Chấn động này lấn át cả cơn giận đối với trung ương triều đình. Bản Thương Thắng Trọng cân nhắc một chút, cuối cùng cảm thấy bảo vệ kinh thành, chống đỡ quân Hán càng thêm trọng yếu hơn, nên bắt đầu hạ lệnh cho quân đội Mạc Phủ và các phiên chủ trung với Mạc Phủ khắp nơi đều đến tập kết ở phụ cận kinh thành, chuẩn bị phòng ngự lại xâm lăng của giặc Hán.
Theo y thấy, chỉ cần Mạc Phủ kháng cự lại được giặc Hán xâm lăng, thì bất luận thế nào Nhật Bổn vẫn nắm được trong tay của Mạc Phủ. Cho dù trung ương triều đình có phất cờ hò reo, hiệu triệu người trong thiên hạ đứng dậy phản kháng lại Mạc Phủ cũng vô dụng. Y cũng lập công chuộc tội được. Ngược lại, nếu không kháng cự lại được quân tiên phong của Đại Hán, để cho kinh thành bị chiếm đóng, vậy thì y nhất định khó thoát tội, chỉ đành lấy cái chết để tạ tội với Tướng quân đại nhân.
Cân nhắc kỹ càng, y cũng chỉ đành đưa ra lựa chọn như vậy mà thôi.
Mật độ lùng sục đã mỏng đi, dường như đã cho đám người này một khích lệ to lớn, bọn họ lại lần nữa hoan hô.
Mấy ngày nay bọn họ trốn đông trốn tây, vừa sợ người của Mạc Phủ bắt vừa sợ Đại Hán không đánh tới, cho nên lúc hai nỗi lo cơ bản đã biến mất, mọi người đều vui mừng.
Tuy nhiên, Tả Hữu đại thần lại không đắm chìm trong vui sướng, ngược lại bọn họ nhìn nhau bằng ánh mắt dò xét, sau đó đều gật đầu.
Bất kể là chức quan, hay là sức ảnh hưởng thực tế, Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo đều hoàn toàn xứng đáng là lãnh tụ trong đám người kia. Hai người bọn họ nhất định phải đạt chung nhận thức về hành động tiếp theo.
Hai người họ cùng đi đến một tảng đá lớn bên cạnh dòng suối. Âm thanh từ dòng suối đủ lấn át đi đoạn đối thoại của hai người họ, không cần phải lo lắng bất cứ ai nghe thấy.
- Vậy tiếp theo phải làm sao? Ngồi yên chờ bọn họ tới, hay là nghĩ cách nam hạ?
Nhất Điều Kiêm Hà đặt ra câu hỏi trước.
Đây cũng là lựa chọn tiếp theo mà bọn họ phải đưa ra.
- Ta cảm thấy nên nam hạ.
Nhị Điều Khang Đạo nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
- Hiện tại tình thế đã thay đổi trong nháy mắt, bất cứ lúc nào cũng có khả năng thay đổi. Trợ giúp của Đại Hán hiện tại đối với chúng ta mà nói vô cùng trọng đại. Chúng ta không cứ mãi mất đưa tin với bọn họ thế này được. Vạn nhất bọn họ cho rằng chúng ta không đào thoát thành công bị Mạc Phủ bắt giữ, kết quả sẽ nâng đỡ người khác, điều này đối với chúng ta mà nói há chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao?
- Ngài nói cũng có lý…
Nhất Điều Kiêm Hà gật đầu.
- Nhưng ta cũng có điều lo lắng…
- Lo lắng cái gì?
- Nếu như chúng ta nam hạ, chưa nói đến chặng đường gian nan, hai vị bệ hạ không chịu nổi, thì cho dù là đến được Cửu Châu, đến được nơi nằm trong tầm khống chế của Đại Hán, thì nhất định sẽ tốt đẹp sao?
Nhất Điều Kiêm Hà chau mày, lộ rõ sầu lo.
- Đại Hán nhất định đánh tới vì lợi ích của mình. Trong suy nghĩ của bọn họ, đối xử chúng ta thế nào vẫn chưa biết rõ. Nếu như chúng ta cứ như thế tứ cố vô thân đi vào Cửu Châu, sinh tử họa phúc đều nằm trong tay người ta, mạo hiểm quá lớn…
- Chuyện đến nước này nói những thứ này còn có ý nghĩa gì?
Nhị Điều Khang Đạo nghe xong thì cảm thấy rất tức giận.
- Chúng ta đã đi đến nước này, nói đến cái gì mà tin tưởng Đại Hán rồi không tin tưởng Đại Hán há chẳng phải là buồn cười? ! Tả phủ đại nhân, Đại Hán chịu giữ lời hứa, phát binh Cửu Châu đúng lúc, đã là trợ giúp lớn lao đối với chúng ta rồi! Hơn nữa, chúng ta rất hữu dụng với bọn họ, ta nhìn không ra lý dó gì bọn họ không nâng đỡ chúng ta.
- Bọn họ quả thật sẽ giúp đỡ chúng ta, nhưng nếu như chúng ta không biểu hiện ra chút năng lực, thì bọn họ chưa chắc sẽ toàn tâm toàn ý giúp đỡ chúng ta.
Nhất Điều Kiêm Hà khẽ lắc đầu, vẫn không hài lòng lắm với ý kiến của đối phương.
- Vậy ngài muốn thế nào?
Nhị Điều Khang Đạo không kiên nhẫn được nữa.
- Chẳng lẽ ở lại đây thì thể hiện được chỗ hữu dụng của chúng ta à?
- Đương nhiên ý ta không phải là vậy. Ta cũng cảm thấy phải nam hạ, nhưng… chúng ta phải ở lại Bản Châu (Honshu), đừng đi đảo Cửu Châu ăn nhờ ở đậu.
Nhất Điều Kiêm Hà hạ thấp giọng, nói ra quyết định của mình.
- Đi Cửu Châu, chưa nói thành bại, chúng ta sẽ trở thành một con rối ăn nhờ ở đậu, mà ở lại Bản Châu, chúng ta vẫn là triều đình, là lãnh tụ dưới phát động người trong thiên hạ kháng Mạc Phủ.
- Ngài… ý ngài là…?
Nhị Điều Khang Đạo dường như đã hiểu ra gì đó.
- Ở lại Bản Châu hiệu triệu người trong thiên hạ?
- Đúng. Chúng ta chạy về phương nam, đến nơi Mạc Phủ không khống chế được, sau đó bắt chước Hậu Thể Hồ thiên hoàng năm xưa, tuyên chiếu lệnh, gọi Đức Xuyên Gia Quang là địch, hiệu triệu thần dân và Đại Danh trong thiên hạ đứng dậy lật đổ ách thống trị của bọn chúng.
Nhất Điều Kiêm Hà không chút hoang mang nói tiếp.
- Phương nam có rất nhiều phiên chủ trong lòng bất mãn với Mạc Phủ. Khi Đại Hán đánh tới, Mạc Phủ lung lay sắp đổ, bọn họ nhất định sẽ có rất nhiều tâm tư, nói không chừng đã có rất nhiều người liên lạc với Đại Hán… ít nhất là đang quan sát.
Nhất Điều Kiêm Hà ngẩng đầu, nhìn về phía ngôi nhà tranh đằng xa chính là nơi Pháp hoàng bệ hạ và Thiên hoàng bệ hạ tạm nghỉ.
- Hiện tại bọn họ chưa biết tình hình của triều đình, cho nên sẽ lựa chọn đầu hàng Đại Hán. Nhưng nếu như chúng ta đi về phương nam tuyên bố chiếu lệnh, bọn họ sẽ đi theo bên cạnh chúng ta hợp tác với Đại Hán. Hai chuyện này khác nhau, Hữu phủ đại nhân chắc hẳn cũng hiểu chứ?
Hiện tại triều đình không có tiền cũng không có người, ưu thế duy nhất chính là một đại nghĩa danh phận. Phiên chủ phương nam đã rục rịch, hơn nữa chất chứa nỗi oán hận với Mạc Phủ. Bọn họ sẽ không phản đối khởi binh phản kháng lại Mạc Phủ. Hiện tại điều triều đình cần làm là đến trước khi Đại Hán tiến binh Bản Châu, trước khi bọn họ đầu hàng Đại Hán, đến phương nam hiệu triệu bọn họ, cho bọn họ một lý do danh chính ngôn thuận để phản đối Mạc Phủ, sau đó tập trung họ lại ở bên mình.
Mặc dù đối với những phiên chủ này mà nói không có bao nhiêu khác biệt, dù sao cũng đều là khởi binh chống lại Mạc Phủ, nhưng đối với triều đình mà nói làm như vậy rất quan trọng. Một là không khiến triều đình hoàn toàn rơi vào tay của Đại Hán, hai là cũng nâng cao được lợi thế của triều đình để mặc cả với Đại Hán, bày ra giá trị bản thân.
Theo Nhất Điều Kiêm Hà thấy, nếu Đại Hán hết lòng tuân thủ lời hứa hơn nữa võ lực mạnh mẽ như vậy, hiện tại điều quan trọng nhất chính là suy xét khi kết thúc cuộc chiến làm sao để tận lực tranh thủ từ triều đình càng nhiều địa vị và thực lợi càng tốt.
Nhị Điều Khang Đạo cũng là người thông minh. Tuy rằng Nhất Điều Kiêm Hà nói có chút mơ hồ, nhưng y rất nhanh đã lĩnh hội được ý của vị Tả phủ đại nhân này, sau đó cẩn thận suy xét.
Một lúc sau, y thở dài một tiếng.
- Tả phủ đại nhân quả nhiên nhìn xa trông rộng! Ta không nghĩ sâu xa được như Tả phủ. Được rồi, cứ làm theo lời Tả phủ đại nhân nói, chúng ta nam hạ nhưng không vượt biển, tìm một nơi tuyên bố chiếu lệnh.