- Đại nhân, điều kiện hà khắc như vậy, chúng ta thà rằng chết trận, cũng tuyệt không chấp nhận! Theo một tiếng hét lớn của Cao Mộc Thanh này, trong căn phòng nho nhỏ vang dội tiếng hô quát của gã, trong lúc nhất thời binh lính Đại Hán đứng bên cạnh nâng lên binh khí, muốn ngăn lại tên vô lễ này.
Chu Phác thật sự không có bao nhiêu kinh ngạc, ngược lại vươn tay ra ngăn cản những binh lính này, gã cũng biết điều kiện mà mình đưa ra hà khắc như vậy, đại diện Mạc Phủ không giận tím mặt mới là kỳ quái.
- Ngươi nói những điều kiện này hà khắc? Xin hỏi hà khắc ở chỗ nào? Gã không chút hoang mang mà nhìn Cao Mộc Thanh.- Đức Xuyên gia các ngươi gây ra tai họa và rắc rối lớn như vậy, lại là triều đình quý quốc đích thân chỉ rằng các ngươi là triều địch, theo lý mà nói hẳn là vạn kiếp bất phục, sẽ bị răn đe, thánh thiên tử Đại Hán chúng ta rộng lòng tha thứ, dự định để cho huyết mạch Đức Xuyên gia có thể lưu truyền tiếp, tông miếu lãnh địa cũng ban giữ lại, đây chính là thiên đại ân huệ, Mạc Phủ các ngươi lại còn cảm thấy đây là điều kiện hà khắc?
- Khiến Mạc Phủ giải tán, trừ đi hiệu Tướng quân, việc này không khác gì là khiến cho công lao sự nghiệp qua nhiều thế hệ của tổ tiên Đức Xuyên gia hóa thành hư ảo, điều này Tướng quân đại nhân bất kể như thế nào cũng không đáp ứng. Bởi vì cực độ phẫn nộ, mạch máu trên mặt Cao Mộc Thanh cũng đã nhô lên rồi, nhưng gã vẫn cố nén phẫn nộ, run giọng nói với Chu Phác.- Về phần lãnh địa, cũng là tổ tiên và gia thần võ sĩ qua nhiều thế hệ của Đức Xuyên gia từng chút từng chút một đánh ra được, không cách nào dễ dàng đưa ra cho người khác được, nếu không chúng ta còn có mặt mũi nào đến phía dưới gặp Thần Quân?
- Vậy ý của ngươi là, một chút cũng không nhượng bước, vậy mấy vấn đề này đều không có cách nói tiếp rồi? Chu Phác cười lạnh hỏi lại.
- Về phần đất đai, cũng không... Cũng không phải là hoàn toàn không có cách thảo luận. Cao Mộc Thanh bản mặt đỏ lên miễn cưỡng trả lời.- Lão trung đại nhân của chúng ta nói, Mạc Phủ cắt nhường quyền cai trị của đảo Cửu Châu cho Đại Hán, đồng thời ở trên phân chia đất đai của Tây Quốc và gần kinh kỳ cũng tôn trọng theo sắp xếp của triều đình.
- Lời này nói hay lắm, chẳng lẽ không có được đồng ý và tán thành của Mạc Phủ, chúng ta sẽ không có cách nào đi phân chia sao? Chu Phác không kìm nổi cười to.- Hoá ra Mạc Phủ đây đều là ở của người phúc ta, những nơi do chúng ta đã chiếm cứ được lại phụng đưa về cho chúng ta, tự mình lại hoàn toàn không có bị tổn hại gì cả!
- Mạc Phủ hiện giờ ở Quan Đông còn có mấy chục vạn đại quân, nếu như đại nhân thật lòng cảm thấy lại từ Quan Đông cướp lấy được đất đai mà nói, vậy đại nhân tự đi đến đấy lấy đi. Cao Mộc Thanh chính thức lên tiếng phản bác.- Hiện giờ đại nhân còn đang ở Tây Quốc, đất đai gần kinh kỳ đều chưa có cướp được vào trong tay, nói cái gì cho rằng chúng ta của người phúc ta?
Khiến cho Đại Hán và triều đình sau cuộc chiến nắm giữ đất đai gần kinh kỳ, là ý kiến của cá nhân Thổ Tỉnh Lợi Thắng, mà ngay cả Đức Xuyên Gia Quang hiện tại còn chưa biết được chuyện này, trong mắt Thổ Tỉnh Lợi Thắng xem ra, sau khi hạ đạt mệnh lệnh thành trì kiên thủ của Thanh Dã, vùng đất gần kinh kỳ nhất định sẽ biến thành một mảnh tiêu điều, sau đó rất khó tiếp tục chống đỡ cho đại quân lưu trú, như vậy Mạc Phủ ở gần kinh kỳ cho dù muốn duy trì đại quân cũng là vô cùng gian nan, một khi đã như vậy còn không bằng lấy nó ra vứt cho triều đình, để rút lại chiến tuyến duy trì cơ bản của Mạc Phủ ở Quan Đông.
Bởi vì biết điều kiện như vậy cho nên Đức Xuyên Gia Quang khó lập tức đáp ứng ngay, cho nên gã quyết định ném điều kiện ra trước, nếu Đại Hán thật vì vậy mà đồng ý thỏa hiệp với Mạc Phủ, như vậy chuyện này đã trở thành sự thật Đức Xuyên Gia Quang cũng sẽ không đồng ý không được rồi.
Nhưng mà gã còn chưa có dự liệu được, Đại Hán đối với điều kiện mà bọn họ đưa ra này vẫn là hết sức bất mãn.
Trong Chu Phác xem ra, Mạc Phủ cung cấp những điều kiện đàm phán cố nhiên để cho Đại Hán thắng lợi trở về, lấy được ích lợi thật lớn, nhưng Mạc Phủ cũng không có bị tổn thất thương gân động cốt, vẫn như cũ bảo lưu được trọng địa căn cơ ở Quan Đông —— Hơn nữa Quan Đông đến hiện tại cũng chưa có trải qua chiến hỏa, sau cuộc chiến khẳng định sẽ khôi phục nhanh hơn so với Tây Quốc, Mạc Phủ cũng sẽ như thế mà thu hoạch ưu thế tuyệt đối tại Tây Quốc và triều đình Nhật Bổn.
Nếu Đại Hán đồng ý điều kiện như vậy mà nói, như vậy chỉ cần Đại Hán buông lỏng trì trệ, Mạc Phủ qua không bao lâu nữa khôi phục được nguyên khí, sau đó cũng giống như Đức Xuyên Gia Khang, càn quét Tây Quốc, lại một lần nữa quân lâm Nhật Bổn.
Bởi vậy gã bất kể như thế nào cũng không đáp ứng được điều kiện đàm phán của đối phương, cho dù có thỏa hiệp, cũng nhất định là phải suy yếu Mạc Phủ đến mức độ nhất định, khiến gã sau cuộc chiến chiến cũng không đánh vỡ được cân bằng mà mình một tay xây dựng lên.
- Đúng vậy, quân ta bây giờ còn chưa có đánh vào trong kinh kỳ, các ngươi còn kéo dài được hơi tàn, tuy nhiên ở trước mặt quân tiên phong quân ta, khôi phục kinh thành cũng chỉ là chuyện nay mai thôi. Chu Phác tràn đầy tự tin đi nhìn đối phương.- Tới lúc đó rồi, ngay cả Mạc Phủ đều là ăn bữa nay lo bữa mai, còn có năng lực gì đi nói đến chuyện nhượng ra kinh thành cho chúng ta nữa sao?
- Đại nhân nếu cảm thấy quý quân nhất định đánh tới được trong kinh kỳ, vậy tại hạ cũng không nói gì hơn được, chỉ còn dùng đao thương chứng minh thôi. Mắt thấy lần đầu tiên bàn bạc đã không có đạt thành bất kỳ nhận thức chung nào cả.- Một khi đã như vậy, tại hạ cáo từ trước đây, đợi qua một thời gian sau lại đến đây bàn bạc với đại nhân, không chừng đến lúc đó đại nhân hẳn là sẽ có cách nhìn chung rồi.
Vì để cho hai bên thật vất vả thành lập nên con đường không đến mức bị gián đoạn, gã hiện tại cũng không có đem lời nói cứng rắn, chỉ nói là sau này lại đến đây liên hệ. Lúc trước gã thấy được công sự hùng vĩ tại thành Cơ Lộ, cho nên rất tin tưởng quân Mạc Phủ sau này ngăn cản được quân tiên phong quân đội Đại Hán, bởi vậy gã đợi đến khi Đại Hán bị nhục ở dưới thành Cơ Lộ, khi bị tạt lên một chậu nước lạnh lại đến đây bàn bạc với sứ thần Đại Hán, nghĩ đến khi đó gã sẽ có được đãi ngộ và điều kiện tốt hơn khá nhiều.
Mà Chu Phác hiện tại cũng rất là tự tin, gã đã từng chứng kiến trường hợp Đại Hán dùng pháo công thành tiến công trọng binh gác kiên thành, cho nên gã cảm thấy chỉ cần mình đem đại pháo vận đến đây, tuyệt đối công phá được bất luận pháo đài gì của quân đội Mạc Phủ.
Hiện tại chỉ là một cái tiếp xúc mà thôi, địa vị đàm phán giữa hai bên, đúng là vẫn còn phải xem biểu hiện và tình thế trên chiến trường đến quyết định.
- Hôm nay sắc trời đã tối rồi, hiện giờ nơi này đang rối loạn, hiện tại khiến cho sứ giả rời khỏi, chỉ sợ sẽ có nguy hiểm, ngược lại có vi phạm nguyên tắc làm việc của Đại Hán chúng ta, cho nên sứ giả đêm nay cứ ở lại chỗ này đi. Nếu như là đã cùng bọn họ tiết lộ mọi đòi hỏi của mình, Chu Phác cũng không có ý định nói chuyện nhiều thêm với bọn họ nữa, phất tay kêu người dẫn bọn họ đi.- Được rồi, các ngươi cứ đi nghỉ tạm trước đã, sáng mai ta cho các ngươi rời khỏi! Bảo đảm an toàn cho các ngươi!