- Hợp tác với Đại Hán, là do Hữu phủ đại nhân dốc sức ủng hộ và kiên trì theo đuổi, Hữu đại nhân vì vậy mà bị che mắt, cũng là chuyện bình thường.
Nhất Điều Kiêm Hà mỉm cười một cái.
- Triều đình tương lai, phải nhờ vào Hữu đại nhân chống đỡ rồi, kính mong Hữu phủ đại nhân về sau hết sức lấy toàn cục mà xem xét.
- Tả phủ, chuyện đến bây giờ đừng nhắc đến chuyện thoái ẩn nữa!
Chút ý chê cười trong đó Nhị Điều Khang Đạo đương nhiên nghe thấy, nhưng y lại không rảnh bận tâm.
- Tả phủ đại nhân thông tuệ như vậy, lại có năng lực mưu tính sâu xa, nếu sau cuộc chiến cứ thế mà thoái ẩn, đó chính là tổn thất nghiêm trọng của triều đình. Sau cuộc chiến triều đình tất sẽ có trăm việc rối rắm, chuyện sứt đầu mẻ trán rất nhiều, lẽ nào Tả phủ đại nhân nhẫn tâm mặc kệ hay sao?
- Chuyện thoái ẩn trước đây ta đã nói rồi. Đây là quyết định của ta, sẽ không thay đổi.
Nhất Điều Kiêm Hà lại hết sức kiên quyết, không thay đổi ý.
- Trách nhiệm lớn như vậy, không có ai gánh vác trên vai thì không được. Đương nhiên, ta cũng không định phủi tay mặc kệ không bận tâm mọi người và triều đình vào lúc này. Ngày sau nếu ngài trở thành Tể tướng của triều đình, chỉ cần ngài bằng lòng hạ cố hỏi thăm, ta cũng sẽ dốc toàn lực trợ giúp ngài.
Từ lúc đạt thành hiệp nghị với Đại Hán, xác định triều đình lúc đó sẽ có không ít lãnh địa rơi vào tay, để tránh chuyện triều đình mất quyền lực tái diễn, triều đình hiển nhiên cần một bộ hệ thống quan lại để duy trì số lãnh địa này, mà hiện tại hệ thống chức quan đương nhiên không đạt được mục tiêu đó.
Tuy nhiên trước đây mọi người lo lắng quá nhiều chuyện, cho nên vấn đề sau cuộc chiến triều đình phải thay đổi thế nào hai người chưa từng bản bạc tỉ mỉ, nhưng cũng đã đạt thành nhận thức chung. Phải làm theo kinh nghiệm của Đại Hán mà cải cách quan chế, giống như triều đình Đại Hán thống trị hẳn khắp chốn. Cho dù cả nước Nhật Bổn không làm được cuộc cải cách như vậy, thì ít nhất trong lãnh địa phải làm được.
Pháp lệnh quan chế trước đây của Nhật Bổn là hoàn toàn học tập Đại Đường. Tả Hữu đại thần chính là Tả Hữu Phó xạ, còn có các tỉnh bộ, hoàn toàn đều là dựa vào những gì mà sứ thần đến nhà Đường mang về mà tiến hành xử lý. Bộ quan chế này, tuy rằng đã trải qua một vài thay đổi nhỏ trong lịch sử, nhưng về cơ bản thì cơ cấu này đã truyền lại gần một ngàn năm rồi.
Năm xưa phải học tập Đại Đường, hiện tại phải học tập Đại Hán. Nếu Đại Hán đã quét ngang bát hoang chứng tỏ mình là kẻ mạnh, thì phải học tập bọn họ, bất luận phương diện gì cũng đều phải học tập.
Tuy rằng bởi vì tin tức ngăn cách, bọn họ không hiểu rõ lắm về quan chế cụ thể của Đại Hán, nhưng Đại Hán trong triều đình tiến hành chế độ Nội các và các bộ đại thần, ở khắp chốn thì tiến hành lập tỉnh quận huyện, các tầng quản hạt từ trên xuống dưới bọn họ đều biết, bọn họ đã tính toán từ đầu.
Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo là Tả Hữu đại thần, lại là lãnh đạo của hành động lần này. Sau khi Nhất Điều Kiêm Hà thoái ẩn, Nhị Điều Khang Đạo hiển nhiên sẽ trở thành Thừa tướng sau này. Đây là cái đích mọi người hướng tới cũng không ai nói gì. Nhưng hai người bọn họ cũng đều biết, công khanh ngồi không đã lâu, thực vụ hoàn toàn không biết, bao nhiêu thế hệ đến nay chỉ biết đùa gió trêu trăng, cho nên bọn họ định lại mô phỏng Đại Hán, đề bạt một vài người tân tiến bổ sung cho triều đình. Xuất phát từ lập trường của Đằng Nguyên gia, bọn họ còn muốn tận lực để công khanh về sau sẽ nắm triều chính trong tay.
Điều này đương nhiên sẽ dẫn đến phản đối của công khanh, cho nên Nhất Điều Kiêm Hà cũng không định sau này sẽ hoàn toàn mặc kệ, mà muốn hiệp trợ Nhị Điều Khang Đạo duy trì thế cục, phục hưng triều đình.
- Haizz… Tả phủ đại nhân thật là cố chấp…
Nhị Điều Khang Đạo lắc đầu thở dài, cũng không biết nên nói thế nào.
- Nếu Tả phủ đã kiên trì như vậy, thì ta cũng không còn cách nào, chỉ đành chờ mong lúc đó triều đình đủ để mọi thứ trôi chảy.
- Chuyện lúc đó cứ để lúc đó hẵng nói. Đi thôi, nếu chúng ta đã đưa ra được chủ ý, chúng ta phải đi gặp mặt bệ hạ, nói chủ ý của chúng ta cho người biết.
Nhất Điều Kiêm Hà chỉ về phía túp lều tranh.
- Muốn những Đại Danh phương nam nghe lời hiệu triệu của triều đình, còn phải có bệ hạ ra sức nhiều.
Sau khi hai vị Tả Hữu đại thần đã bàn bạc xong, thống nhất lập trường, bọn họ mới cùng nhau đi vào túp lều tranh nơi hai vị bệ hạ đang cư ngụ.
- Tham kiến bệ hạ!
Vừa tiến vào, không bận tâm mặt đất dơ bẩn, hai người trẻ tuổi đồng thời quỳ xuống đất.
- Hai vị ái khanh xin hãy đứng dậy.
Pháp hoàng Chính Nhân ngồi trên mấy tảng đá phất tay.
- Bây giờ là lúc khác thường, đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng ta không cần câu nệ lễ tiết như vậy nữa.
Tuy rằng hoàn cảnh vô cùng đơn sơ, nhưng y vẫn cố gắng duy trì tôn nghiêm thường ngày, trông vô cùng bình tĩnh, trong tay cũng đang cầm chuỗi tràng hạt của mình.
Tuy nhiên bởi vì mấy hôm nay cực khổ lưu lạc khắp nơi, còn phải lo lắng hoảng sợ, y phục y hiện tại sớm đã lộn xộn, thần sắc cũng vô cùng mệt mỏi, không nhìn ra bao nhiêu vương uy.
Tuy nhiên, so với mệt mỏi trên cơ thể, dày vò về tâm lý càng thêm khó chịu hơn rất nhiều. Y biết mình rốt cuộc đã mang trên vai biết bao mạo hiểm, vì vậy sợ hãi không tài nào biến mất.
Theo thúc ép cực đại của áp lực tâm lý và thân thể, từ đầu đến giờ y vẫn chưa ngủ được một giấc ngon, trong lòng cứ tràn đầy sợ hãi và bất an, sợ mình bị người của Mạc Phủ bắt giữ, càng sợ nếu như Đại Hán thật sự không đánh tới, mình sẽ rở thành trò cười thiên cổ.
Vào thời khắc đỉnh điểm của mệt mỏi và giày vò, y từng nghĩ, nếu như để y lựa chọn một lần nữa, e rằng y thật sự sẽ không chạy trốn.
Tuy nhiên, để duy trì nhân tâm của những đại thần dưới tay, ngoài mặt y vẫn duy trì điềm tĩnh và uy nghi, cũng khiến cho các đại thần dưới trướng nhìn y bằng con mắt khác xưa.
Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo tuân mệnh, chậm rãi đứng lên.
- Chúng thần hôm nay đến, là muốn báo cáo cho bệ hạ một tin vui.
Nhất Điều Kiêm Hà mặc dù đã cố gắng kiềm chế tâm tình của mình, nhưng vẫn lộ rộ niềm vui trên mặt.
- Là tin mừng to bằng trời, thưa bệ hạ! Đại Hán đã thật sự đánh tới, hơn nữa còn đổ bộ thành công ở Cửu Châu, khiến cho Mạc Phủ bị thương nặng. Tuy rằng tình báo hiện tại còn rất hỗn loạn, nhưng tin rằng bọn họ nắm được đảo Cửu Châu trong tay chỉ còn là vấn đề thời gian…
Nghe Tả đại thần, đệ đệ ruột của mình nói như vậy, Pháp hoàng Chính Nhân vốn dĩ còn ra vẻ bình tĩnh lập tức mở to hai mắt nhìn.
Trong cái khoảnh khắc im lặng, chuỗi tràng hạt bằng gỗ đàn hương đột nhiên đứt đoạn, sau đó từng hạt từng hạt rơi xuống đất, nhưng Pháp hoàng lại hoàn toàn không hay biết.
Sau đó, Pháp hoàng lớn tiếng hỏi, trông có vẻ như khó mà tin nổi
- Chuyện này có thật không? !
Giọng nói của y rất to, gần như khiến cho nóc của túp lều tranh rung rinh. Trong đó chất chứa bao nhiêu kích động và gánh nặng, đã không ai nói rõ được.