- Giúp đỡ.. Thiên hạ? Đức Xuyên Trung Trường trong lúc nhất thời có phần mơ hồ, không kịp hiểu rõ.
- Đúng vậy a, giúp đỡ thiên hạ! Đạo Diệp Chính Lợi tăng thêm giọng nói.- Đại nhân, ngươi nghĩ xem, thiên hạ hôm nay huyên náo, Mạc Phủ rối loạn, nếu như đây hết thảy đều là tội lỗi của Đức Xuyên Gia Quang, như vậy hắn còn phù hợp đảm nhiệm chức vị Tướng quân sao? Hắn hẳn phải thoái vị tạ lỗi với thiên hạ! Hắn phải mổ bụng mà tạ tội với Thần Quân! Mà đại nhân là con trai trưởng tướng quân đời trước, nếu như Gia Quang thoái vị. đại vị Tướng quân không phải nên là ngài tới đảm nhiệm sao? Hơn nữa ngài anh minh như vậy, giúp thiên hạ còn có được ai nữa đâu nào?
- Đây… Đức Xuyên Trung Trường gần như sợ đến ngây người, y tuyệt đối không ngờ tới, Đạo Diệp Chính Lợi không ngờ âm thầm mà đưa ra chủ kiến như vậy.
Đây nhìn qua thật sự rất đẹp, nhưng tình hình thực tế nào có đơn giản như vậy?
Đức Xuyên Gia Quang hơn mười năm làm tướng quân, căn cơ sớm đã vô cùng vững chắc, khắp nơi đều là thân tín, cho dù muốn giao chiến với Đại Hán, địa vị cũng tuyệt đối không phải dễ dàng lay động được.
Hơn nữa, nếu như Đức Xuyên Gia Quang thật sự có điều bất trắc, địa vị kế thừa Mạc Phủ hiển nhiên sẽ phải truyền vào trong tay Đức Xuyên Trung Trường thân là huynh đệ ruột thịt của y rồi, chẳng qua đây là lý luận về tông pháp mà thôi, các trọng thần mạc Phủ đại đa số là thân tín của ĐứcXuyên Gia Quang, bọn họ cũng sẽ không e dè tông pháp, nhất định sẽ lập người Đức Xyên Gia khác lên nối dõi ngôi vị gia đốc.
Tuy nhiên… sự tình thật sự cũng không bết bát như vậy a… Dù sao, nội bộ Mạc Phủ vẫn có người không quá hài lòng đối với Gia Quang.
- Nếu như là Đại lão mà nói… ông ta sẽ ủng hộ ta. Trầm mặc một hồi, Đức Xuyên Trung Trường đột nhiên nói - Nhưng Đại lão dù sao cũng một tay không che được cả bầu trời…
Y nói như vậy, hiển nhiên cũng đã suy nghĩ đến vấn đề này rồi.
- Nếu như một tay Đại lão khong làm nên chuyện mà nói, chúng ta chi bằng cứ đi tìm những người khác… nhìn xem có được người ủng hộ chúng ta hay không.
Giọng nói Đạo Diệp Chính Lợi càng thêm thấp.- Đại nhân, xin người sớm ra quyết định!
- Còn tìm được ai giúp đỡ? Đức Xuyên Trung Trường đầu tiên là sững sờ, sau đó nhanh chóng liền kịp hiểu ra, y trợn to mắt nhìn đối phương.- Ngươi là nói … tìm Đại Hán? Xin bọn họ giúp đỡ?
- Nếu đến đường cùng mà nói, cũng chỉ đành tìm cách này thôi phải không? Đạo Diệp Chính Lợi lại không có lắc đầu vẫn kiên định nhìn ĐứcXuyên Trung Trường như cũ.
- Chẳng lẽ đại nhân chịu được tình cảnh bây giờ, chịu để người kia bức hại ngài sao?
- Không… không được! Ta là hậu nhân Đức Xuyên Gia, bây giờ đối đầu đại địch Đại Hán, ta sao đủ phản bội lại Đức Xuyên Gia hướng về Đại Hán làm chó vẩy đuôi được? Đức Xuyên Trung Trường lập tức cự tuyệt đề nghị này.- Hơn nữa, Đại Hán cũng là loài lang sói, bọn họ so với Đức Xuyên Gia Quang có tốt hơn bao nhiêu?
- Đại nhân, đó cũng không phải là phản bội, mà là cứu Mạc Phủ cứu Đức Xuyên Gia từ nước sôi lửa bỏng. Bây giờ trong tình thế này, là ác liệt nhất kể từ khi Mạc Phủ Đức Xuyên gia dựng lên… Không riêng gì quân đội của Đại Hán đang xâm lấn, mà ngay cả triều đình Tây Quốc và các Đại Danh cũng đang phản loạn, mắt thấy thiên hạ Đức Xuyên gia sắp sụp đỗ, chẳng lẽ hậu nhân Thân Quần, đại nhân đủ nhẫn tâm không đếm xỉa tới sao? Đạo Diệp Chính Lợi vẫn đang khuyên như cũ.
- Triều đình… triều đình cũng phản rồi sao? Đức Xuyên Trung Trường rối loạn kinh hãi.
- Đúng vậy ạ, triều đình cũng vùng dậy rồi… Đạo Diệp Chính Lợi khẽ gật đầu.
- Ngay cả thời điểm Đại hán đánh tới, đô kinh cũng xảy ra chuyện lớn, Pháp hoàng bệ hạ cùng Thiên hoàng bệ hạ, cùng Tả hữu đại thần hết thảy đều biến mất, thừa lúc kinh thành sơ hở mà thoát đi. Hơn nữa, không lâu sau, bọn họ đi Nam Quốc, sau đó ban bố chiếu thư, chỉ trích Đức Xuyên Gia Quang làm triều địch, vả lại kêu gọi Đại Danh thiên hạ đứng dậy lật đổ Đức Xuyên Gia Quang!
- Không ngờ… thậm chí có loại sự tình này! Đức Xuyên Trung Trường cảm thấy đầu óc mình một mảng hỗn loạn, y tới thành Cao Khi lâu như vậy, bởi vì ngăn cách với bên ngoài cho nên đã sinh ra một loại cảm xúc xa cách, y thật không ngờ, ngay thời điểm y còn vô tri vô giác, trong hai tháng ngắn ngủi mà Nhật Bổn đã xảy ra nhiều đại sự long trời lở đất như thế!
Triều đình nếu như cùng Đại Hán phối hợp chặt chẽ như thế, vậy thì đã nói lên lúc trước bọn họ nhất định đã âm thầm cấu kết, tuy rằng triều đình bản thân mình không có tiền lương và tài nguyên, nhưng bọn họ dù sao cũng có được sức kêu gọi danh phận đại nghĩa, nếu như bình thường loại kêu gọi này không có hữu dụng gì, nhưng vào thời khắc mấu chốt này, triều đình vừa kêu gọi, nhưng phiên chủ bản thân đã mang bất mãn với Mạc Phủ đã có được xác nhận và khích lệ, chẳng phải là sẽ càng thêm can đảm hay sao?
Vừa thấy như thế, bây giờ tình hình Mạc Phủ xác thật là tràn đầy nguy cơ, nếu không mau chóng đánh bại Đại Hán mà nói, chỉ sợ sẽ gặp phải hoàn cảnh vô cùng quẫn bách thậm chí Mạc Phủ vẫn không hao phí trả giá quá nhiều tiền đánh lui Đại Hán, bằng không Mạc Phủ nguyên khí đại thương khẳng định liền áp chế không nỗi các hào tộc Đại Danh bốn phương nổi dậy, thật giống như Mạc Phủ Liêm Thương đánh lui giặc Nguyên sau đó gặp phải cục diện như vậy.
Thế nhưng quân tiên phong Đại Hán thế lớn như vậy, chuẩn bị lại là đầy đủ như vậy, thật sự tốc độ rất nhanh, hơn nữa trả giá thấp mà đánh lui được bọn họ sao? Bản thân Đức Xuyên Trung Trường cũng không quá tin tưởng.
Nếu đã như vậy, nghĩ cách khuyên Đại Hán lui binh mới là đúng lý Đại Hán đánh tới nhất định là có mưu đồ, hơn nữa bọn họ cũng chưa chắc hy vọng cùng Mạc Phủ giằng co giữa vùng bùn, nếu như cùng bọn họ đạt thành một hẹn ngầm nào đó dù dùng chút tiền làm cho bọn họ lui binh cũng chẳng phải là không phải không cách nào tưởng tượng.
Mà Đức Xuyên Gia Quang là tội nhân gây xích mích hai nước, bất kể như thế nào cũng không thích hợp đến chấp hành phương sách này.
Đức Xuyên Gia Quang không được… chẳng lẽ không nên để ta tới làm sao?
Đúng vậy a, ta đây mới là người cứu vớt Mạc Phủ, cứu vớt Đức Xuyên Gia và thiên hạ a. Đức Xuyên Trung Trường đột nhiên thông suốt.
Y vốn dĩ đã nghĩ đến việc để bảo toàn mạng sống mà thừa dịp loạn chạy ra khỏi thành Cao Khi, chỉ có điều lo lắng vác lấy danh xấu trên lưng mà thôi, bây giờ lại tìm cho mình một cái cớ thích hợp như vậy, y lập tức ngược lại muốn phải thật mau chóng thoát ra.
- Đúng vậy a, bây giờ triều đình đã vùng dậy, phiên chủ Tây Quốc cũng phản loạn, tình hình như thế, chẳng lẽ không đều là vì những chuyện đảo hành nghịch thí của Gia Quang kia tạo thành sao? Nếu như không phải là bởi vì hắn làm việc bạo ngược, thiên hạ Đức Xuyên gia làm sao sẽ bại hoại đến độ này? Đạo Diệp Chính Lợi cũng nhìn ra dao động của chúa công, quyết định cuối cùng đẩy lên một cái.- Hơn nữa đại nhân phải nghĩ một chút, lấy hận ý Gia Quang đối với ngài, nếu như chúng ta bây giờ lưu ở chỗ này mà nói, hắn nhất định có cơ hội ra tay, nhất định sẽ không bỏ qua cho ngài đúng không? Thậm chí… Thậm chí vì phòng ngừa bất trắc, hắn liền thẳng thừng xuống tay độc ác với ngài…