Mà trong lúc này, triều đình bắt đầu đánh ra cờ hiệu ở gần kinh kỳ, càng khiến lòng người trong cái vùng đất này trở nên bắt đầu chuyển động, bất kể như thế nào, triều đình dù sao cũng là quốc gia chính thống, trong lòng của mọi người càng nguyện ý triều đình quay trở về, chính mình không cần bị cưỡng ép dời đi.
Vốn bởi vì sợ Đại Hán ở khắp nơi đốt giết đánh cướp, cho nên dân chúng trong vùng đất này muốn trốn chết, nhưng trong những tháng ngày này, Đại Hán một đường tiến quân, cũng không có tiến hành tàn sát nghiêm khắc, tuy rằng ngẫu nhiên có chút nghe đồn rằng có đánh cướp, nhưng so sánh với hình tượng mà quân đội Mạc Phủ đã tuyên truyền kia thì đã tốt nhiều lắm.
Đối với sợ hãi về Đại Hán cũng dần dần biến mất, triều đình lại tiến hành tuyên truyền và thư xác nhận rồi, cho nên trào lưu dân chúng gần kinh kỳ trốn chết cũng dần dần ngừng lại, trừ một số người bị quân đội Mạc Phủ cưỡng ép dời khỏi ra, đại bộ phận người chuẩn bị ở lại bản địa, từ từ chờ đợi quân đội Đại Hán và triều đình vào Lạc, thậm chí còn có một số người đã dời đi cũng ở trên nửa đường trốn thoát chạy trở lại.
Tại đây trong hoàn cảnh tâm lý như thế, thương gia giàu có gần kinh kỳ âm thầm kết nối với Chu Phác càng thêm yên tâm có chỗ dựa chắc, sau khi bọn họ trở về, rất nhanh là thực hiện lời hứa, nghĩ hết cách triệu tập đại lượng lương thực thông qua thuyền biển vận chuyển tới hải cảng do quân đội Đại Hán đang khống chế. Đồng thời, bọn họ còn dựa theo mệnh lệnh của Chu Phác, đại lượng góp nhặt tình báo các vùng đất báo lại cho Chu Phác.
Vì địa vị thương nhân Đặc Hứa do Chu Phác đồng ý cấp cho, những thương gia giàu có này cũng đã bắt đầu chuyển động, không ngờ không chần chờ chút nào, ngược lại phía sau tiếp trước. Được bọn họ gàng buộc, Chu Phác đối với sự thật nhân tâm di động trong kỳ, vật tư vận chuyển không thông suốt giống như một cộng một bằng hai, thậm chí ngay cả bố trí quân đội và binh lực của Mạc Phủ cũng đại khái sờ soạng rõ ràng.
Dựa vào trợ giúp của những thương gia giàu có tại gần kinh kỳ, quân đội Chu Phác tồn trữ đại lượng lương thực, hậu cần cung ứng vốn đang khẩn trương cũng bắt đầu trở nên thả lỏng lại, khổ tâm của Mạc Phủ cũng đi theo nước chảy về biển đông.
Mà trong lúc này, triều đình Nhật Bổn cũng bắt đầu nóng lòng rồi, Chính Nhân pháp hoàng đã phái Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo luôn có quan hệ khá tốt với Chu Phác, dự tính khiến cho y đến tăng thêm thanh thế cho Chu Phác, đánh ra cờ hiệu, thuận tiện âm thầm thúc giục gã mau chóng tiến quân.
Không ai so với đám công khanh này càng muốn nhanh chóng đánh về gần kinh kỳ, bọn họ sau khi trốn ra ngoài, nằm mơ cũng muốn đánh về Lạc Kinh sau đó nhất thống thiên hạ. Sau khi Chu Phác dẫn quân lên Bắc, bọn họ tha thiết hy vọng gã một đường thuận lợi tiến quân, nhanh chóng đánh vào trong Kỳ. Mà sau khi Chu Phác chậm lại tốc độ tiến quân, bọn họ càng thêm lo lắng hơn so với người khác, kỳ vọng Chu Phác mau chóng tiến binh một lần nữa.
Cách làm không hề có kiến thức quân sự như bọn họ, dĩ nhiên không được Chu Phác tiếp thu rồi, tuy nhiên bởi vì triều đình Nhật Bổn hiện tại dù sao vẫn còn giá trị lợi dụng rất lớn đối với Đại Hán, hơn nữa trong tay hiện tại đã thông qua Kiều Bổn Thực Xuyên cố gắng chiêu mộ được một cánh sức mạnh quân sự rồi, cho nên Chu Phác cũng không có thẳng thừng cự tuyệt đòi hỏi của bọn họ, mà lấy các loại lý do đi từ chối, kiên quyết không chịu ở trước sắp xếp phát động tiến công.
Nhị Điều Khang Đạo mặc dù gấp gáp, nhưng y cũng không dám vô lễ với Chu Phác, đành phải kiên trì chịu đựng không ngừng khuyên bảo Chu Phác, đồng thời còn lấy các loại phương thức đến khen ngợi Chu Phác, để khiến gã cảm nhận được thành ý của triều đình.
Trong lúc hai người họ mỗi người đều mang tâm tư lo âu riêng biệt, và công tác chuẩn bị đi vào hồi kết, Hoàng Xương Quốc rốt cục cũng mang theo đại pháo về tới trong quân. Sau khi những đại pháo ngày đêm mong nhớ này đi vào trong quân, Chu Phác lúc này mới buông xuống hết thảy nghi ngờ trước kia, bắt đầu ở theo trợ giúp của Hoàng Xương Quốc chuẩn bị phát động tiến công thành Cơ Lộ thậm chí tổng tiến công vùng đất gần kinh kỳ.
Theo hiệu lệnh của gã, tướng lĩnh và các Đại Danh dưới tay gã cũng bắt đầu một lần nữa bố trí quân đội, rất nhiều quân đội từ trong doanh trại nghỉ ngơi và chỉnh đốn dốc hết toàn bộ lực lượng, áp tới thành Cơ Lộ ngoài mấy chục dặm.
Lúc này trong thành Cơ Lộ, cũng là một mảnh xôn xao, dường như cảm nhận được quân đội Đại Hán trong khoảng mấy ngày này chặt chẽ trù bị đã mang đến không khí khẩn trương vậy.
Đại Thiên Thủ các nằm ở nơi trung ương nhất trong thành, bởi vì là vị trí cao nhất, phòng vệ nghiêm mật nhất, cũng đã trở thành nơi làm việc của sở Ti Đại Bản Thương Trọng Tông, mà cũng bởi vì y ở nơi này, nơi này cũng đã trở thành trung khu hành chính tạm thời của quân đội Mạc Phủ tại toàn bộ vùng đất gần kinh kỳ.
Sau khi quân đội Đại Hán bắt đầu ép gần lãnh thổ Bá Mài quốc, mỗi ngày đều có rất nhiều người lui tới ở nơi này, đem tin tức văn thư truyền đi khắp nơi, cũng làm cho không khí nơi này trở nên càng thêm ngưng trọng.
Gần như ngay trong khi quân đội Đại Hán bắt đầu bố trí chỉnh thể một lần nữa, lính gác và trinh kỵ tuần tra các nơi đều đem toàn diện hướng đi của quân địch không bỏ sót truyền tới nơi này, cũng làm cho bọn họ không còn lòng mang may mắn nữa.
- Theo tình huống trước mắt để xem, Đại Hán lập tức sẽ phát động tổng tiến công đối với chúng ta nơi này rồi. Ở trong sảnh đường của Đại Thiên Thủ các, Bản Thương Trọng Tông nghiêm túc liếc nhìn các người Đại Danh và các võ sĩ đang ngồi chồm hỗm ở trước mắt.- Chư quân, lúc đáng phải đền đáp đại ân của Mạc Phủ đã đến rồi.
Y nói đến vô cùng bình tĩnh, mà những người khác cũng có biểu hiện khác nhau, có người bình tĩnh, có người phấn khởi, có người thì rõ ràng ra vẻ có chút sợ hãi.
Từ khi quân đội Đại Hán đi vào trước trận bọn họ, cánh quân đội này đã mang đến áp lực, vẫn luôn làm cho bọn họ khẩn trương bất an, cho dù biết rõ bọn họ nhất định sẽ đánh tới, nhưng khi ngày này thật sự tiến đến rồi, vẫn có không ít người không kìm nổi sợ hãi.
Trong những người sợ hãi đó, bao gồm phiên chủ Bản Đa Chính Triều của phiên Cơ Lộ. Gã từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, thân thể cũng không phải hết sức khỏe mạnh, cho nên đối với sát phạt vẫn luôn vô cùng chán ghét, càng thêm luyến tiếc chính mình sẽ bị mất đi trong loại tai bay vạ gió này.
- Sở Ti Đại đại nhân, hiện tại phòng ngự trong thành Cơ Lộ, không có vấn đề chứ? Ở trong đây hoàn toàn yên tĩnh này, gã rụt rụt thân mình, có chút chần chừ hỏi.- Tuy rằng phòng ngự trong thành Cơ Lộ vô cùng chắc chắn, nhưng đồn rằng giặc Hán lửa đạn sắc bén, nếu chúng ta ứng đối không cẩn thận mà nói, chỉ sợ gặp phải nhiều thua thiệt.
- Căn cứ tình báo từ tiền tuyến đưa tới, giặc Hán riêng biệt từ trên đường biển vận đến một số đại pháo, hơn nữa đã đem đại pháo vận chuyển đến trong quân bọn họ. Bên cạnh một vị gia thần bổ sung cho phiên chủ.- Những đại pháo này, chắc là riêng biệt chuẩn bị cho việc tiến công thành Cơ Lộ...