Không nói không được, theo cố ý tâng bốc của bọn hắn, cho dù biết rõ bọn hắn đây là nghĩ một đằng nói một nẻo, Chu Phác cũng nhịn không được có chút cảm xúc lâng lâng, càng thêm tôn trọng hơn đối với mấy tên tăng lữ này.
Mà đám tăng lữ như thế đi săn đón Chu Phác, kỳ thật cũng có dụng ý khác.
Bọn họ đều là trụ trì tự xã, trong lòng cũng không có bao nhiêu đại nghĩa dân tộc, ngược lại càng nhiều nữa là suy xét kế thừa và phát triển bản tự, hy vọng bản tự tránh khỏi bị binh lửa cắn nuốt. Ở một đường tiến quân cao tấu khải ca của Đại Hán hiện nay, bọn họ đều cho rằng Mạc Phủ thất bại ở Cửu Châu đã trở thành kết cục đã định, sau này những người này của mình nhất định phải dựa vào hơi thở của Đại Hán, quyết không biểu hiện ra lòng phản cảm với Đại Hán.
Khi Đại Hán phái tới sứ thần, Chu Phác dĩ nhiên đáng giá bọn họ săn đón, bọn họ đều hy vọng từ trong tay vị Đại Hán sứ thần này chiếm được một chút chỗ tốt.
Trong thời đại Bình An quá khứ cùng với thời đại Chiến Quốc, thế lực tăng tự đều khá lớn mạnh, có được rất nhiều của cải và đất đai, nhưng từ cuối kỳ Chiến Quốc trở đi, các lãnh chúa khắp nơi cũng bắt đầu cướp bóc đất đai và của cải chùa chiền, chờ đến sau khi thành lập Mạc Phủ Đức Xuyên, thế lực tự xã càng nhận lấy hạn chế nghiêm khắc hơn nữa.
Những trụ trì này đều hy vọng lấy được một số ưu đãi trong tay sứ thần Đại Hán, khôi phục một tí nguyên khí.
Đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy hết sức hài lòng đối với hành động dẫn đầu đi trấn áp giáo dânThiên Chúa của Đại Hán.
Thân là lãnh tụ chùa chiền Phật giáo, bất kể là xuất phát từ động cơ tín ngưỡng, hay là căm hận đối với tín đồ bị tranh đoạt, bọn họ đều căm thù đến tận xương tuỷ đối với truyền bá Thiên Chúa giáo ở trên đảo Cửu Châu, một lòng muốn dựa thế diệt trừ ảnh hưởng của Thiên Chúa giáo, cũng chính bởi vì đòi hỏi và cổ vũ của bọn họ, thủ đoạn trấn áp giáo dân Thiên Chúa của các phiên chủ Cửu Châu cũng trở nên vô cùng tàn khốc.
Sau khi Đại Hán xâm lấn, trật tự thống trị của các phiên cũng chợt trở nên hỗn loạn, mà đám giáo dân Thiên Chúa trong các phiên cũng thừa dịp khe hở sinh loạn. Bởi vì đám giáo dân Thiên Chúa còn sót lại rất nhiều, trong lúc nhất thời, thậm chí có dấu hiệu lửa đóm cháy đồng.
Loại dấu hiệu này cũng dẫn phát tính sợ hãi thông thường của bọn họ —— So với xâm lấn của Đại Hán, bọn họ càng thêm sợ hãi chính là giáo dân Thiên Chúa đắc thế ở Cửu Châu, dù sao Đại Hán đánh tới bọn họ còn có chỗ dung thân, còn nếu như giáo dân Thiên Chúa mà đắc thế, bọn họ sẽ chết không có chỗ chôn rồi.
Bọn họ sợ Đại Hán lợi dụng cảm xúc phản Mạc Phủ của đám giáo dân, biến bọn họ thành trợ thủ.
Nhưng, ở trước mặt giáo dân Thiên Chúa gây chuyện nhiễu loạn này, Đại Hán rất nhanh là biểu lộ thái độ kiên quyết trấn áp, và lập tức hạ lệnh các phiên chủ quy hàng vào Đại Hán tiến hành trấn áp bọn họ, điều này cũng làm cho bọn trụ trì này nhẹ nhàng thở ra, đồng thời càng thêm ủng hộ Đại Hán.
Tuy rằng bởi vì gầy yếu của đám phiên quân, chiến sự có một chút không như ý, nhưng từ khi quân đội Đại Hán gia nhập vào, giáo dân Thiên Chúa bạo loạn ở các nơi cũng bắt đầu bị ngăn chặn, giống như là tuyết đọng đụng phải ánh mặt trời nồng cháy như lửa, tuyết tan mây bay.
Tuy rằng trong miệng từng khắc từng phút đều nói từ bi, nhưng bọn trụ trì này lại không có chút khoan dung đối với dám giáo dân Thiên Chúa, bọn họ nhiều lần nói với đám phiên quân rằng giáo dân đều là ác ma nghiệp chướng, phải lấy cách tàn khốc nhất đi đối đãi với bọn họ mới nhận được niềm tin từ Phật tổ, tương lai càng thêm vãng sinh cực lạc, nếu đối với bọn họ nhân từ nương tay, tương lai tất nhiên sẽ rơi vào địa ngục A Tỳ.
Khi phiên quân trấn áp càng thêm tàn khốc, theo bọn họ trông thấy, cũng càng là chuyện tốt.
- Chư vị, hiện tại đám giáo dân ngoại trừ tòa thành này ra, đã không có chỗ dung thân rồi. Đứng ở dưới thành Đảo Nguyên, Chu Phác giống như là đang khoe khoang, cũng như là nhắc nhở.- Ai, thật không ngờ đám giáo dân lại cứng rắn như vậy, nếu không phải do quân đội Đại Hán đích thân ra trận, thực không biết bọn họ muốn làm loạn tới khi nào!
Gã chính là ám chỉ cho những trụ trì này biết rằng, chỉ có Đại Hán mới tiêu diệt được ảnh hưởng của Thiên Chúa giáo ở trên đảo Cửu Châu.
- Những loạn dân này tín ngưỡng tà giáo, sớm đã biến thành nghiệp chướng, dựa vào tà lực làm loạn, may là có thiên uy Đại Hán, mới khiến cho Cửu Châu không đến mức sinh linh lầm than. Còn không có đợi những người khác nói chuyện, trụ trì Pháp Hưng đại sư của Đông Trường tự giành lấy nói ngay.- Nếu như không có Đại Hán, không biết đám nghiệp chướng này còn muốn gây chuyện đến bao lâu nữa, không biết sẽ khiến cho bao nhiêu sinh linh vô tội bị hãm hại! Tiểu tăng thay mặt vạn dân Cửu Châu, cảm kích đại ân của thiên tử Đại Hán!
- Đại Hán ta gần gũi gắn bó với Nhật Bổn, cùng chung tôn sùng Phật hiệu. Bài xích tà giáo, giữ gìn Phật hiệu, vốn là phải làm đấy, trụ trì làm gì phải nói lời cảm ơn? Chu Phác cười tủm tỉm gật gật đầu, hiển nhiên tâm trạng rất tốt.
Mắt thấy bị gã giành lấy ngôi đầu, những người khác một bên thầm mắng lời gã nói vô cùng vô liêm sỉ, một bên lại cực kỳ hâm mộ gã giành trước lấy được lòng của sứ thần Đại Hán.
- Thiên sứ nói rất đúng, đám loạn dân lòng mang giảo quyệt, thừa dịp khe hở sinh loạn, thật sự là bị tà ma mê hoặc mới làm như thế. Đức Dung đại sư Hưng Phúc tự hai tay hợp thành chữ thập, niệm một tiếng pháp hiệu.- Như thế xem ra, tà giáo ngoại đạo thực sự đáng sợ, nhất định phải ban bố cấm tiệt, lúc trước Mạc Phủ thực sự quá khoan dung rồi, thế cho nên mới có nhiễu loạn như ngày hôm nay! May mắn là Đại Hán bình định được, mới khiến cho đám nghiệp chướng này không cách nào khoe uy...
Kỳ thật đám giáo dân phản kháng bạo loạn, nhiều hơn nữa chính là bởi vì tàn khốc bóc lột của Mạc Phủ và các phiên, thay vì nói rằng bảo vệ tôn giáo không bằng nói là vì phản kháng bóc lột, còn nữa nói đến thái độ của Mạc Phủ đã rất nghiêm khắc khi đối xử với đám giáo dân Thiên Chúa, vài lần ban bố lệnh cấm giáo, còn giết chóc rất nhiều giáo dân. Tuy nhiên bây giờ là Đại Hán đắc thế, giáng chức Mạc Phủ nâng lên Đại Hán dĩ nhiên là điều nhất định phải làm rồi.
- Phật ta tuy rằng từ bi, nhưng cũng có lúc kim cương trợn mắt, đối với chúng sinh như chúng ta cần phải từ bi, nhưng đối với mấy thứ tà ma nghiệp chướng này hẳn là phải nhổ cỏ nhổ tận gốc, tuyệt đối không được từ bi, tiểu tăng thành khẩn cầu xin thiên sứ sau khi công phá thành Đảo Nguyên, đem đám nghiệp chướng này tẩy trừ không còn. Trụ trì Sùng Phúc tự lập tức cũng tạo thành chữ thập thi lễ, tiếp lời.- Có câu là, đám nghiệp chướng nếu được giữ lại, tất nhiên sẽ ở sau này sinh loạn lên nữa, hôm nay có cơ hội tốt khó có được như vậy, quyết không cho bọn họ chạy thoát được!
Sau khi gã nói xong, bọn trụ trì các chùa chiền khác lập tức cũng đều tỏ vẻ đồng ý, trong đám tăng lữ đầy mặt từ bi này, rốt cuộc nhìn không thấy cách nói an tường của ngày thường rồi, đều có chút đằng đằng sát khí.
Đây là muốn ta hạ lệnh tàn sát hàng loạt dân trong thành a?