Phóng tầm mắt nhìn thấy được, đường phố dưới Thiên Thủ các vốn sạch sẽ hiện tại đã gồ ghề, có nhiều chỗ đã biến thành cảnh tượng đổ nát lại còn bốc lên ngọn lửa, mà nơi chống khác cũng không khác biệt mấy, đều là tình trạng thê thảm giống vậy. Mặc dù không biết những đại pháo này mang đến bao nhiêu tổn thất cho quân phòng thủ, nhưng chắc chắn không ít.
Mấy ngày qua bên trong thành vẫn đang ác chiến, mà y vì đại diện trên dưới Mạc Phủ hào khí một lòng cùng chung mối thù lưu tại nơi này, tuy nhiên không tham dự hẳn vào cuộc chiến.
Y không biết tình huống cụ thể bên trong thành, cũng không can thiệp chỉ huy của Bản Thương Trọng Tông, nhưng y cũng nhìn ra quân phòng thủ bên trong thành đang lần lượt tháo chạy, hơn nữa khó đuổi giặc Hán ra khỏi thành, tình thế không lạc quan.
Nhưng y vẫn cho rằng bên trong thành còn chống đỡ được thêm chút nữa, mang đến một ít thương vong cho giặc Hán, cho bọn họ thấy ý chí chống cự của Mạc Phủ, từ đó mà hạ thấp giá đàm phán hoà bình với Mạc Phủ. Nhưng hôm này… Giấc mộng này bị chính tay đại nhân phá vỡ.
Sở Ti đại nhân ra ám chỉ sau đó là nói rõ ràng cho y biết, y cho rằng thành Cơ Lộ đã thủ vệ không được rồi, bị chiếm đóng chỉ sợ là vấn đề thời gian, y cũng không có lòng tin.
Sở Ti đại nhân nhất định sẽ không nói đùa với y, nếu ông ấy nói như vậy, vậy đại diện quân đội Mạc Phủ hiện nay ở trong thành đúng là cùng đường bí lối rồi.
- Đại nhân… Đại nhân vì sao khí phách suy sụp như thế? Cao Mộc Thanh kinh ngạc nhìn đối phương.- Chẳng lẽ tình thế thật sự đã tồi tệ đến thế sao?
- Đúng vậy, đã tồi tệ đến độ này rồi, ít nhất ta nhìn không thấy hy vọng đánh đuổi giặc Hán … Đến hiện tại, Bản Thương Trọng Tông cũng không có ý định nói dối y.- Tuy nhiên ngươi yên tâm đi, ta nhất định sẽ ở lại đây, chống cự giặc Hán đến phút cuối cùng, nếu… nếu… thành này bị chiếm đóng thật, xin ngươi trở về bẩm báo Tướng quân đại nhân, Bản Thương Trọng Tông không hổ thẹn danh gia, vì đại nhân chiến đấu đến hơi thở cuối cùng!
- Đại nhân! Nhìn bộ dạng Bản Thương Trọng Tông mặt xám như tro tàn, Cao Mộc Thanh không khỏi có chút lo lắng.
- Đại nhân chẵng lẽ muốn tuẫn thành sao?
- Thân ta làm sở Ti Đại, người được Tướng quân đại nhân tín nhiệm vô cùng, nhưng ta lại phụ tín nhiệm. Như vậy ta còn mặt mũi nào sống tiếp đây? Bản Thương Trọng Tông nhìn phía xa, sau đó hạ quyết tâm.- Ở thời điểm tình thế vô vọng, Nội Đằng đại nhân đã tuẫn thân, làm một tấm gương cho chúng ta, thân là thuộc hạ của Nội Đằng đại nhân, ta… ta sao sống tạm bợ được?
- Đại nhân! Nhìn thấy Bản Thương Trọng Tông nói như vậy, Cao Mộc Thanh cuối cùng không nhịn được.- Hiện giờ Mạc Phủ gặp nạn, tình thế nguy cấp, đúng là Tướng quân đại nhân chỉ huy chúng ta chờ đợi gian khổ tới thời điểm chống cự, sao ngươi vì chút khí phách của mình liền khư khư cố chấp đi tuẫn tử vậy? Nếu đại nhân tuẫn tử, vậy sau đó trong kỳ phải làm sao? Toàn bộ Tây Quốc phải làm sao? Chẳng lẽ đại nhân nhẫn tâm buông tay mặc kệ sao?
- Mạc Phủ còn rất nhiều người đáng dùng… Cho dù không có ta cũng không có vấn đề gì. Bản Thương Trọng Tông lắc lắc đầu.- Ta là một người mang tội, còn phạm vào nhiều khuyết điểm như vậy, tự kết liễu mà nói cũng không gây phiền phức cho mọi người.
- Phụ tử đại nhân hai đời trấn thủ kinh đô, đối với tình thế và phương lược của trong kỳ và Tây Quốc rõ như lòng bàn tay, là quan viên nắm quyền nhất trong Mạc Phủ, sao dễ dàng buông tay mặc kệ? ! Nhưng mà Cao Mộc Thanh lại có cái nhìn hoàn toàn bất đồng với gã.- Triều đình bỏ chạy là một chuyện, cũng không toàn bộ trách đại nhân, kẻ thù trăm phương ngàn kế đối phó Mạc Phủ, cho dù những người khác chức vụ trên đại nhân, chưa chắc tránh được. Cho tới hiện tại… Cho tới hiện tại không ngăn cản nổi giặc Hán, cũng không trách được đại nhân, đại nhân những ngày qua vẫn luôn lo lắng hết lòng chống cự giặc Hán, chúng tôi đều có mắt nhìn, nếu ai nói đại nhân không cố gắng hết sức, tại hạ sẽ vì đại nhân phân trần!
- Ây… Đa tạ ngươi trấn an ta. Cao Mộc Thanh trải qua phen khuyên giải an ủi này, sắc mặt của Bản Thương Trọng Tông trở nên dễ nhìn hơn một chút.- Nhưng hiện tại nói những điều này cũng đã trễ, ta đây luân phiên xuất hiện sai lầm, bên trong Mạc Phủ đã không có đất dung thân, ngươi không cần vì ta đi tranh luận, tự ta ở nơi này cùng Hán Khấu ngọc nát đá tan, cũng đủ để rửa sạch chính mình.
- Đại nhân, đây không chỉ là ý của ta, đây là ý của Lão trung đại nhân! Đến trình độ này, Cao Mộc Thanh cũng không có ý che đậy nữa, thẳng thừng cùng Bản Thương Trọng Tông làm rõ.- Đến thời điểm này, Lão trung đại nhân đã dặn dò tại hạ, nhất định không để đại nhân vì chuyện trước đây mà lo lắng, cũng không nên cùng giặc Hán liều chết, mà phải bảo toàn thân hữu dụng, tiếp tục cùng giặc Hán giằng co, ít nhất khiến bọn họ không dễ dàng chiếm đóng được kinh đô… Đại nhân, bây giờ là Lão trung đại nhân có lệnh, ngài tuyệt đối không được tuẫn thân!
Bản Thương Trọng Tông mở to hai mắt.- Lão trung đại nhân…?
- Đúng, đây điều là mệnh lệnh của Lão trung đại nhân. Cao Mộc Thanh gật gật đầu.- Ý của Lão trung đại nhân là muốn ngài toàn lực chống cự giặc Hán ở thành Cơ Lộ, nhưng nếu ngăn cản không nổi cũng không cho tuẫn thân, mà phải trở về kinh đô, tiếp tục lập công chuộc tôi, vì Mạc Phủ bảo toàn kinh đô mà chiến. Trước đây vì ý chí kiên định của đại nhân, tại hạ luôn không nói với đại nhân, nhưng hiện tại có lẽ là lúc này, kính xin đại nhân lấy đại cục làm trọng, nhất thiết không nên khư khư cố chấp!
Bản Thương Trọng Tông mờ mịt nhìn Cao Mộc Thanh. Gã không ngờ, trước khi khai chiến, Lão trung Thổ Tỉnh thắng lợi cũng đã dự liệu đến thành Cơ Lộ có khả năng thất thủ, hơn nữa còn làm ra đối sách tương ứng —— Mà đối sách này, lại không truy cứu sai lầm của gã, cho gã tiếp tục lĩnh quân ở trong kỳ và quân đội giặc Hán đối chọi.
Tuy nhiên, đây cũng coi là an bài có lợi nhất đối với Mạc Phủ, dù sao sau khi truyền bá thành Cơ Lộ mất đi, trong kỳ đã mở rộng cửa ngõ, giặc Hán nhất định sẽ tiến quân trước tiếp vào kinh đô, mà lúc này trong kỳ càng cần người phải quen thuộc tình hình đến gánh vác, mà gã ở kinh đô đảm nhiệm sở Ti Đại trên mười mấy năm, khẳng định y chính là lựa chọn tốt nhất.
Nói một cách công bằng, gã hiện tại không phải nhất định muốn đi chết, chỉ là vì nản lòng tuyệt vọng với tình thế trước mắt, lại sợ Mạc Phủ truy trách, cho nên bất đắc dĩ đưa ra quyết định tuẫn thân cùng thành Cơ Lộ, nhưng bây giờ nghe được tin tức như vậy, lại là lý do hợp tình hợp lý, cho nên gã từ từ thay đổi ý chí.
Sau một lúc trầm ngâm, gã rốt cuộc dạt dào cảm kích nói.- Ân đức của Lão trung đại nhân, ta… Ta suốt đời không quên.
- Đại nhân chịu nghĩ như vậy thì tốt nhất rồi. Cao Mộc Thanh hơi mỉm cười.- Tốt lắm, đại nhân, tuy nói Lão trung đại nhân đồng ý cho phép đại nhân rút lui, nhưng chúng ta cũng không nói lui là lui, phải chống cự đến phút cuối cùng, khiến giặc Hán chảy máu càng nhiều chúng tôi mới rút lui, như vậy đại nhân giao phó tốt Giang Hộ. Đại nhân, ngài cảm thấy hiện tại nếu chúng ta tận dụng toàn lực, còn chống cự được bao lâu?