Bản Thương Trọng Tông nhất thời im bặt, lại ngẩng đầu nhìn cảnh tượng sương khói tràn ngập nơi xa.
- Nếu tiếp tục liều mạng chống cự, ta còn chống đỡ thêm được khoảng năm ba ngày. Sau một lát, gã hạ giọng nói.- Qua khoảng thời gian này, ta cũng không nắm chắc rút lui được.
Nếu phải rút lui, nhất định phải lưu lại bộ đội phía sau trì hoãn quân địch, tranh thủ thời gian và không gian rút lui của mình, nói cách khác rõ ràng sẽ bị quân địch truy kích đến chết, Bản Thương Trọng Tông nói mình còn chống đỡ được thêm vài ngày, đã vô cùng nguy hiểm.
- Tốt lắm, đại nhân, ngài cố gắng một chút nữa, chống đỡ ba ngày, ba ngày sau mọi người cùng nhau rút quân, trở lại kinh đô tổ chức quân đội một lần nữa cùng giặc Hán tái chiến. Cao Mộc Thanh trả lời ngay.- Trong ba ngày này, kính xin đại nhân và bộ hạ tiếp tục anh dũng chém giết, giết nhiều một giặc Hán cũng là chuyện tốt…
Chuyện cho tới bây giờ, gã cũng thấy rõ tình thế, cảm thấy Đại Hán một đường tiến quân thậm chí đánh đến kinh đô cũng không phải không nghĩ được sự tình tương tự, theo tình huống như thế, muốn đuổi giặc Hán không khác người si nói mộng, mục tiêu hiện tại chỉ đành tận lực làm tiêu hao binh lực giặc Hán, làm cho bọn họ từ từ không chút máu, cuối cùng không chịu nổi tổn thất như vậy, đến lúc đó lại hòa đàm với giặc Hán—— Tuy nhiên lúc đó điều kiện nhất định sẽ vô cùng hà khắc, nhưng ít nhất sẽ không giống như bây giờ hoàn toàn không cách nào tiếp nhận.
- Tốt lắm… Chúng ta xử lý theo phương lược này, ta chỉnh đốn quân đội trước, chống cự tiến công một lượt mới của giặc Hán … Nhân tiện làm sẵn chuẩn bị rút lui. Bản Thương Trọng Tông cũng thở phào nhẹ nhõm, biểu cảm cũng có chút tức giận so với ban nãy.
Không hề nghi ngờ, theo tình thế hiện tại, nếu rút lui gã cũng chỉ đành mang đi một bộ phận nhỏ, đa số quân phòng thủ đã tản lạc tại các nơi hẻo lánh trong thành trì, gã không có thời giờ thu nạp, cần ngăn chặn bọn giặc Hán thuận tiện cho những người này của mình rút lui.
Bộ đội tổn thất trái lại không có vấn đề này, kinh đô hiện tại còn giữ lại không ít phiên quân các nơi và quân đội Mạc Phủ của gã triệu tập, Quan Đông vẫn liên tục không ngừng phái người lại đây tiếp viện kinh đô, quân đội nơi này coi như là đa số tổn thất, gã ở đó cũng rất nhanh tập kết được một cánh quân đội tiếp tục chống lại giặc Hán.
- Đại nhân, vậy khẩn trương đi chuẩn bị, chớ làm lỡ thời cơ!
Cao Mộc Thanh khẽ thở dài một cái.- Nếu Lão trung đại nhân dự đoán không lầm, hiện tại gần kỳ nhất định sẽ có không ít kẻ trộm rục rịch, kính xin đại nhân sớm ngày trở về, để tránh trong kỳ sinh loạn.
- Ta tuyệt sẽ không phụ lòng Lão trung đại nhân…
Ngay lúc Bản Thương Trọng Tông còn đang thương lượng cùng Cao Mộc Thanh, bởi vì pháo oanh chấm dứt mà trong thành đột nhiên yên tĩnh lại xuất hiện một trận bạo động, tiếng vang của bạo động rất lớn, thế cho nên truyền đến trong Thiên Thủ các.
Là quân đội giặc Hán đã giết tới sao? Hai người đều trong lòng phát lạnh, tiếp theo bọn họ lập tức đến bên cửa sổ quan sát tình thế.
Nhưng mà, hết thảy trước mắt lại hoàn toàn ngoài dự liệu của bọn họ.
Bạo động cũng không phải đến từ giao chiến với hải quân, mà là tới từ quân phòng thủ chiếm lĩnh sâu trong vùng đất, mặc dù tầm mắt vô cùng mơ hồ, nhưng bọn họ rõ ràng nhìn thấy, là một đám người từ trong phòng ốc và cứ điểm chiếm đóng chạy ra, hơn nữa là từ cổng thành phía sau chạy tới.
Có một cánh quân đội trong thành chạy trốn! Sự thật này khiến hai người bọn họ chấn động rất nhiều.
Bản Thương Trọng Tông rất nhanh phục hồi thần trí, sau đó thẳng thừng lớn tiếng mắng.- Bản Đa Chính Triều! Tên khốn khiếp này!
Rất rõ ràng, người chạy trốn hẳn là phiên chủ Bản Đa Chính Triều của thành Cơ Lộ và đám phiên thần thân tín của gã.
Trước lúc khai chiến, gã thì đã trong lòng đều muốn chạy trốn, kết quả bị Bản Thương Trọng Tông cưỡng ép giữ lại, không nghĩ tới không ngờ gã còn chưa chết tâm, nếu mang theo một bộ phận phiên quân nhỏ thẳng thừng chạy trốn.
Loại hành vi phản bội gia danh này và ân nghĩa Mạc Phủ này, dĩ nhiên khiến Bản Thương Trọng Tông hận đến nghiến răng nghiến lợi, thế cho nên không để ý phong thái mắng lớn.
Tuy nhiên Cao Mộc Thanh rất nhanh liền thanh tỉnh lại.- Đại nhân, hôm nay sắp xếp rút lui đi! Không cần trì hoãn nữa!
Hiện tại tình thế đã rất rõ ràng, vốn trong thành đã tràn đầy nguy cơ, kết quả hiện tại Bản Đa Chính Triều còn dẫn theo một đám người chạy trốn, quân phòng thủ càng không đủ, nếu tiếp tục ở lại nơi này, e rằng cuối cùng mình và Sở Ti đại nhân đều không có cách nào còn sống rời khỏi thành Cơ Lộ.
Bản Thương Trọng Tông lại lớn tiếng mắng, sau đó xoay người rời khỏi Đại Thiên Thủ các.- Ta nhất định phải bẩm báo Tướng quân đại nhân, nhất định phải khiến đồ vô sỉ này chết không có chỗ chôn!
Thành Cơ Lộ, đã thủ không được rồi.
Sau khi Bản Đa Chính Triều mang theo một đám phiên thần và phiên quân của chính mình chạy thoát, đám người Bản Thương Trọng Tông và Cao Mộc Thanh cuối cùng tuyệt vọng với tình thế thành Cơ Lộ, bọn họ biết thành Cơ Lộ theo tình thế thế này đã thủ không được rồi, thậm chí không có cách kéo dài thời giờ thêm nữa, cho nên bọn họ rất nhanh đã lựa chọn trốn thoát ngay đêm nay.
Bởi vì sự tình gấp gáp, cho nên Bản Thương Trọng Tông chỉ dẫn theo một đám binh sĩ thân vệ của mình bỏ chạy, vốn dĩ không có báo tin tức cho những binh sĩ khác của mình chạy trốn, cứ như vậy trốn thẳng ra khỏi thành —— gã cũng có ý khiến những người lưu lại này tiếp tục chống cự giặc Hán, để bọn họ kéo dài thời giờ rút lui thuận lợi.
Nhưng tin tức chủ tướng trốn đi nơi khác rất nhanh truyền khắp nơi trong thành, cũng khiến quân phòng thủ trong thành sĩ khí lúc đầu đã bị đả kích lớn càng giảm xuống. Sau khi Bản Thương Trọng Tông chạy ra khỏi thành, gã rất nhanh dẫn quân Mạc Phủ còn dư lại ngoài thành đều mang đi, bên trong thành cũng đã không còn tiếp viện.
Mà ngay lúc này, tiến công một vòng mới của quân đội công thành cũng một lần nữa bắt đầu, theo trợ giúp của lửa đạn, bọn họ phát động tổng tiến công đã chuẩn bị tỉ mỉ, hơn nữa lần này do Lập Hoa Tông Mậu tự mình gánh vác chỉ huy, thế muốn khiến cho..
Theo tình thế trở nên tuyệt vọng này, ngoài một số nhỏ quân phòng thủ ngoan cố trong thành ra, đại đa số cũng không có ý chí kháng cự, hoặc là tháo chạy hoặc là hoặc là dứt khoát lựa chọn đầu hàng, hơn nữa những phần tử ngoan cố này rất nhanh bị tiêu diệt hầu như không còn rồi.
Giống như Bản Thương Trọng Tông dự đoán, chống cự bên trong thành Cơ Lộ rất nhanh bị toàn bộ dẹp loạn, mà theo tiêu diệt một cánh quân đội chống cự sau cùng, thành Cơ Lộ toàn bộ rơi vào trong tay quân đội Đại Hán. Nếu không vì gã chạy trốn trước, chỉ sợ gã và Cao Mộc Thanh đều chạy không thoát được.
Sau khi chống cự số ít còn lại cuối cùng được giải quyết, Lập Hoa Tông Mậu hướng Chu Phác ngoài thành ban bố tin chiến thắng, cũng khiến cho toàn quân vui mừng. Mấy ngày qua, bởi vì phần lớn quân đội công thành thương vong, ngoài thành lần lượt điều binh vào thành tiếp viện, không khỏi mang lại áp lực tâm lý cho toàn quân đội, sợ đến lượt mình bị điều vào trong thành, trở thành di thi bình thường trong góc nào đó.