Nhưng loại cảm giác hạnh phúc này rất nhanh liền mất đi rồi, vô cùng nóng bỏng của yết hầu càng thêm lợi hại, gã muốn uống nước.
Đông Hương Trọng Phương sờ túi nước bên hông, phát hiện trong đã trống rỗng, mà nhưng người khác cũng không sai biệt lắm, ai cũng không có. Yết hầu giống như sắp nứt ra rồi, gã ngay cả tâm tình và khí lực ra lệnh các bộ hạ và cũng mất đi.
Trong ánh mắt cũa gã đã mơ mơ hồ hồ, trong đầu đều là tiếng nước chảy, nhưng lý trí còn sót lại cũng nói gã biết gần kề không có khả năng có người.
Trong lúc mơ mơ hồ hồ gã nghĩ tới lúc bản thân vừa mới lẻn vào trong thành đã đụng phải cái hồ nước kia. Đường mòn ở ngay hồ nước kia, gã và bộ hạ của gã từng gặp qua chống cự mãnh liệt của quân địch, có rất nhiều người bị giết, cũng không ít người ngã xuống hồ nước chết đuối. Bọn họ hiện tại nhất định là không được người ta thu liễm, e rằng vẫn là ở lại đáy hồ lẳng lặng bị ngâm trướng rồi.
Nhưng hiện tại, cái hồ nước đó cũng bị nhuộm đỏ máu tươi rồi, trong đầu Đông Hương Trọng Phương lại có vẻ thân thiết mà giàu sức hấp dẫn như vậy, nơi đó giống như là tiên cảnh nào gọi gã về.
Nơi đó có nước, nơi đó có nước…
Giống như ma xui quỷ khiến, gã không tự chủ đột nhiên bước chân lùi lại, bất quá lần này không phải xông về phía trước mà là đi về phía sau.
Nhựng bộ hạ của gã không ai hỏi gã rốt cuộc muốn làm gì, đều mờ mịt đi theo phía sau gã.
Mà đúng lúc này, đối diện truyền đến một tràn tiếng bước chân dày đặc. Đông Hương Trọng Phương lập tức dừng bước, sau đó siết chặt cán đao trong tay, cả người vừa mới vận sức chờ phát động như vậy. Tuy nhiên đem so với trước, gã hiện tại phải suy yếu hơn nhiều.
Cũng may thấy rõ đối phương đến! Lúc này rốt cuộc là ai, Đông Hương Trọng Phương coi như là thở phào nhẹ nhõm. Từ hình dáng trang sức trên người đối phương, bọn họ là binh lính triều đình.
Kể từ lúc bình yên, trải qua nhiều thế hệ cố ý hạn chế Mạc Phủ, trong triều đình đã không có quân đội đáng dùng, quân đội hiện tại là trong thời gian này mới chiêu mộ them. Vì ở trong các quân xuất hiện khác biệt, bọn họ phỏng theo cách làm gia vân trên y phục phiên quân các phiên, trên vân y phục của bản thân là cây hoa cúc thay mặt triều đình.
Cho nên thời điểm nhìn thấy quần áo trên người bọn họ thêu hoa văn hoa cúc xiêu xiêu vẹo vẹo bằng sợi tơ màu vàng, Đông Hương Trọng Phương cũng biết đây là quân đội bạn đã tới, cho nên cuối cùng an tâm.
Khi những người này nhìn thấy Đông Hương Trọng Phương đợi người, cũng bị dáng vẻ dữ tợn của bọn họ doạ hoảng sợ, đến khi nhìn thấy hình dáng trang sức trên quần áo bọn họ mới yên lòng, bọn họ đón đám người kia đến.
Tuy nhiên, mặc dù là quân bạn, nhưng bọn họ thấy ánh mắt của Đông Hương Trọng Phương lại hết sức kỳ quái, giống như là nhìn thấy quái vật gì vậy.
Đông Hương Trọng Phương cũng biết hình tượng hiện tại của chính mình, nhưng gã bây giờ vốn dĩ không rảnh bận tâm đến những vấn đề này.
- Nước… Gã mở miệng môi gần như khô khốc, sau đó dùng khí lực cuối cùng nói với đối phương.
Lúc những binh lính này nghe được lời nói của gã hiển nhiên có chút kinh hoảng, nhưng sau khi nghe hiểu, bọn họ cẩn thận đưa nước sang cho đám người Đông Hương Trọng Phương.
Đông Hương Trọng Phương một phát bắt lấy túi nước, sau đó mạnh mẽ cướp tới trong tay mình, sau đó nâng lên ùng ục ùng ục rót vào trong miệng. Khi suốt ngọt cứu mạng này từ yết hầu vào đến dạ dày, Đông Hương Trọng Phương cảm thấy nó ngọt ngào như vậy, thế cho nên coi như là uống mỹ tửu ngọc lộ gì.
Gã một lần nữa khôi phục khí lực và tinh thần, sau đó đột nhiên ngẩng đầu lên, đưa túi nước trong tay cho người của mình.
Bị gã trừng như vậy, đối phương rõ rang có chút sợ hãi.
Đông Hương Trọng Phương không kiên nhẫn hỏi.
- Hiện tại ngoài thành thế nào?
Trải qua vài ngày chiến đấu cách biệt với nhân thế, gã hiện tại muốn biết nhất chính là tin tức ngoài thành, bất kể là không phải tin tốt chí ít cho gã cảm giác không bị cả thế giới vứt bỏ.
- Mấy ngày nay chúng ta đều tấn công trong thành trì này, không ngừng phái binh tiến vào… Hữu Phủ đại nhân vẫn thúc gục chúng ta mau đánh hạ nơi này. Tiểu quan quân này có chút sợ hãi Đông Hương Trọng Phương, lập tức trả lời gã.- Bên trong thành chém giết rất thảm, cách một hồi chúng ta sẽ phái binh tiến vào tiếp viện, ta là hôm qua bị phái vào…
Bên trong thành chém giết thế nào, còn cần ngươi đến nói với ta sao? Trong lòng Đông Hương Trọng Phương cười lạnh. Quan binh này trước mặt bọn họ hiển nhiên là gần nhất mới bị chiêu mộ đến trong quân đội, mà ngay cả lá gan cũng không đủ. Nếu không có xảy ra bất ngờ, e rằng bọn họ rất nhanh liền trở thành một trong số xác chết trong toà thành trì này.
Gã khinh thường loại này không chút che giấu, còn tiểu quan quân này cũng tự cảm nhận được, nhưng y cũng không cảm thấy tức giận, ngược lại trong lòng còn có tôn kính với người đối diện. Đối với việc người trong thành chém giết vài ngày này, y không tự chủ có một loại cảm giác sợ hãi.
- Các ngươi hay là trở về nghỉ ngơi trước và chỉnh đốn một chút, mấy ngày này các ngươi đã đánh đủ lâu. Y lắp bắp nói với Đông Hương Trọng Phương.- Hiện tại tây Chi Hoàn không sai biệt lắm sắp bị quân ta chiếm rồi, ở trong thành nghỉ ngơi và chỉnh đốn.
Thời điểm nghe đối phương nói như vậy, Đông Hương Trọng Phương cảm thấy có chút ngoài ý muốn.- Tây Chi Hoàn đã bị chiếm rồi?
Tuy nhiên bất ngờ này rất nhanh liền biến mất, bản thân đã đánh đến trong này, những thứ khác quân bạn hẳn là cũng đã đánh đi rất xa, ít nhất ngay từ đầu đột nhập tây Chi Hoàn đã chiếm toàn bộ rồi.
Đánh đến hiện tại, cho dù nghỉ ngơi một chút cũng rất bình thường mà.
Vừa nghĩ tới bản thân mấy ngày này trải qua chém giết trong máu và lửa, Đông Hương Trọng Phương đột nhiên phảng phất một cảm giác cách một đời.
- Đúng vậy, đã chiếm rồi.
Tiểu quan quân gật gật đầu.- Vị đại nhân của thiên triều kia đã ra lệnh rồi, chỉ cần chiếm lấy tây Chi Hoàn, rửa sạch quân địch nơi này, sẽ đem đại pháo vận chuyển vào, sau đó Thiên Thủ các trong thành và pháo đài khác oanh kích, khiến mọi người mượn lửa đạn đánh hạ các địa phương khác!
Đông Hương Trọng Phương ngơ ngác thuật lại một lần, sau đó gã chợt hai mắt sáng tỏ.- Đại pháo…?
Rất nhanh là mượn đại pháo oanh kích để tiếp tục công thành rồi.
Sau khi loại lửa đạn có tính huỷ diệt che trời phủ dất đó của quân đội Đại Hán bắt đầu công thành, gã biến thành người sùng bái cuồng nhiệt lửa đạn, trong khoảng thời gian này chém giết kịch liệt ở trong thành, mỗi lần khi gặp chướng ngại khó mà vượt qua, gã cũng không cách nào không nhớ những đại pháo đó của quân đội Đại Hán.
Tuy nhiên gã cũng biết, đại pháo hiện tại không có cách nào vận chuyển vào trong thành, mọi người chỉ đành dựa vào máu thịt của chính mình tiến công, mở một con đường máu. Nhưng nếu như lửa đạn phía trước mãnh liệt như vậy, chắc hẳn những chướng ngại đó đều đã bị oanh bằng rồi.
Đông Hương Trọng Phương vô cùng sợ hãi quân đội Đại Hán có được lửa đạn này, nhưng lại không so được với khát vọng có được trợ giúp của bọn họ.