Mà Lập Hoa Tông Mậu sau khi nghe nói xong an bài của gã, thoáng có vẻ hơi khó hiểu. Bởi vì một quân đội dưới tay Chu Phác như vậy liền giảm ít đi rất lớn, khả năng sẽ ảnh hưởng tới chiến sự Đô Kinh.
Nhưng mà Chu Phác lại chẳng hề để ý.
Quân đội Mạc Phủ sau khi trải qua thảm bại thành Cơ Lộ, đã thành là chim sợ cành cong, vả lại binh lực cũng bị tổn hại thật lớn, binh lực lưu lại ở Đô Kinh cũng không khả năng quá lớn, y cho dù sau khi chia binh vẫn đủ bảo lưu được ưu thế, huống chi Bản Thương Trọng Tôn cũng bên trong thảm bại trước đó chịu phải đả kích trầm trọng, khẳng định cũng không dám lại giao phong chính diện với Đại Hán.
Cho nên đối với gã mà nói, chỉ cần Lập Hoa Tông Mậu hoàn thành trọng trách dự định chặt đứt liên hệ giữa gần kinh kỳ và Quan Đông, vậy thì Đô Kinh liền không khác gì là vật trong lòng bàn tay rồi.
Hơn nữa, gã an bài như vậy còn có suy xét càng thêm trọng yếu hơn. Gã chia binh lần này, cho Lập Hoa Tông Mậu đều là những quân đội hào tộc của Cửu Châu và Tây Quốc kia, hiện giờ còn sót lại chủ yếu chính là Nhị Điều Khang Đạo và Kiều Bản Thực Thôn có được. Quân đội quy thuộc về triều đình Nhật Bổn, cũng chính là nói, quân đội triều đình Nhật Bổn sẽ gánh vác quân chủ lực đảm đương tấn công Đô Kinh.
Đây chính là bọn người Nhị Điều Khang Đạo cực lực đòi hỏi với gã.
Một cờ hiệu chủ yếu lần chiến tranh này của Đại Hán chính là khuôn phò xã tắc triều đình Nhật Bổn, khiến cho kỷ cương Nhật Bổn được khôi phục, mà để cho quân đội trực thuộc triều đình đi đánh hạ Đô Kinh, càng thêm sẽ lộ rõ ra tính chính xác của cờ hiệu này, vả lại triều đình Nhật Bổn vào mấy trăm năm qua tới nay lần đầu tiên có được một cánh quân đội thẳng tay quản hạt được, bọn họ cũng vô cùng muốn “áo gấm về nhà” một lần.
Mặt khác, bóng ma loạn Ứng Nhân lưu lại cho những công khanh này thật sự quá nặng rồi, ở bên trong cuộc động loạn tiếp tục gần như mười năm đó, đại quân của Tế Xuyên thị và Sơn Danh thị giằng co chém giết lẫn nhau, gần như biến Đô Kinh thành một mảnh đất trống, khiến cho triều đình và công khanh đều chịu đủ đắng cay, cho nên bọn họ đều không bằng lòng tái diễn loại chuyện cũ này.
Theo bọn người Nhị Điều Khang Đạo nhìn thấy, những phiên quân này tuy rằng hiện giờ là người mình, nhưng bọn họ thô bạo hung ác thành tính, quả thật không có khác gì dã nhân, cho nên bọn họ không bằng lòng khiến những người này giẫm chân tới Đô Kinh, mang tới kiếp nạn mới cho Đô Kinh.
Theo khẩn cầu của bọn họ, Chu Phác cũng thuận nước đẩy thuyền, đáp ứng đòi hỏi của bọn họ, quyết định khiến Lập Hoa Tông Mậu mang quân đội khác tấn công Nại Lương, mà bản thân mang bọn người Nhị Điều Khang Đạo đi thẳng tới Đô Kinh.
Đô Kinh đối với địa vị của Nhật Bổn vô cùng mẫn cảm, mà triều đình Nhật Bổn đối với gã mà nói lại là quân cờ vô cùng trọng yếu, càng thêm là triệu hiệu toàn bộ Nhật Bổn, đả kích cờ xí uy tín của Mạc Phủ, gã cũng biết mình cần phải lấy thái độ thận trọng cực lớn để suy xét vấn đề này.
Sau khi trải qua một cuộc chiến thành Cơ Lộ, tuy rằng quân đội triều đình Nhật Bổn tổn thất thảm trọng, nhưng quan binh tàn lưu của bọn họ cũng đã có được kinh nghiệm quý báu, vả lại mài dũa thành một cánh quân đội ít dùng để đánh trận, để bọn họ tới đối phó quân đội còn dư lại của Mạc Phủ ở Đô Kinh cũng không làm khó dễ.
Hơn nữa, thuộc hạ của gã còn có một cánh bộ đội Đại Hán gần như không có chịu qua tổn hại, đủ để cho y đánh tan toàn bộ kẻ địch ở Đô Kinh.
Theo mệnh lệnh của Chu Phác, đại quân Đại Bản rất nhanh đã hoàn thành chia binh, sau đó hướng các phương hướng dự tính xuất phát.
Bởi vì quân đội Mạc Phủ trước đó bị thương quá nặng, cho nên xuất phát của các lộ quân đội vô cùng thuận lợi, Đông Hương Trọng Phương giống như Chu Phác đoán trước, rất nhanh liền đánh hạ Giới Thị, Lập Hoa Tông Mậu một lộ tiến sát Nại Lương, mà Chu Phác cũng dọc theo một lộ Điến Xuyên tiến quân, bức sáp tới Phục Kiến, cũng khiến cho Đô Kinh bắt đầu báo nguy,
Trong lúc nhất thời, quân đội Đại Hán nhiều đường đánh ra, thậm chí còn có một cỗ khí thế thổi quét cả kinh kỳ, khiến thống trị Mạc Phủ gần kinh kỳ toàn bộ sụp đổ, đại bộ phận vùng đất chọn lựa không chiến mà hàng, thậm chí có người còn ôm may mắn bản thân không có bị Mạc Phủ cưỡng ép di dời tới Quan Đông.
Màu đen u ám càng lúc càng nặng, bao phủ tới bầu trời trên thành Giang Hộ.
Đại Áo chính giữa thành Giang Hộ, loại mây đen càng lúc càng khiến người không thở nổi này, gần đây nhất, nơi này càng lúc càng tĩnh mịch không tiếng động, chỉ có truyền tình báo mới nhất vào bên trong Đại Áo, cùng với lúc Tướng quân đại nhân triệu kiến đại thần thảo luận kế sách, mới sẽ hơi thoáng đánh vỡ loại tĩnh mịch này.
Ở bên trong biểu điện, một vị tùy cận nhỏ giọng đọc báo cáo từ Đô Kinh truyền tới, bởi vì thứ viết trên báo cáo quá mức nghiêm trọng, cho nên y càng lúc càng khẩn trương, giọng đọc cũng càng lúc càng thấp.
Mà trên ngự tháp, Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang quỳ ngồi vẫn sắc mặt không thay đổi nghe tự thuật của y, ánh mắt của gã hơi híp lại, nhìn qua giống như là ngủ rồi.
Rõ ràng là người vẫn chưa tới ba mươi tuổi, mặt của gã lại hết sức tiều tụy, đôi mắt vô cùng nồng hậu, khóe mắt thậm chí còn xuất hiện nếp nhăn nhỏ, giống như đã bị tin dữ liên tiếp không ngừng gần nhất hút khô tất cả tinh lực.
Thơ ấu của người trẻ tuổi này cũng không hạnh phúc, phụ mẫu bởi vì sủng ái đệ đệ mà lạnh nhạt gã, thậm chí còn cố ý phế bỏ ngôi vị người thừa kế của gã, thật vất vả mới theo trợ giúp của gia gia vững chắc địa vị, vả lại cuối cùng kế thừa đại vị Tướng quân. Vì củng cố thiên hạ của Đức Xuyên gia, những năm qua gã vẫn luôn uy phúc tự dùng, vênh mặt hất hàm sai khiến, ép tới triều đình và các cường phiên đều không dám làm trái ý chí của gã, gã khiến quyền lực Mạc Phủ trở nên hùng mạnh chưa từng có.
Nhưng loại hăng hái này, lúc cảm giác được thiên hạ vô sự không làm được, lại như thế nào nghĩ tới, một trận trời giáng tai họa bất ngờ lại đột nhiên sẽ rơi xuống ở trên người mình?
Ai nghĩ tới được, Đại Hán không ngờ phát động tấn công với Nhật Bổn, vả lại binh tiên phong bọn họ lại lợi hại như thế, từ khai chiến tới nay vẫn thắng lợi kế tiếp, không riêng gì là ở trên biển trấn áp Mạc Phủ, thậm chí ở trên đất liền cũng là không thoát được, hiện giờ cũng đã đánh tới cửa ngõ Đô Kinh rồi.
Loại hiện thực giống như ác mộng này bức ở trên vai của gã, khiến cho người trẻ tuổi này gánh chịu áp lực trước nay chưa từng có, những ngày qua gã vẫn luôn đang hết lòng lo lắng, tìm cách tới chống cự Đại Hán, giữ gìn thống trị Mạc Phủ lung lay sắp đổ, đã tiêu hao hết tâm lực của gã. Vả lại gã vẫn luôn lo âu mất ngủ, gần như mỗi lúc trời tối đều bị ác mộng bừng tỉnh. Những ác mộng này có cảnh tượng ông nội và phụ thân nghiêm khắc quát mắng gã, cũng có cảnh tượng gã bị liệt hỏa thành Giang Hộ cắn nuốt. Cho nên gần đây vì mất ngủ, gã mỗi ngày đều uống rất nhiều rượu, mượn điều này tê liệt bản thân.
Theo dày vò đáng sợ như vậy, gã gần đây đã già đi rất nhiều, hăng hái ban đầu cũng bị thái độ sa sút của tinh thần ngu độn thay thế, gần như thay đổi cái dáng vẻ trước đó. Mà tính tình của gã cũng so với lúc trước trở nên càng thêm dễ dàng nóng nảy, cho nên hiện giờ người bên cạnh càng thêm cẩn thận dè dặt, không có người nào dám nhiều lời với gã.
Nhưng, bất kể như thế nào, sự tình nên đối mặt vẫn là phải đối mặt, bởi vì gã là Tướng quân Mạc Phủ, là người kế thừa Thần Quân, cũng là chỗ đặt hy vọng của Đức Xuyên gia.
Cũng bởi vì như vậy, cho nên mặc dù sau khi nghe xong báo cáo của người bên cạnh, Đức Xuyên Gia Quang vô cùng phẫn nộ, nhưng gã vẫn là cưỡng ép đè xuống tức giận trong lòng của mình, tận lực khiến mình có vẻ ngây ngốc tê liệt.
- Nói như vậy, Tiền Điền gia là bất kể như thế nào cũng không chịu xuất binh giúp đỡ rồi phải không?
Một mặt hỏi, gã một mặt phất tay, ra hiệu vị hầu cận này rời khỏi, mà đối phương cũng như được đại xá, cuống quýt liền khom người rời khỏi rồi.