- Bọn họ tự cho rằng mình là Cao Câu Lệ, nhưng lại không nghĩ tới, Đại Hán chúng ta thì làm sao so sánh với Đại Đường mới bắt đầu lập quốc được chứ? Theo vây quanh của một đám tướng sĩ, Chu Phác tuần tra đại quân để lại bình luận như vậy.- Bảo thủ như thế, chỉ bị động bị đánh mà thôi.
Mà đúng lúc này, từ trong vùng đất gần kinh kỳ lại có một đám người âm thầm tìm tới gã.
Tuy nhiên, đám người kia cũng không phải là người của Mạc Phủ, mà là thương nhân gần kinh kỳ, nhất là thương nhân lấy thành Giới Thị và Đại Bản làm chủ.
Giới Thị vẫn luôn là thành thị buôn bán truyền thống tại Nhật Bổn, bởi vì ở trong biên cảnh ba nước Nhiếp Tân quốc, Hà Nội quốc và Tuyền quốc, hơn nữa vị trí giao thông vô cùng tiện nghi, cho nên thương nhân ba nước này đều đã tập trung buôn bán tại nơi này, cộng thêm sản vật tại vùng đất gần kinh kỳ lại phì nhiêu, do khá gần với nơi tiêu phí như kinh thành vậy, cho nên Giới Thị đã trở thành một thành thị buôn bán.
Vào thời đại Chiến quốc, Giới Thị đã trở thành một tòa thành thị tự trị, bên trong tràn ngập rất nhiều thương gia giàu có, mà ngay cả Đại Danh các nơi cũng không khỏi không kiêng kị, nghĩ hết cách để tiến hành lôi kéo. Giớ Thị cũng vì vậy mà có địa vị đặc thù, mà tránh thoát Đại Danh các nơi thường xuyên chém giết, đã trở thành một thành thị hòa bình giàu có mà ngay cả giáo sĩ truyền giáo đều vô cùng hâm mộ.
Tuy nhiên, chính là bởi vì địa vị và của cải tại Giới Thị, nó rất nhanh dẫn dự ham muốn và kiêng kỵ của đám Đại Danh có thực lực.
Bắt đầu từ Phong Thần Tú Cát, chính quyền trung ương vẫn luôn dốc hết toàn lực đến chèn ép Giới Thị, Phong Thần Tú Cát phái binh mở ra tường thành chắc chắn tại Giới Thị sau đó đánh cướp tòa thành này, mà khi Đức Xuyên Gia Khang tiến công Đại Bản cũng đem nơi này biến thành một mảnh đất trống, thương nhân cùng của cải tại Giới Thị phải nhận lấy tổn thất cực lớn.
Tuy nhiên, bởi vì vị trí địa lý Giới Thị khá tốt đẹp, sau khi thành lập Mạc Phủ, Giới Thị lại lần nữa bắt đầu phục hưng, thương nhân bên trong lại bắt đầu sinh sôi nảy nở, cũng một lần nữa bắt nó biến thành thành thị buôn bán phồn vinh.
Tuy nhiên trong lúc này, Đại Bản cũng thuộc thành thị buôn bán bắt đầu phát triển, và bắt đầu cạnh tranh với Giới thị.
Giới Thị thuộc thành thị tự trị nên bị chèn ép, rất nhiều người bị bắt dời đi ở lại tại Đại Bản do Mạc Phủ cai quản, Mạc Phủ Giang Hộ càng đem cơ cấu và cơ năng buôn bán trọng yếu cũng đều dời đi Đại Bản, khiến cho Đại Bản từ phía sau vượt lên trước, cũng biến thành thành thị buôn bán trọng yếu tại Nhật Bổn.
Tuy nhiên, bất kể là Đại Bản hay là Giới Thị, đều phải chịu đau khổ vì Đức Xuyên Mạc Phủ, nên bọn họ đều không có loại tình cảm ủng hộ gì đối với Đức Xuyên Mạc Phủ, có một số người thậm chí bởi vì Đức Xuyên Mạc Phủ vài lần tiến công Đại Bản còn đầy cõi lòng thù hận đối với Mạc Phủ.
Khi Đại Hán đổ bộ đảo Bản Châu, khiến cho cả Nhật Bổn lâm vào xôn xao, hơn nữa khi từng bước bắt đầu tiến công về gần kinh kỳ, bọn thương gia giàu có bên trong những thành trấn này bắt đầu xôn xao lên. Bọn họ âm thầm bắt đầu liên hệ với nhau, thương thảo cách ứng đối kế sách trong tình thế mới sau này.
Bất kể là xuất phát từ thù hận, hay là xuất phát từ bảo hộ tài sản cần thiết, bọn họ đều cho là mình nhất định phải đi trước một bước tiến hành liên hệ với Đại Hán —— như vậy bất kể là Đại Hán và triều đình thắng lợi, hay là Mạc Phủ thắng lợi, tài sản của bọn họ đều tận lực được bảo toàn, mà không phải giống như thời đại Chiến Quốc vậy chỉ để mặc người chém giết.
Nhưng làm sao tiến hành tới lui với Đại Hán thật ra khiến cho bọn họ khó xử, bởi vì lúc trước Mạc Phủ độc quyền mậu dịch với Đại Hán, bọn họ đều chỉ chuyên làm buôn bán trong quốc nội, cực nhỏ đặt chân đi ra ngoài buôn bán, con đường tới lui với Đại Hán lại rất ít, càng tìm không thấy người tín nhiệm can thiệp giùm.
Mắt thấy Đại Hán đã đánh tới cửa ngõ gần kinh kỳ, trong lòng đám thương gia giàu có rất khẩn trương, thương lượng đi thương lượng lại, cuối cùng quyết định khiến cho Tam Tỉnh gia đến gánh vác tiến hành đi đầu bàn bạc —— Lúc trước Tam Tỉnh gia làm buôn bán rất lớn, hơn nữa đã bắt đầu đặt chân ra ngoài buôn bán, và từng có tới lui qua với thương quán Đại Hán trú tại Trường Khi, tại đây trong đám thương gia giàu có xem ra, hiện tại đã là người tuyển chọn tốt nhất rồi.
Mà vì thân gia nhà mình, Tam Tỉnh gia cũng không dám chậm trễ, lập tức phái ra người trong gia tộc của chính mình tin cậy được, trang bị nhẹ nhàng, thật cẩn thận thông qua con đường của mình vượt qua trận tuyến hai quân, len lén lẻn vào đến trong phương viên thế lực của quân đội Đại Hán, sau đó nghĩ hết cách đem tin tức tiết lộ cho quân đội Đại Hán.
Thông qua nhiều năm tích lũy trong buôn bán, Tam Tỉnh gia hiện tại đã là một gia tộc buôn bán khổng lồ, dựa vào huyết thống để ràng buộc tiến hành theo kiểu buôn bán gia tộc, Tam Tỉnh gia thông qua mấy đời sản sinh đã phân làm nhiều cái phân chi, mà lần này người được phái đi, là phân gia đến từ huyết thống chính và rất thân cận với bổn gia, tên là Tam Tỉnh Cao Tùng, đích thân phái gã lại đây, cũng thể hiện rằng Tam Tỉnh gia, thậm chí toàn bộ đám thương gia giàu có gần kinh kỳ đều rất kiêng kị và coi trọng quân đội Đại Hán.
Sau khi biết được sứ giả do đám thương gia giàu có phái đến đây, Chu Phác cũng thay đổi vẻ mặt kiêu căng ở trước mặt Mạc Phủ như trước kia, vô cùng lễ ngộ tiếp kiến bọn họ.
Chu Phác lễ ngộ với những thương nhân này, đương nhiên không phải là bởi vì gã thích những thương nhân này, mà là bởi vì bọn họ có chỗ đáng giá để lợi dụng. Trong thể chế Mạc Phủ, tiến hành kỳ thị rất nặng đối với mấy thương gia giàu có trong chính trị, như là chế ra một bộ cấp bậc, nhưng về kinh tế lại rất ỷ lại vào những thương nhân này, bọn họ cũng nắm giữ đại lượng tài nguyên.
Nếu như đủ thành lập được quen biết với những thương gia giàu có này, Mạc Phủ sẽ bởi vì vậy chịu tổn thất thật lớn, mà bên phía mình cũng lợi dụng tài nguyên của những thương gia giàu có này, mau chóng ổn định trật tự vùng đất chiếm lĩnh, thậm chí đối với công chiếm gần kinh kỳ cũng có trợ giúp rất lớn.
Tam Tỉnh Cao Tùng rất nhanh đã bị binh lính dẫn tới trước mặt Chu Phác.
Vừa nhìn thấy Chu Phác, y lập tức té quỵ trên đất, sau đó tất cung tất kính thi lễ với gã.- Tại hạ Tam Tỉnh Cao Tùng, tham kiến đại nhân.
Trong lúc đi tới, y đã được cho biết lần này chính là đích thân sứ thần Đại Hán đến tiếp kiến y, ngoài khá ngạc nhiên ra cũng cảm thấy rất vui sướng, thậm chí còn hơi thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ). Trong quá khứ, những thương gia giàu có này tuy rằng giàu có, nhưng ở bên trong Mạc Phủ cũng chỉ nhận được kỳ thị thôi, đừng nói chi đến tướng quân đại nhân, mà ngay cả trọng thần cũng không dễ dàng nhìn thấy được, mà sứ thần Đại Hán bây giờ đang ở Tây Quốc đã là đại nhân vật hô mưa gọi gió, gã đồng ý tự mình tiếp kiến, thấy được mức độ Đại Hán coi trọng thương nhân quả thật vượt xa qua Mạc Phủ.