Theo cái nhìn của binh sĩ như lâm đại địch, Mao Lợi Nguyên Tín bị dẫn đến trước trướng chỗ của Tất Túc.
Có từng trải ở Liễu Hà phiên tiếp nhận Lập Hoa gia, cho nên Tất Túc lần này cũng không lộ vẻ ngỡ ngàng không tính trước được, mà dùng vẻ mặt kiêu căng khi đứng trước người khác. Bởi vì gã thân hình vạm vỡ, so với Mao Lợi Nguyên Tín cao hơn rất nhiều, do đó càng thể hiện ra loại sức áp bách đại quốc với tiểu phiên đó.
Bởi vì đã bắt đầu hạ trại rồi, nên phần lớn binh lính Đại Hán bắt đầu đun nước để luộc lương khô và mì, khắp nơi đều là khói bếp, do đó khói mù vô cùng dày đặc, không thấy được trên cao, cảnh tượng bận rộn một phía.
Khói sặc đến khiến hai người đều bị sặc mũi, tuy nhiên Mao Lợi Nguyên Tín vẫn hành lễ với Tất Túc, mặc dù trên đất là bùn đất bị giẫm đạp vẫn quỳ xuống.
- Bái kiến tướng quân quân Đại Hán.
- Ngươi là sứ giả của Mao Lợi gia phiên Trường Châu? Tất Túc khoát tay áo chỉ, ra hiệu Mao Lợi Nguyên Tín đứng dậy.- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Trong phiên đã giao cho tôi vài việc, kính xin tướng quân cho phép tôi thuật lại từng chuyện một. Mao Lợi Nguyên Tín ung dung đứng dậy.- Đầu tiên, chúng tôi bận tâm nhất chính là thái độ của Đại Hán đối với tệ phiên —— Sứ thần của quý quốc đã tuyên bố hịch văn, chúng tôi cũng đã xem được, trên đó đã chỉ rõ, xem Mạc Phủ cùng một số phiên chủ làm địch nhân, tuyên bố rằng phải làm cho bọn chúng ngọc nát đá tan… Như vậy, xin hỏi Đại Hán tính toán xử trí phiên Trường Châu chúng tôi như thế nào?
- Chúng tôi đến Nhật Bổn, là vì trừng phạt Mạc Phủ, khôi phục kỷ cương của quý quốc, cũng không muốn xem toàn bộ Nhật Bổn là địch, cũng không muốn vô duyên vô cớ đi công kích bất kỳ người nào, chắc chắn quý phiên cũng nhìn thấy, tuy chúng tôi ngoài Mạc Phủ ra còn phải thảo phạt mấy phiên chủ, nhưng hịch văn của chúng tôi đã liệt kê ra tội danh của bọn họ, bởi vì bọn họ đều ngoan cố không thay đổi, phụ lòng Mạc Phủ, cho nên mới trở thành mục tiêu của chúng tôi.
Tất Túc đã dựa theo phương lược đã định trước của Đại Hán, trả lời vấn đề của Mao Lợi Nguyên Tín.- Cho nên, nếu quý phiên chưa thỏa hiệp theo Mạc Phủ mà đối địch với chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không xem quý phiên là kẻ địch, sẽ bảo đảm quý phiên an toàn.
Mao Lợi Nguyên Tín truy hỏi.- Vậy nếu tệ phiên phục tùng Mạc Phủ hoặc chống lại quân Đại Hán, vậy thì sẽ trở thành kẻ thù, tiếp đó sẽ tấn công không lưu tình chút nào, dung không?
- Đúng. Tất Túc trả lời không chút do dự.- Cho nên bây giờ chỉ xem quý phiên lựa chọn thế nào.
Bởi vì nhìn thấy quan Đại Hán cương quyết như vậy, Mao Lợi Nguyên Tín cũng hơi chần chừ, nhưng y rất nhanh khôi phục lại vẻ bình thường.
- Tệ phiên cùng Mạc Phủ vẫn luôn có mối thâm cừu đại hận, trước đây chẳng qua là sợ sệt trước thế lớn của Mạc Phủ do đó mới không lá mặt lá trái không được mà thôi, trong lòng vẫn không quên mối thù trước kia. Mao Lợi Nguyên Tín thể hiện rõ thái độ của mình.- Trong phiên phái tôi đến đây trước tức là đã cùng chung nhận thức —— chúng tôi tuyệt đối sẽ không vì Mạc Phủ mà tử chiến, và không thành kẻ địch của quý quốc.
Thời đại Chiến quốc trước đó, Mao Lợi gia cũng là một đại phú hào, trải qua mấy đời gầy dựng sau đó còn chiếm cứ địa bàn rộng lớn, thời kì thịnh vượng nhất từng chiếm cứ bảy nước gần hai trăm vạn thạch lãnh địa, đồng thời có hùng tâm chiếm lấy toàn bộ Nhật Bổn. Nhưng mà sau đó Chức Điền Tín Trường và Phong Thần Tú Cát Tương lần lượt vùng dậy, bọn họ lại chịu phải đả kích lớn hơn.
Vì để thực hiện tham vọng thống nhất Nhật Bổn, Chức Điền Tín Trường thảo phạt khắp nơi, thế lực ngày càng bành trướng, cuối cùng đã chạm tới phương viên thế lực của Mao Lợi gia, hai nhà khó tránh khỏi xảy ra xung đột.
Sau khi khai chiến, Chức Điền Tín Trường đã phái thuộc hạ của mình là Phong Thần Tú Cát chinh phạt, đồng thời sau nhiều lần giao chiến, Mao Lợi gia rơi vào thế bất lợi. Nhưng vào thời điểm này, Chức Điền Tín Trường đang ở thế thượng phong thì bị bộ tướng Minh Trí Quang phát động biến Bản Năng tự giết hại soán ngôi, Phong Thần Tú Cát phải nhường ba phần lãnh địa cho Mao Lợi gia làm điều kiện lui binh, trở về tham gia vào bên trong cuộc tranh giành di sản chính trị Chức Điền Tín Trưởng bỏ lại.
Bởi vì lần giao chiến này với Tú Cát, sau khi nội bộ Mao Lợi gia thương định, nhận định Nhật Bổn sẽ rơi vào tay Phong Thần Tú Cát, vì thế cách tốt nhất là tạm thời thu liễm dã tâm của mình, trở thành người kiên định ủng hộ Phong Thần Tú Cát.
Vì báo đáp ủng hộ của Mao Lợi gia, Phong Thần Tú Cát vẫn luôn vô cùng rộng rãi lôi kéo Mao Lợi gia. Vào trước lúc Phong Thần Tú Cát hoăng (thời xưa gọi chư hầu hoặc các quan to chết là hoăng), Huy Nguyên được bổ nhiệm làm một trong “ngũ Đại lão”, gánh vác giúp đỡ Phong Thần Tú Lại còn bé thương thảo quyết sách tới lúc trưởng thành.
Ngũ Đại lão bao gồm Đức Xuyên Gia Khang, Tiền Điền Lợi Gia, Vũ Hỉ Đa Tú Gia, Mao Lợi Huy Nguyên cùng Tiểu Tảo Xuyên Long Cảnh (sau khi Tiểu Tảo Xuyên Long Cảnh chết do Thượng Sam Cảnh Thắng lên thay), trong đó thế lực của Mao Lợi Huy Nguyên bị liệt vào chỗ thứ hai gần với nội phủ Đức Xuyên Gia Khang, năm thu vào gần một trăm mười hai vạn thạch.
Nhưng theo Phong Thần Tú Cát chết đi, cùng với cục diện chủ ít thần mạnh, hơn nữa cộng thêm bất hòa và tranh đấu trong nội bộ Phong Thần gia, dã tâm của Mao Lợi gia lại bắt đầu rục rịch. Trong cuộc đấu tranh kịch liệt, bọn người có thế lực ham muốn chính trị còn sót lại của Phong Thần Tú Cát dần chia làm hai phái, phái thứ nhất lấy Đức Xuyên Gia Khang đứng đầu, trong khi đó Mao Lợi Huy Nguyên gia nhập vào một phái khác, thành một trong những nhân vật chủ đạo.
Người hai phái nhiều lần tranh đấu dần dần trở nên thủy hỏa bất dung, rốt cuộc lấy binh đao quyết định thắng bại. Mao Lợi Huy Nguyên làm Tổng đại tướng quân của Tây quân, thành là đối thủ chủ chốt của Đức Xuyên Gia Khang.
Nhưng mà, trong lúc cuộc chiến Quan Nguyên đang tới lúc quyết định, Tây quân vì đủ loại nhân tố các tướng lĩnh đều lòng mang dị tâm, chỉ huy không thông thuận cộng với lao sư viễn chinh cuối cùng thất bại thảm hại, làm quân đoàn chủ lực chủ chốt nhất của Tây quân, quân đội của Mao Lợi gia cũng vì vậy mà chịu phải tổn thất lớn.
Như vậy đúng là một đả kích lớn, đánh bại Tây quân, đối với địa vị thống trị của Nhật Bổn, Đức Xuyên Gia Khang bắt đầu nghĩ trăm phương nghìn kế làm Mao Lợi gia suy yếu, trong đó thủ đoạn thẳng thừng nhất là giảm bớt đất phong —— lãnh địa của Mao Lợi gia bị tịch thu từ một trăm hai mươi vạn thạch suy giảm đến ba mươi bảy vạn thạch, chỉ vỏn vẹn lãnh thổ hai nước Chu Phòng, Trưởng Môn, mà ngay cả đất căn cơ khởi nghiệp quốc đô An Vân cũng bị Mạc Phủ cưỡng chế đạp bỏ rồi.
Tuy rằng bởi vì tình thế không do người, Mao Lợi gia chấp nhận trừng phạt như vậy, nhưng hạt giống thù hận đã dần dần tồn tại trong lòng bọn họ, quân thần bọn họ trên dưới vẫn không quên báo thù, tìm cách đoạt lại những gì đã mất trước kia. Vì thế, lúc Đại Hán đánh tới, nhìn thấy Đức Xuyên gia thống trị Tây quốc chí ít hiện nay đã lung lay sắp sụp đổ, Mao Lợi gia lại bắt đầu có dụng tâm khác.