Vì lôi kéo Y Đạt gia, y hứa hẹn sau cuộc chiến gia phong lãnh địa Tiên Đài phiên tới ít nhất một trăm vạn thạch, đồng thời còn sai con của mình Tùng Bình Trung Huy đi lấy trưởng nữ của Y Đạt Chính Tông, mà Y Đạt gia sau khi trải qua phán đoán thận trọng, cũng quyết định gia nhập vào trong quân doanh ủng hộ Đức Xuyên gia.
Sau khi Mạc Phủ Đức Xuyên dựng lên, thống trị của Y Đạt gia trong bản phiên có được tán thành và an cư của Đức Xuyên gia, đã có được lãnh địa sáu mươi vạn thạch. Mặt khác, bởi vì hoàn cảnh địa lý của phiên Tiên Đài ưu việt, vả lại tiết trời thích hợp, cho nên nông nghiệp và ngư nghiệp vô cùng phát đạt, thạch cao thật tế trong lãnh địa của y còn phải cao hơn bề ngoài, chỉ sợ vượt quá một trăm vạn thạch, cũng không nhỏ hơn được so với Tiền Điền gia phiên Gia Hạ.
Một phiên giàu có vả lại cường đại như vậy dĩ nhiên sẽ dẫn tới nghi kỵ của Mạc Phủ, cộng thêm theo quản hạt của phiên chủ Y Đạt Chính Tông, phiên Tiên Đài của Y Đạt thị vẫn luôn đều xem xưng bá thiên hạ làm mục tiêu của mình, bởi vậy, Mạc Phủ Đức Xuyên sau khi xác lập thống trị của mình ở Nhật Bổn, vẫn luôn đều xem phiên Tiên Đài thành đại họa tâm phúc của mình.
Từ Tướng quân Đức Xuyên Gia Khang đời đầu tới Tướng quân Đức Xuyên Tú Trung đời thứ hai lại tới Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang hiện giờ, Tướng quân ba đời vẫn luôn đang nỗ lực lập giao tình thông gia với Y Đạt thị, tiến hành dụ dỗ với Y Đạt thị. Cùng lúc đang dụ dỗ Mạc Phủ Đức Xuyên vẫn luôn giữ vững cảnh giác với phiên Tiên Đài, coi nó làm kẻ địch, dựng lập các loại chế độ phòng bị.
Lúc cuộc chiến Quan Nguyên, tuy rằng Y Đạt gia bởi vì hứa hẹn của Đức Xuyên Gia Khang mà thành đồng minh của Đức Xuyên gia, nhưng sau khi cuộc chiến kết thúc, Y Đạt Chính Tông bị Đức Xuyên Gia Khang lấy lý do dựng lên thành Giang Hộ vân vân, cưỡng ép tạm giữ ở Giang hộ, mãi tới mấy năm sau mới được trở về tới trong lãnh địa của mình, đồng thời trăm vạn thạch lãnh địa hứa hẹn với y trước cuộc chiến cũng hóa thành bọt nước.
Nếu như là loại người kiên trì chịu đựng được như Đức Xuyên Gia Khang, còn chịu đựng được loại nhục nhã và quẫn cảnh này, nhưng làm chủ Y Đạt gia Y Đạt Chính Tông lại cũng chẳng phải loại người này, y vẫn luôn có hi vọng mô phỏng bọn người Chức Điền Tín Trưởng và Phong Thần Tú Cát quét ngang thiên hạ, còn từng nhiều lần nói qua chỉ hận không được sinh sớm hai mươi năm cùng tranh đoạt thiên hạ với bọn họ vân vân…
Có loại tính cách này, y dĩ nhiên đối với Mạc Phủ vẫn luôn tức giận bất bình, đồng thời cũng từ dã tâm chưa bao giờ tắt qua của mình muốn lần nữa quật khởi, tranh đoạt Nhật Bổn.
Vẫn luôn có lời đồn đại rằng, y cấu kết với con rể của mình Tùng Bình Trung Huy và một số người trong Mạc Phủ khác, muốn tạo ra náo loạn trong Mạc Phủ, tuy rằng chưa chắc có chứng cớ đúng đắn, nhưng phòng bị Mạc Phủ đối với bọn họ lại vô cùng nghiêm mật, Tùng Bình Trung Huy tuy rằng là con trai của Gia Khang, nhưng Mạc Phủ đối với y vô cùng khắc liệt, sau khi Gia Khang chết, ca ca của y, Đức Xuyên Tú Trung kế thừa đại vị Tướng quân hành hạ lưu đày mấy lần, cuối cùng bị giam cầm sau tới thành Cao Đảo nước Tín Nùng.
Nếu như Y Đạt Chính Tông khập khiễng trong lúc đi theo Mạc Phủ tiếng tăm lừng lẫy, như vậy y hiện giờ vào thời cơ tinh diệu này phái tín sứ cho Tiền Điền gia, hiển nhiên liền có chút đáng giá suy nghĩ sâu xa.
Ở trong một mảnh yên tĩnh, các phiên thần tất cả không biết rõ tình hình đều đang âm thầm suy tư Y Đạt gia tới rốt cuộc tính toán muốn sai Tiền Điền gia làm cái gì?
Cũng may phiên chủ Tiền Điền Lợi Thường cũng không có ý giấu giếm bọn họ.
- Vị sứ giả này mang tới một phong thư, phong thư này là tự bản thân Quyền trung nạp ngôn đại nhân viết đấy.
Quyền trung nạp ngôn đại nhân chính là chỉ bản thân Y Đạt Chính Tông, đây là quan chức hiện tại ở trong triều đình của y.
- Trong thư nói một chút tình nghĩa chuyện cũ qua lại của hai nhà chúng tôi, đối với ta còn khích lệ một phen, khích lệ ta bên trong thời thế gian nan này thổi lên dũng khí, giữ gìn cơ nghiệp Tiền Điền gia… Mặt khác, y ở trong thư đề nghị, lúc Đại Hán và Mạc Phủ ác chiến, khiến cho hai nhà chúng tôi liên kết bảo vệ lẫn nhau.
Lời của y tuy rằng bình thản, nhưng lại ở nơi này dẫn phát gợn sóng cực lớn, mỗi người đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Lời trước đó đều là lời khách sáo rồi, ai cũng sẽ không xem là thật, nhưng lời tiếp sau đó rất có phân lượng. Y Đạt Chính Tông không ngờ muốn để cho hai nhà cùng chung tiến thoái! Đây không khác gì là nói khiến cho hai nhà liên hợp lại, không nghe theo điều khiển của Mạc Phủ nữa.
Mỗi người đều biết rằng Y Đạt Chính Tông theo tình thế như vậy sẽ không làm ra một chút cử động gì nữa, nhưng y không ngờ làm được nhanh như vậy, không che giấu như vậy, khiến bọn họ cảm thấy vô cùng chấn động.
Mà Y Đạt Chính Tông vô cùng giảo hoạt làm ra cử động như vậy, cũng không khác gì biểu đạt y đã làm ra quyết đoán. Mạc Phủ đã không khả năng chiến thắng cuộc chiến tranh này rồi, hoặc là sẽ chịu phải suy yếu thật lớn hoặc là sẽ dứt khoát biến mất, cho nên không có khả năng sau cuộc chiến làm ra trừng phạt thật chất nào với hai nhà.
Đây vừa khiến đám người kia trong lòng rất cảm thấy an ủi, nhưng lại vô cùng khẩn trương. Bởi vì bất kể đáp ứng hay không đáp ứng điều kiện đối phương, đây đều có ý nghĩ Tiền Điền gia như nay đã tới được thời điểm quan đầu rất là gấp gáp rồi.
- Ý của Trung nạp ngôn đại nhân là bảo hai nhà chúng tôi đều nắm giữ binh xem chừng, không giúp đỡ bất kỳ một phe nào?
Tiền Điền Lợi Hiếu thấp giọng hỏi.
- Trung nạp ngôn đại nhân ở trong thư nói vô cùng khẩn thiết, nói rõ hai nhà chúng ta hiện giờ là giao tình môi hở răng lạnh, nhất định phải cùng nhau trông coi. Ở trong một mảnh yên tĩnh, Tiền Điền Lợi Thường liên tục nói ra.- Hai nhà chúng ta tuy rằng là phiên lớn, nhưng so với Mạc Phủ cùng Đại Hán, dù sao vẫn là thế đơn lực mỏng. Nhật Bổn như nay đã là một mảnh hỗn loạn, nếu như chúng ta lại không liên hợp… chỉ sợ mặc kệ ai thắng ai thua, sau cuộc chiến đều sẽ khiến chúng ta vô cùng khó xử.
- Trung nạp ngôn đại nhân có lòng dạ riêng.
Tiền Điền Lợi Hiếu sau khi trầm ngâm chốc lát, đột nhiên nói.- Chính bản thân y ở sườn sau của Mạc Phủ, không cách nào tự do hành động, cho nên ngược lại muốn trói tay chân chúng ta lại.
Lời của gã có được tán đồng của rất nhiều người.
Rất rõ ràng, đất của phiên Tiên Đài ở vùng đất đông bắc, đằng sau căn cứ địa Quan Đông của Mạc Phủ đã chịu phải áp lực của Mạc Phủ lớn nhất, hành động cũng rất không tự do, cho nên đối với phiên Tiên Đài mà nói, án binh bất động sống chết mặc bay là tốt nhất, dù sao bọn họ cũng không có cách nào tác động lẫn nhau với Đại Hán.
Nhưng đối với Gia Hạ phiên mà nói thì không giống rồi, trung bộ chỗ đất phiên Gia Hạ, theo tình thế quân đội Đại Hán đánh vào vùng đất gần kề kinh kỳ, rõ ràng đã là đứng mũi chịu sào rồi, nhận lấy sức ép lớn lao tới từ chính Đại Hán, cũng càng thêm cần tự do hành động.