Đại quân chợt tách nhau ra, có hai cánh nhỏ bộ đội mở rộng về hai cánh, sau đó chuyển vòng về phía sau Thủy Dã Thắng Thành, chuẩn bị cắt đứt đườnh lui cánh quân cô độc này, thuận tiện chặt đứt khả năng có cứu viện, mà bổn trận quân đội của y thì không dừng bước chân lại, tiếp tục hướng đối diện áp tới.
Cánh quân đội này vốn dĩ là liên quân các phiên ở Cửu Châu Liêu Đông, sau khi trải qua chỉnh biên của Đại Hán biến thành một cánh quân binh gắng gượng coi như là một quân đội chỉnh tề, tuy rằng Lập Hoa tông Mậu chỉ huy có chút trì trệ, nhưng vẫn dùng thông thuận, nghe theo hiệu lệnh của y.
Hàng ở phía trước nhất là bộ binh túc khinh thân mặc khôi giáp, vác trường mâu. Bắt đầu từ thời Chiến Quốc, trường mâu bởi vì rẻ tiền mà đầy đủ lực sát thương, vẫn luôn chính là được các quân đội Đại Danh Nhật Bổn lựa chọn trang bị đầu tiên, mà những túc khinh trường mâu này, trải qua huấn luyện đầy đủ nhiều năm trước đó, kỷ luật nghiêm minh, là bộ đội tinh nhuệ các phiên.
Độ dài trường mâu những bộ binh này cầm trong tay thống nhất là ba gian, cũng ước chừng nửa trượng đài, nếu như không phải dựa vào bao tay bằng vải bố ở đoạn cuối, các túc khinh dáng người thấp bé bình thường khó mà dùng được bọn chúng, mà cho dù có bao tay, hành động của bọn họ vẫn hết sức không tiện, có vẻ đi lại chậm chạp.
Nhưng cho dù là như vậy, đám người dày đặc, cùng mũi trường mâu rậm rạp hướng về phía trước, ngay khi bọn họ di chuyển, giống như là một đám một mũi khoan kim loại khổng lồ đầy mũi nhọn, đủ để mang tới cho người ta cảm giác tấn công thị giác đầy đủ.
Mà ở hai bên trường mâu trận, bộ binh tay cầm hỏa thương gắt gao theo sát bên cạnh bọn họ, bọn chúng là binh chủng cận chiến dùng để oanh kích đối diện, làm cho bọn họ không cách nào giữ trận hình cùng đối kháng với binh trường thương phía mình.
Bởi vì có rất nhiều người dùng hỏa thương quân Đại Hán, cho nên quân đội trước mặt trang bị cũng không như bọn họ, số lượng bọn chúng cũng nhiều hơn xa đối phương, cho nên mỗi người đều tin tưởng trong lòng, muốn đem đối phương phá nát sớm một chút, cướp lấy quân công.
ở trong các quân trận, đủ loại đủ dạng cờ xí tung bay phấp phới, càng lộ vẻ hùng hồn.
Ngay khi hai quân sắp tới được khoảng cách giao chiến, những binh lính cầm súng hoa mai bắt đầu nổ súng khai hỏa, sau đó đem những viên đạn trút tới trước mặt, hỏa thương đối mặt tuy rằng cũng đang đánh trả, nhưng mật độ và hỏa lực, thậm chí cả độ chính xác cũng không bằng quân Lập Hoa Tông Mậu. Theo oanh kích của hỏa thương này, binh trường thương đối diện đều đồng loạt ngã xuống, mà ngay cả quân trận cũng bắt đầu dao động.
Mà loại dao động này, rất nhanh đã bị Lập Hoa Tông Mậu nắm bắt được, sau khi vẻn vẹn mấy lượt oanh kích, y liền phán đoán đối điện trận hình đối phương đã lơi lỏng rồi, vì thế lập tức hạ lệnh bộ binh túc khinh bắt đầu đột kích.
Túc khinh trường thương sớm đã vận sức chờ, lập tức bắt đầu phát động xung phong về phía trước. Tuy nhiên tuy nói là xung phong, nhưng bọn họ vẫn đi như cũ không nhanh. Khi bọn họ vọt tới trước, trận trường thương dày đặc tập kết lại bắt đầu tách ra, tạo thành từng cái tiểu đội hình dạng nhỏ, đây là Thương Khâm trận thịnh hành thời Chiến Quốc.
Khi thấy bọn túc khinh trường thương xông vào trong trận quân địch, đâm trường thương đến quân địch trước mặt, khi hình ảnh khiến máu tươi phụt ra, Lập Hoa Tông Mậu buông bỏ ống nhòm trong tay xuống, y biết, trận này đã không có cái gì bất ngờ nữa rồi.
Chính như Lập Hoa Tông Mậu đoán trước đó, ngay khi thương trận vừa mới tiếp chiến, túc khinh trường thương dưới trướng của y bởi vì trận hình tốt hơn chiếm được tiện nghi, hơn nữa quân địch đã bởi bị hỏa thương trước đó oanh kích mà trở nên tán loạn. Phần lớn trường thương hàng trước xuôi theo khe hở cán thương đằng trước đâm mạnh vào, hơn nữa bên trong một mảng kêu thảm thiết thu gặt lấy sinh mạng.
Bởi vì quân trận luôn đi về phía trước, trường thương dày đặc không ngừng nghỉ chút nào mà tiếp tục động về phía trước, những túc khinh trường thương này đâm xuyên qua tuyến đầu trận địa quân địch, sau đó thâm nhập sau vào bên trong quân trận quân địch, quả thực là giống như từng đạo thiểm điện bổ ra bầu trời đêm đen kịt.
Bởi vì công kích của binh hỏa thương trước đó, đám binh sĩ dưới trướng Thủy Dã Thắng Thành đã sớm lòng quân lay động, sau khi túc khinh trường thương quân địch phát động tấn công, áp lực thật lớn đập vào mặt, khiến bọn họ chưa bao giờ trải qua chiến trận càng hoảng sợ hơn, giữa tiếng kêu thảm chém giết, dũng khí vốn có từ từ biến mất, đã có người không ngừng lui về sau rồi.
Mắt thấy tiếp chiến phía trước vừa bắt đầu đã buông lỏng rồi, Thủy Dã Thắng Thành giận dữ hiện ra mặt, tức tới mắng to lên, tuy nhiên y cũng chẳng suy nghĩ nhiều nữa, bởi vì y cũng biết trước, phiên quân gấp gáp triệu tập lại của mình này, vốn dĩ không có khả năng chống đỡ cánh binh lực đối diện này, trang bị thậm chí tố chất của binh sĩ đều cao hơn rất xa quân mình.
Hơn nữa, y cũng đã sớm giác ngộ.
Ngồi trên ngựa, y rút ra bội đao của mình, sau đó giơ lên cao, chỉ hướng tiền phương.- Xung kích!
Tiếp theo, y xuống hẳn ngựa, sau đó dẫn đầu xông tới, vốn dĩ không có đặt rừng trường mâu từ từ đẩy sang phía đối diện vào trong mắt.
Trong thời đại Chiến Quốc, bởi vì huấn luyện và nhu cầu, trong binh mỗi cường hào Nhật Bổn cực ít kỵ binh chính quy về ý nghĩa, phần lớn người kỳ thực là bộ binh cưỡi ngựa mà thôi, thường cưỡi ngựa chạy, khi lâm chiến xuống ngựa bộ chiến, Thủy Dã Thắng Thành năm đó cũng đánh trận như vậy, bây giờ lại lần nữa hiển nhiên cũng là việc quen dễ làm.
Đã là lão già bảy mươi tuổi, cầm bội đao trong tay, điên cuồng vọt tới trước, tốc độ của y rất nhanh, thoạt nhìn không hề giống một lão già, cũng không biết khí lực từ nơi nào tới, có lẽ chính là đang thiêu đốt tính mạng mình a.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của y, các gia thần bên cạnh y cũng đồng loạt giương vũ khí lên, gào thét theo quận chúa cùng nhau vọt tới. Những gia thần này, đều đi theo bên cạnh y rất nhiều năm, trung thành và tận tâm, vào thời khắc như vậy, bọn họ cũng không bằng lòng rời đi, muốn cùng quận chúa chung tay chịu chết.
Vào niên đại như nay, gia thần nhất định phụ thuộc tuyệt đối vào quận chúa, tuyệt đối không được làm trái lệnh quận chúa, thậm chí sau khi quận chúa chết còn có người phải bỏ cả mạng sống tuẫn tử theo, phiên chủ các nơi lúc lìa đời đều có người tuẫn táng theo, cho nên lúc này bọn họ cho rằng đây là đang tận bổn phận mà thôi.
Bởi vì bội đao tùy thân quá ngắn, không thích hợp dùng trong chiến trận, cho nên trong tay họ cầm thế đao thật dài, những thế đao này bởi vì nhiều năm nay bị nêm phong mà có vẻ có chút gỉ đục, nhưng nhìn vẫn đủ uy danh như cũ.
Lúc trước các tướng sĩ không ngừng tháo chạy, đám người kia cũng lười thu nạp bại binh, mà nghịch thủy triều cưỡng ép xông về phía trước, đây vốn dĩ không phải là chiến thuật, chiến lược gì, chỉ là trút ra cơn giận cuối cùng và biểu hiện trung thành mà thôi.
Đám người nhỏ này rất nhanh liền vọt tới trước tiền trận hai quân, sau đó hơi lách vòng qua một chút, đi tới sườn quân trận hình dạng nhỏ, tiếp đó lợi dụng đặc điểm chuyển hướng không linh hoạt, ép cắt vào, tiếp theo nghênh diện đánh vào trường mâu trận đối diện.