Cùng với cái chết của Thủy Dã Thắng Thành, toàn bộ quân đội của phiên cũng bị tiêu diệt toàn bộ. Mà sau khi sưc manh phiên quân bị tiêu diệt, kháng cự của Phúc Sơn phiên cũng rất nhanh được bình định. Mặc dù có số ít võ sĩ đã lưu lạc vào dân chung, mang đến một vài rối loạn nho nhỏ, nhưng bọn họ không gây chút ảnh hưởng nào đến đại cục.
Bởi vì rất nhiều người đã bỏ đi khỏi quê cha đất tổ, cho nên dân thôn quê xung quanh đã thưa thớt đi rất nhiều, nhưng những người còn lại cũng không tạo thành trở ngại gì đối với quân đội Đại Hán. Bọn họ cẩn thận ẩn trốn, đợi đến lúc quan đội đánh cướp xong, lại trở về đất mà mình từng cư ngụ canh tác, tiếp tục cuộc sống trước đây, giống như chưa từng có gì xảy ra.
Trong khoảng thang ngay dài, những nông dân này đời đời kiếp kiếp đều chịu đựng áp bức vô cùng khắc nghiệt, cho nên bọn họ cũng không có cảm tình gì đối với lãnh chúa và Mạc Phủ. Sở dĩ bọn họ chạy trốn chỉ là vì sợ bị quân đội Đại Hán giết chết mà thôi. Bọn họ không biết những chuyện của Đại Hán, triều đình, Mạc Phủ có liên quan đến mình.
Khi quân đội Đại Hán tỏ ra mình không có hứng thú giết hại dân thường, chỉ là sau khi ngẫu nhiên cướp bóc một chút, những nông dân này cũng vứt bỏ nỗi sợ hãi và chần chừ, một lần nữa trở về đất đai, thậm chí còn có một vài nạn dân trước đây bỏ đi đã trở về đất đai trồng trọt của mình trong phiên. Dù sao đối với những nông dân này mà nói, đất đai mới là căn bản của tất cả, cảm giác sốt ruột gần mùa thu hoạch chiến thắng tất cả nỗi sợ hãi.
Sau khi chiếm được lãnh địa của Phúc Sơn phiên, quân đội Đại Hán cũng tạm thời lựa chọn án binh bất động, định nghỉ ngơi vài ngày trước sau đó lại xuất phát. Bọn họ dừng lại, đương nhiên là vì quân đội đã tiến quân mấy ngày liền, hơn nữa vừa mới tác chiến, cần nghỉ ngơi một chút, khôi phục tinh lực, mặt khác cũng là vì suy tính cho việc củng cố đường tiếp viện hậu phương.
Trong thang ngay này, bọn họ môt đương tiến quân thuận lợi, nhưng cũng kéo dài khoảng cách với cứ địa Trường Châu phiên, cho nên việc hậu cần tiếp tế bắt đầu xuất hiện một vài vấn đề, việc cung ứng lương thảo bắt đầu bị ngắt quãng. Đồng thời, bởi vì lãng nhân phiên sĩ trốn vào trong núi rừng, hậu cần của đại quân cũng bị quấy nhiễu. Những người này thiếu y phục thiếu lương thực, bất kể là vì xuất phát từ nỗi oán hận Đại Hán hay là xuất phát từ đoi hoi bản thân, bọn họ đều cướp bóc đội ngu cung ứng phía sau lưng đại quân.
Cũng chính là vì nguyên nhân này, theo đề nghị của Hoàng Xương Quốc, Chu Phác hạ lệnh tạm thời cho đại quân dừng lại, sau đó phái binh quét sạch tặc phỉ trong sơn dã xung quanh.
Mà trong nhưng thang ngay này, y cũng nhận được báo cáo từ hậu phương truyền đến liên tiếp không ngừng. Những tin tức này đại bộ phận là tin tức tôt. Trong lúc bọn họ xuất phát từ biên canh Chu Phòng quốc (Suo no kuni) tiến công về phía bắc, phiên quân của Mao Lợi gia cũng xuất phát từ biên cảnh Trường Môn quốc (Nagato no kuni) đánh vào Thạch Kiến quốc (Iwami no kuni).
Thạch Kiến quốc là lãnh địa trực thuộc Mạc Phủ, nhưng vì sưc manh phòng về không đủ, nên thế công của quân đội Mao Lợi gia vô cùng thuận lợi, rất nhanh đã xâm nhập vào trong đia phân, nắm giữ Thạch Kiến Ngân Sơn trong tay minh. Đồng thời, những trọng thần triều đình lẩn trốn trong núi ở Thạch Kiến quốc, cũng thừa cơ hội này, đầu nhập vào phiên quân Mao Lợi, cuối cùng đã kết thúc hành trình trốn chạy lo sợ bất an của mình.
Triều đình chính thức rơi vào trong tay Đại Hán và Mao Lợi gia, điều này càng khiến cho Đại Hán có sức hiệu triệu. Gần đây, số lượng lớn hịch văn tiếp túc được phát ra, hiệu triệu Đại Danh thiên hạ đứng dậy chống lại Mạc Phủ.
Mà lúc ga cho đại quân tạm nghỉ, một đám người đặc biệt cũng đến quân doanh của ga.
Đám người này là vừa từ kinh thành Đại Hán đến đây, một số là quan viên của ti Ngoại vụ, một người là sứ thần triều đình Nhật Bôn phái đến Đại Hán trước đó Kiều Bản Thực Thôn (tạm dịch Hashimoto Miura).
Kiều Bản Thực Thôn trước đó được Chu Phác đưa đến Đại Hán, va lai tiến hành đàm phán với triều đình Đại Hán. Sau khi Đại Hán khai chiến với Mạc Phủ Nhật Bôn, Kiều Bản Thực Thôn cũng được Đại Hán đưa trở về, còn có quan viên Đại Hán hộ tống y.
Quan viên dẫn đầu tên là Mục Diên Niên, gã cũng trạc tuổi Chu Phác, trước đây lúc hai người còn làm đồng liêu giao tinh không tồi, nhưng bởi vì trẻ tuổi, hai người cũng có long da ngầm cạnh tranh với nhau.
Nhưng hiện tại, tình hình đã hoàn toàn khác rồi. Chu Phác được bệ hạ coi trọng, được ngài ủy thác trọng trách, hơn nữa y thật sự là đơn thương độc mã làm nên công lao lớn như vậy, hiện tại gã đã không tài nào tranh phong với Chu Phác được nữa. Thât sư ra lần này gã tới trong trach chính là biểu dương thành tích của vị đồng liêu này.
Đại Hán vô cùng khẳng khái đối với thần tử có công, chỉ cần lập được công thì sẽ luôn có trọng thưởng. Chu Phác lập được công huân lớn như vậy đương nhiên sẽ không mất phần. Triều đình đã thăng quan cho ga, cho ga làm Phó ti trưởng của ti Ngoại vụ. Đã thăng quan rồi, thì Chu Phác cũng xem như là cấp trên của y, là Phó ti trưởng trẻ tuổi nhất trong quan thự, tương lai tiền đồ vô lượng. Y cũng không đối đãi với ga như trước đây nữa.
Huống hồ, gã từng nghe một vài lời đồn lưu truyền trong các quan thự, chỉ cần chiến sự chấm dứt thuận lợi, hơn nữa ga không phạm phải sai lầm gì lớn, triều đình sẽ phong tước cho ga, cho ga trở thành một thành viên trong quý tộc Đại Hán.
Căn cứ vào giao kết ngầm giữa Chu Phác và triều đình Nhật Bôn, sau khi chiến sự kết thúc, Đại Hán cần phái một vài quan viên đến hiệp trợ triều đình Nhật Bôn củng cố lãnh địa của mình, mà Đại hán quả thật cũng có đoi hoi củng cố vung đât chiếm lĩnh tiện cho đại quân điều động, nên cũng đáp ứng đoi hoi này.
Đám người Mục Diên Niên chính là đam người đầu tiên trong các quan viên. Bọn họ đều là người của ti Ngoại vụ ganh vac sự vụ liên quan đến Nhật Bôn, có chút hiểu biết đối với Nhật Bôn. Bọn họ sẽ hiệp trợ Chu Phác củng cố nơi chôn trong qua trinh tiến quân của Chu Phác.
- Chu đại nhân, nhiều ngày không gặp, phong thái càng hơn xưa!
Vừa gặp mặt gã đã cung kính khom người thi lễ với Chu Phác.
- Mấy tháng nay đại nhân xông pha nơi nguy hiểm vì nước lập đại công, các đồng liêu đều kính nể ngài không thôi!
- Nào có, nào có. Ta cũng chỉ là ra sức cho quốc gia mà thôi, có gì khác với ngài đâu?
Chu Phác chỉ khẽ lắc đầu, cười phủ nhận. Vừa tỏ ra khiêm tốn vừa chứng tỏ phẩm giá của một đại quan.
- Ngài cũng đã khổ cực rồi, ngàn dặm xa xôi đến nơi này. Ở đây điều kiện đơn sơ, ta không chiêu đãi ngài tận tình được, thật sự là áy náy quá!
Mục Diên Niên liền nói.
- Đại nhân đừng nói những lời như vậy! Đại nhân trước đây mạo hiểm lớn như vậy, chịu nhiều cực khổ như vậy cũng không oán giận một câu. Ta đến nơi này còn được ăn ngon uống ngon, có gì phải oán giận chứ? Đại nhân, lần này chúng tôi đến là phò tá ngài làm việc, tự lo liệu cho mình, không phiền ngài chăm sóc chúng tôi, chỉ cần ngài yên tâm làm tốt việc quan trên sắp xếp xuông là được
- Lời này của ngài nói nghe xa lạ quá. Mọi người đến nơi đất khách quê người, đều là bạn đồng hành. Chúng ta không giúp đỡ lo lắng lẫn nhau, còn ai giúp đỡ chúng ta nữa?
Chu Phác đương nhiên cũng tỏ ra vẻ một chút.
- Chỗ của ta tuy rằng không có trà ngon cơm ngon, nhưng một đường tiến binh, vật tư đoạt được không ít, quay về ta sẽ phân chia cho ngài một ít, cũng tiện cho ngài làm việc.
- Đại nhân thế này.thế này không tôt lắm!
Mọi người đều là quan đồng liêu, cũng xem như hiểu ý lẫn nhau, chia chac đô vât như vầy rốt cuộc có ý nghĩa ẩn hàm như thế nào, Mục Diên Niên đương nhiên cũng hiểu rất rõ.
- Có gì mà được hay không được? Hiện tại phải làm như vậy, làm sao bân tâm nhiều được?
Chu Phác cười nói.
- Vừa mới đến, ngài nhất định sẽ công việc bề bộn, chỗ nào cũng phải lo toan, có một vài chuyện cần dùng đến tiền, cho nên cầm lấy một khoản có là gì?
Trong khoảng thang ngay này ga một đường tiến binh, thủ hạ cũng cướp bóc bốn phía, quân đôi đương nhiên sẽ có khuôn phep của quân đội, không cần đích thân ga mở miệng, người dưới trướng đương nhiên sẽ mang hơn phân nửa đồ tốt nhất dâng lên, cho nên hiện tại trong quân trướng ga cũng chứa không ít vàng bạc và vật phẩm.
Ga vốn dĩ là một người rộng lượng, hiện giờ là thời kỳ đặc thù, cho nên một chút cũng không keo kiệt, tiêu xài hết số tiền này. Một phần là cho người bên cạnh, thưởng cho cực khổ của bọn họ, một phần làm tiền thưởng và phát cho người chiến đấu có công lao. Như thế từ trên xuống dưới ai nấy đều rất hài lòng, cảm thấy vị sứ thần đại nhân này quả là vô cùng khẳng khái.
Mà đám người Mục Diên Niên này đã đến rôi, ga đương nhiên sẽ không keo kiệt, vẫn chiếu theo lệ thường trước đây, làm cho mối giao tinh đồng liêu càng tốt hơn.
Ga biết, chỉ cần chiến sự thuận lợi, tương lai ga chính là Thái thượng hoàng của Nhật Bản, lúc đó núi vàng biển bạc đều chảy dưới chân ga, cần gì phải tiếc chút tiền lẻ hiện tại chứ.
Mà đám người Mục Diên Niên cũng đã sớm biết sự thật Nhật Bôn có nhiều vàng bạc, trước khi đến trong lòng đã ôm tâm tư ôm một khoản. Thấy Chu Phác khẳng khái như vậy, bọn họ đương nhiên vô cùng cảm kích ga.
Lúc này không khi hai bên càng thêm hòa hợp, đương nhiên cũng chuyển đề tài đến chuyện quốc nội.
- Chu đại nhân, triều đình đối với tất cả thành tích ngài làm nên trước đây đều hết sức hài lòng, lần này ta đến, Khổng đại nhân còn cô y nói với ta, chỉ cần ngài không ngừng cố gắng, đảm bảo sau này ngài sẽ ngồi lên đươc cai ghê của ông ấy.
Vừa nói, Mục Diên Niên vừa nhìn ga với vẻ mặt ngưỡng mộ không thôi.
- Khổng đại nhân bảo ta đối xử tốt với ngài, tuy rằng chuyện lúc trước vô cùng thuận lợi, nhưng chuyện sau này cũng vô cùng quan trọng, nhất định phải cẩn thận chấp hành mới được
Lời này cũng không phải nói ngoa. Chu Phác trẻ tuổi như vậy đã được sủng ái, lại có công huân lớn như vậy, tương lai một đường thăng chức là chuyện tất nhiên. Cho dù là mười mấy hai mươi năm sau tiếp chưởng toàn bộ vNgoại vụ cũng không có gì lạ. Nói không chưng lúc đó ti Ngoại vụ đều đã trở thành bộ Ngoại vụ rồi, ga trở thành quan môt bộ.
- Xin hãy nói tỉ mỉ có được không?
Chu Phác không dám chậm trễ, lập tức hỏi.
- Chu đại nhân, ý của triều đình cũng rất rõ ràng, nhất định phải đảm bảo sau cuộc chiến, khiến cho Nhật Bôn khắp nơi đều phải kiêng dè, kiềm chế lẫn nhau, không phụ thuộc vào chúng ta đứng giữa cân bằng không đươc. Cho nên kế tiếp chúng ta cũng phải nỗ lực đi theo phương hướng này
Ga quay đầu nhìn ra ngoài trướng một chút, xác định không ai nghe lén mới tiếp tục nói.
- Triều đình Nhật Bôn muốn mượn chúng ta bồi dưỡng một đam quan địa phương, để bọn họ nắm giữ lãnh địa. Chúng ta cũng phải tương kế tựu kế, thừa cơ hội này, thu thập một chút về tình hình địa lý sông núi của Nhật Bôn, thuận tiện bồi dưỡng một vài người nghe theo lời chúng ta. Nếu như tim ra được mấy người nghe lời, chúng ta sẽ đề bạt bọn họ, cho bọn họ nắm triều chính trung ương của Nhật Bôn
- Ừm, điều này đương nhiên phải làm.
Chu Phác lập tức gật đầu.
- Mặt khác, đối với chư phiên, trước đây thủ bút của Chu đại nhân rất lớn, triều đình cũng nghe nói. Sắp xếp này quả thật có chút khiến triều đình kinh ngạc.
Đột nhiên Mục Diên Niên lại bật cười.
- Lúc trước để làm yên lòng đám Phiên chủ này, để bọn họ đầu nhập chúng ta, cho nên ta đã hứa hẹn một chút. Có vài lời hứa quả thật hơi khẳng khái, sẽ khiến triều đình không hài lòng lắm.
Chu Phác lập tức có chút thấp thỏm ngôi không yên.
- Tuy nhiên, sau khi chiến sự chấm dứt, toàn bộ Nhật Bôn nằm trong lòng bàn tay của chúng ta. Đến lúc đó phải sắp xếp như thế nào chẳng phải chỉ là chuyện chúng ta nói mấy câu hay sao? Lời hứa lúc trước cũng cang nên thu hồi.
- Không cần không cần Đại nhân chớ hiểu lầm. Triều đình cũng không co y lật đổ lời hứa của đại nhân. Đại nhân là sứ thần của thiên triều, thay măt cho bệ hạ nói chuyện, lời hứa sao dễ dàng thu hồi chứ? Đó há chẳng phải là khiến thánh thiên tử thất tín với người sao? Lại nói, đại nhân sắp xếp đủ chuyện, vốn là xuất phát từ công tâm, cũng không cần sửa đổi. Triều đình thừa nhận lời hứa của đại nhân.
Mục Diên Niên vội vàng giải thích.
- Triều đình chỉ là quyết định, về sau đối với những phiên chủ không nên phong nhiều quá, hơn nữa lúc lựa chọn đất phong phải chọn nằm giữa các thế lực lớn, giống như giữa triều đình Nhật Bôn và Mao Lợi gia, thì nên bố trí một đám tiểu phiên, như vậy khiến bọn họ giữ cân bằng lẫn nhau, không đến mức sinh loạn.
Nhìn thấy triều đình cũng không có ý chê trach ga, Chu Phác cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Thế thì tốt. Hiện tại ta chỉ đồng ý phong đất cho mấy nhà mà thôi, những nhà còn lại vẫn chưa quyết định. Hiện tại các ngài đã đến, lúc đó thương lượng cùng với ta, cùng nhau xác định phải xử trí thế nào đối với các phiên chủ này.
- Đối với triều đình Nhật Bôn, đối với những cường phiên kia, thế này cũng đều dễ nói, nhưng đối với Mạc Phủ, thì nhất định phải thận trọng hành sự.
Mục Diên Niên hiện tại vẫn mang vẻ mặt nghiêm túc.
- Lúc trước ý của triều đình đại nhân cũng không biết. Triều đình cũng không định thừa dịp này phá hủy toàn bộ Mạc Phủ. Một là vì tiêu hao quá nhiều tài nguyên, hai là cũng không cần thiết, chỉ không tiện nghi cho thế lực khác, còn khiến cho Nhật Bôn lâm vào hỗn loạn.
- Điều này ta biết.
Chu Phác trả lời. Lúc trước ga từng được Thừa tướng trao quyền tự ý hành động, cho nên ga đương nhiên hiểu dụng ý của triều đình.
- Mạc Phủ trước đây đứng đầu Nhật Bôn, thực lực rất mạnh. Nếu lần này chúng ta không hung hăng đánh bại bọn họ, bọn họ vẫn sẽ là thế lực mạnh mẽ. Đến lúc đó, sau khi chúng ta chấm dứt chiến sự, bọn họ vẫn tung hoành Nhật Bôn. Điều này đương nhiên không được, không phù hợp với chủ ý của triều đình. Nhưng nếu như chúng ta đánh cho bọn họ quá thảm, hoặc là tiêu diệt, tạm thời chưa nói đến thương vong của bản thân chúng ta, cho dù là thật sự thành công, cũng vô ích đối với chúng ta. Cho nên chỗ vi diệu trong đây, mong đại nhân nắm chắc.
Mục Diên Niên giải thích với Chu Phác.
- Cho nên triều đình cho rằng, giữ lại Mạc Phủ là chuyện phải làm, hơn nữa phải cho bọn họ tham dự hòa đàm, cùng duy trì cục diện sau cuộc chiến.
Chu Phác lập tức chấn động. Ga biết hiện tại điều Mục Diên Niên nói với ga chính là chỉ thị của triều đình.
- Triều đình cảm thấy Nhật Bôn nằm lẻ loi giữa biển, việc kết nối tin tức không nhanh, cho nên không khống chế từ xa đươc, buông tay để đại nhân nhập gia tùy tục, nắm chắc hạn độ. Chỉ cần hoàn thành mấy đoi hoi cơ bản là được.
- Mấy điều nào vậy?
Chu Phác hỏi.
- Thứ nhất, Tướng Quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang, trong lúc tại nhiệm đã gây ra họa nạn lớn như vậy, khiến hai nước động đao binh, hơn nữa ngày thường ngạo mạn vô lễ, bôi nhọ quân thượng ức hiếp triều đình, đúng là tội ác tày trời, cho nên y phải từ chức, nhường ngôi vị Tướng quân cho người khác trong Đức Xuyên gia, đồng thời còn phải giao ra trọng thần Mạc Phủ lúc trước gây ra họa loạn này, tuyệt đối không được khoan hồng. Thứ hai, những lãnh địa lúc trước Mạc Phủ chiếm lĩnh nhất định phải trao trả, trả lại cho những hào tộc Đại Danh vì Mạc Phủ mà bị tổn thương. Thứ ba, Mạc Phủ nhất định phải xác nhận tiền bồi thường, sau cuộc chiến phải thần phục Đại Hán.
Theo cái nhìn chăm chú của Chu Phác, Mục Diên Niên cẩn thận nói ra điều kiện của triều đình đối với Mạc Phủ.
- Đại nhân, những điều kiện này đều khá là thô sơ giản lược, nhưng cũng vô cùng rõ ràng, xin đại nhân dựa vào cơ sở này sắp xếp việc xử trí Mạc Phủ.
- Là ba điều kiện này phải không?
Chu Phác hơi nhíu mày, trầm ngâm.
Những điều kiện này thoạt nhìn đơn giản, nhưng thât sư ra vô cùng hà khắc, xử lý đều rất phiền toái. Tỷ như Đức Xuyên Gia Quang hiện tại là Tướng quân nắm quyền Mạc Phủ, ngươi bảo y tự nhận lỗi từ chức nói dễ hơn làm. Huống hồ là bảo những trọng thần Mạc Phủ đó ngửa cổ chờ giết, chắc hẳn bọn họ sẽ liều chết để giữ mạng.
- Đại nhân, chỗ khó trong đó triều đình đương nhiên cũng biết, cho nên triều đình cũng không có ý cản tay đại nhân, mà để đại nhân cứ phóng tay mà làm. Đại nhân cũng phải hiểu, quân đội của Đại Hán chính là hậu thuẫn đáng tin cậy nhất của đại nhân. Hơn nữa bệ hạ còn có hai câu muốn chuyển cáo cho đại nhân. Kính mong đại nhân ghi tạc trong lòng.
Mục Diên Niên vẫn mang vẻ mặt nghiêm túc như cũ.
Vừa nghe đến đoạn bệ hạ có lời gửi gắm, cho dù biết đây chỉ là lời nói cá nhân không tính là chỉ dụ, Chu Phác cũng giật thót người, sau đó lập tức đứng dậy cung kính nghe.
- Câu đầu tiên là chiến đươc mới giảng hòa đươc, chỉ có đánh thắng, nghĩ cách đánh thắng, khiến cho quân địch lực kiệt khí tận, quân địch mới chán ngán thất vọng, nội bộ hỗn loạn, sau đó không nghe theo xử trí của chúng ta không đươc. Câu thứ hai là một khi khai chiến, nhất định phải nghĩ đến giảng hòa vào lúc nào, không đươc chiến đấu lãng phí, phải lấy mục đích cần đạt đươc làm đầu.
Mục Diên Niên vẻ mặt nghiêm túc thuật lại lời bệ hạ.
- Bệ hạ còn nói, Chu đại nhân là người thông minh, nên biết phải làm thế nào.
Chu Phác suy tư cẩn trọng lời nói của bệ hạ, sau đó khom người lĩnh mệnh.
- Thần đã rõ, ngô hoàng thánh minh.
Bệ hạ bảo ga phóng tay đi làm, nhưng cũng bảo ga chuẩn bị hòa đàm với Mạc Phủ, ý của ngài cũng vô cùng rõ ràng. Thể chế của Mạc Phủ cũng là nhiều kẻ đứng đầu, hơn nữa trên dưới chưa vững chắc, nếu như gặp phải áp lực cực lớn, kha năng nội bộ sẽ sinh loạn, muốn đến mức như vậy phải tốn thời gian.
Mà tiền đề của tất cả điều kiện này, là cần ga và quân đội Đại Hán nỗ lực, từng bước tiến công, bức Mạc Phủ đến quẫn cảnh này.
- Lần này chúng ta đến, còn dẫn theo mấy người Nhật Bôn. Bọn họ đều là người của thương quán Mạc Phủ ở Đại Hán lúc trước. Đầu lĩnh của bọn họ Liễu Sinh Nguyên Trai vì chửi bới bộ đường, đả thương mệnh quan triều đình, hiện tại vẫn đang bị bắt giữ, chỉ mang trả lại cho bọn họ mà thôi.
Mục Diên Niên tiếp tục nói.
- Triều đình trả bọn họ lại, đương nhiên là tỏ ý hai nước giao binh không chém sứ giả, nhưng chủ yếu là vì để hai bên kết nối một chút. Đại nhân có gì muốn chuyển đạt cho Mạc Phủ, cũng thông qua đươc bọn họ
- Ta đã hiểu Ta đã hiểu
Chu Phác hiện tại đã hiểu bố trí của triều đình, nên liên tục gật đầu.
- Ta sẽ dựa theo bố trí của triều đình mà làm, trước tiên cho Mạc Phủ biết chúng ta không phải tiêu diệt bọn họ rồi mới nói! Đây cũng là công tâm kế, ít nhất ly gián đươc quân thần bọn họ.
Tiếp theo, ga không kìm nổi mà cảm thán.
- Bệ hạ tính xa ngàn dặm, quả thật chúng ta theo không kịp!
- Ngoài ra bệ hạ cũng có lời muốn ta thuật lại với đại nhân.
Mục Diên Niên không kìm nổi bật cười.
- Ít vuốt mông ngựa, làm việc nhiều hơn!