủ đại nhân nằm gai nếm mật, chờ đời một ngày khôi phục thiên hạ và quyền uy của triều đình…
Sau đó, y lại nói với Pháp hoàng về lý luận “Vương triều Trung Nguyên mỗi khi đến trung kỳ của vương triều thì sẽ bắt đầu suy yếu buông thả, cuối cùng mất đi uy hiếp và sức ảnh hưởng với xung quanh” mà Nhị Điều Khang Đạo từng nói, khẩn câu Pháp hoàng nằm gai nếm mật, danh hiệu hoàng thất chung quy sẽ có một ngày khôi phục.
Theo khuyên nhủ của Nhất Điều Kiêm Hà, Pháp hoàng chậm rãi bình tĩnh lại. Suy cho cùng, nếu như thỉnh được Đại Hán xuất binh diệt Mạc, y cũng không phải là người không bỏ xuống được. Tuy rằng khó chịu với việc Đại Hán tước đi hiệu xưng hoàng, nhưng chỉ cần khôi phục được quyền uy của mình, có được một lãnh địa đủ thẳng tay thống trị, chung quy không phải là kết quả quá khó tiếp nhận.
Khuất phục như vậy chỉ là danh xưng hư ảo, có lẽ trôi qua mấy đời là buông bỏ được, nhưng lãnh địa thì là vật thật. Hơn nữa, còn có một Nhất Điều Kiêm Hà đưa lưng gánh lấy tội trạng và thóa mạ.
- Việc này… trẫm đã biết. Các khanh cũng xem như là khổ tâm lắm rồi, trẫm không không nhẫn tâm trách các khanh. Chỉ có điều về sau những chuyện thế này cũng đừng giấu diếm trẫm nữa, bằng không sẽ mất tình quân thần.
Đầu tiên y uy hiếp một câu sau đó nở nụ cười khổ.
- Xưng hô trẫm thế này có lẽ xem như không tiếp tục dùng được nữa.
Hai vị đại thần chỉ cúi đầu, không ai trả lời. Bọn họ đều biết, kỳ thực Pháp hoàng đã giống như bọn họ kỳ vọng, đáp ứng đòi hỏi này của Đại Hán, cho dù có chút không tình nguyện, nhưng ngài vẫn đủ xem xét được thời thế.
- Được rồi, chuyện xưng hô này về sau hẵng nói. Hiện tại chúng ta không rảnh mà lo lắng nữa.
Pháp hoàng dẹp đề tài qua một bên, để khỏi khiến cho ba người quân thần tiếp tục khó xử.
- Hiện tại không đầu nhập hẳn vào dưới trướng Đại Hán, đề nghị này cũng có lý. Cứ làm theo các khanh nói đi, chúng ta tiếp tục nam hạ, sau đó hiệu triệu Đại Đanh thiên hạ khởi binh lật đổ Mạc, tranh thủ một vài Đại Danh lòng hướng về triều đình, đến lúc đó lại tiếp tục hợp tác với Đại Hán.
- Bệ hạ thánh minh!
Hai vị đại thần đề thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới đứng dậy.
- Đại Hán đã đánh tới rồi, kế hoạch coi như thuận lợi. Tuy nhiên đây vẫn chưa phải là lúc chúng ta ăn mừng… Dù sao sau đó còn có quá nhiều chuyện phải làm.
Pháp hoàng thở dài.
- Các khanh cũng phải tiếp tục vì nước phân ưu, trẫm còn cần các khanh tiếp tục phò tá triều đình, hãy nhớ lấy!
Sau đó, không đợi hai người đáp lời, y nghiêng đầu một bên.
- Hưng Tử, lại đây!
Thiên hoàng Hưng Tử vẫn ngồi ngây ngốc trong góc, lẳng lặng đi tới. Có lẽ là vì cuộc sống lang thang vất vưởng, có lẽ vì đả kích tâm lý quá lớn, làn da nàng cũng ảm đạm hơn trước, nhưng lại càng lộ ra vẻ tái nhợt rất nhiều, quả thật giống như một con búp bê rối.
Tuy nhiên so với lúc trước, tóc của nàng rối tung ở sau lưng, y phục cũng thay thành thường phục của trẻ con, mà càng giống như là một đứa con nít chứ không phải là Thiên hoàng nghiêm túc nữa. Chỉ có điều ánh mắt của nàng ngây dại ra, giống như hồn phi phách tán.
Sau khi được đưa ra, nàng vẫn mang bộ dạng ngây ngốc như vậy, dường như đã mất đi linh hồn. Tuy rằng không khóc lóc, nhưng vẫn không nói lời nào, cũng không đáp lại mệnh lệnh của bọn họ, chỉ chết lặng đứng phía sau, dường như đã mất hồn.
- Hưng Tử, giúp phụ hoàng nhặt tràng hạt đi, sáng sớm ngày mai chúng tôi phải đi rồi.
Pháp hoàng ôn hòa nhìn nữ nhi của mình.
- Mấy ngày nay con vất vả rồi, qua được cơn này thì tốt.
Thiên hoàng Hưng Tử cũng không đáp lại phụ thân, chỉ im lặng phủ phục trên mặt đất, giúp phụ thân tìm tràng hạt rơi vãi trên đất.
Nhất Điều Kiêm Hà thở dài, cũng phủ phục xuống, đưa tay tìm tràng hạt bên cạnh mình, sau đó đưa cho Hưng Tử, nhưng Nhị Điều Khang Đạo lại không nhúc nhích, giống như không thấy Thiên hoàng đang phủ phục trước mặt mình.
Hưng Tử là giọt máu của Pháp hoàng và Đức Xuyên Hòa Tử, với tình trạng đã trở nên quyết liệt của Đức Xuyên gia và triều đình, lập trường của nàng đã trở nên vô cùng khó xử. Chưa đến mười tuổi, nhưng nàng cũng cảm nhận được chua xót và hiểm ác, càng không biết phải nghe theo ai.
Bởi vì thương cảm cho tình cảnh của nàng, enen6 Nhất Điều Kiêm Hà còn có thể dùng thái độ lễ phép ngoài mặt để đối đãi, nhưng Nhị Điều Khang Đạo lại không có hứng thú đó. Sau khi trốn thoát khỏi kinh đô, thái độ của y đối với Hưng Tử đều rất không tốt, đến lễ tiết và tôn trọng bên ngoài cũng thiếu đi.
Y đã sớm quyết định chủ ý, sau khi cuộc chiến kết thúc, sẽ kéo cô bé mang dòng máu Đức Xuyên này xuống khỏi ngôi vị thiên hoàng, để Pháp hoàng bệ hạ một lần nữa quân lâm Nhật Bổn. Một khi đã như vậy, thì hoàn toàn không cần phải lấy lòng nàng.
Hiện tại nàng ngược lại là một trói buộc. Bọn họ mang nàng đi chỉ là để không cho Mạc Phủ có nàng trong tay, để tránh lúc đó triều đình lâm vào cảnh phân liệt. Hiện tại nếu nàng đã không nằm trong tay Đức Xuyên gia, vậy thì sống hay chết thật sự cũng không quá quan trọng.
Khi lang thang vất vưởng, y đã thầm hy vọng đứa bé đã hồn phi phách lạc này chết đi, nhưng chuyện không được như mong muốn. Tuy rằng cuộc sống rất khác trước, nhưng sức sống của đứa bé này lại vô cùng ngoan cường, đến bệnh cũng không có, làm y có chút thất vọng.
Pháp hoàng đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Nhị Điều Khang Đạo.
- Các khanh nhớ kỹ cho ta, mặc kệ các khanh suy xét những chuyện khác thế nào, nhưng tính mạng của Hưng Tử tuyệt đối không được tổn hại. Nó chỉ cần thoái vị, thì sẽ không chuyện gì xảy ra với nó.
Nhị Điều Khang Đạo ngây người. Pháp hoàng gần như chỉ rõ y sau khi bình định không được phép gây bất lợi cho Hưng Tử.
Tuy nhiên suy nghĩ tỉ mỉ, y cũng không đặc biệt lo lắng.
Nữ chủ lâm triều vốn đã là danh bất chính ngôn bất thuận, thiên hoàng Hưng Tử lại mang huyết mạch Đức Xuyên gia, về sau cho dù là người có tâm muốn mượn thiên hoàng Hưng Tử gây sóng gío, e là sẽ không làm nên chuyện.
- Thần tuân mệnh.
Y có chút chán ghét liếc mắt nhìn Hưng Tử một cái, khom người lĩnh mệnh.
- Các khanh nói xem, nếu gả Hưng Tử cho một vị thân vương nào đó của Đại Hán, có được hay không?
Pháp hoàng đột nhiên hỏi.
- Trẫm nghe nói các hoàng tử của thiên tử Đại Hán đều còn rất trẻ.
Đây cũng là ý tưởng đột nhiên nghĩ ra của y. Nếu như thật sự gả được Hưng Tử cho một vị hoàng tử thân vương nào đó của Đại Hán, thì Hưng Tử thật sự rời xa vòng xoáy của triều đình Nhật Bổn, bảo toàn tính mạng là không thành vấn đề, hơn nữa còn tạo được mối quan hệ thông gia với Đại Hán, càng đảm bảo quyền uy và địa vị của triều đình.