Thế nhưng sau khi Gia Quang bắt đầu cầm quyền, đã kích và bức hại đối với y liền ùn ùn kéo đến, Gia Quang viện cớ tai mắt ở nước Tuấn Hà báo cáo lên việc xấu đủ loại của Trung Trường, chỉ trích Trung Trường bức hại người dân trong lãnh địa, hơn nữa không nghe gia thần khuyên can. Dùng hàng loạt tội danh này, y tịch thu lãnh địa của Đức Xuyên Trung Trường, sau đó bỏ vào Giáp Phủ, bắt buộc gã đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm.
Thậm chí, thời điểm phụ thân Đức Xuyên Tú Trung qua đời, y còn cấm Đức Xuyên Trung Trường trở về chịu tang phụ thân, chỉ đành tiếp tục sống ở nơi giam lỏng, cứ như vậy, Đức Xuyên Trung Trường mất đi hết thảy lãnh địa và tôn vinh, chính ngay cả gặp mặt phụ thân lần cuối cũng không được phép.
Loại nhục nhã lớn lao này, càng khiến Đức Xuyên Trung Trường đối với người ca ca này càng thêm căm hận, nhưng bây giờ Đức Xuyên Gia Quang đã vững chắc thống trị, sau khi phụ thân chết lại không có ai vì mình mà cầu xin, y cũng chỉ đành tiếp nhận sự thật.
Thế nhưng, cơn giận ca ca Gia Quang, dường như vẫn không giải phóng hết.sau khi Tú Trung chết không bao lâu, Gia Quang lại lấy lý do đệ đệ Trung Trường trong thời gian đóng cửa suy ngẫm không hoàn toàn giác ngộ, vẫn liên tiếp làm việc xấu như cũ, vì thế lần nữa hạ lệnh đưa y lưu đày đến thành Cao Khi nước Thượng Dã điều kiện càng thêm ác liệt hơn nữa, cấm đoán y ở chỗ này.
Mà đây cũng không phải là điểm cuối cùng bức hại.
Đức Xuyên Trung Trường bị bức lưu đày đến thành Cao Khi không lâu, Gia Quang đã đem thân tín hầu hạ bên cạnh từ bé của mình, hiện nhậm chức Lão trung Mạc Phủ là Đạo Diệp Chính Thắng sai đi sang, gánh vác xử lý chuyện Đức Xuyên Trung Trường.
Mà từ khi Lão trung Đạo Diệp Chính Thắng đến thành Cao Khi, ngoài thành vốn dĩ đã giám thị vô cùng nghiêm nhặt trở nên càng thêm chặt chẽ hơn, y hạ lệnh dùng hàng rào trúc trắng vây thành Cao Khi lại, không cho phép bất cứ kẻ nào tùy ý ra vào, hơn nữa hạ lệnh đem vật phẩm thức ăn có giới hạn cùng đồ dùng hàng ngày vào trong thành, lại không cho phép y sử dụng đồ vật vốn có, mà ngay cả tin tức cũng bị ngăn cách.
Dùng hàng rào trúc trắng cách ly, quả thực giống như là vương triều Trung Nguyên dùng tường cao cấm đoán thân phiên không có làm sai, chẳng qua phương viên hoạt động của Đức Xuyên Trung Trường so với phiên vương kia lớn hơn một chút mà thôi, thế nhưng bản chất là giống nhau.
Từ địa vị vốn dĩ vượt hơn hẳn mọi người, rơi xuống loại tình cảnh này, mất mát và đau đớn trong lòng Đức Xuyên Trung Trường là rất dễ tưởng tượng ra được. Y hiểu được ca ca mình là Đức Xuyên Gia Quang chính là muốn dùng loại cách thức này để làm nhục mình, bức bách mình tự sát, thế nhưng loại cuộc sống thực sự quá khó chịu, y mấy lần muốn dứt khoát dùng phương thức tự sát thoát khỏi tình cảnh này, làm thỏa mãn tâm nguyện của ca ca.
Thế nhưng, tuy rằng y nhiều lần hạ quyết tâm, nhưng mỗi lần đến bước cuối cùng, hay là bởi vì đối với nhân thế còn lưu luyến mà dừng tay lại.
Sau một hồi ngơ ngẩn, y chậm rãi nhặt thanh bội đao trên mặt đất lên, sau đó lại thở dài.
Chỉ cần kéo dài cuộc sống, một ngày nào đó bản thân vẫn là sẽ lại không kìm nỗi mà động thủ, cũng không cần phải gấp gáp một ngày này.
- Đại nhân! Không được làm chuyện điên rồ! Đang lúc này, ngoài cửa truyền đến một tiêng kêu hoảng loạn.
Theo tiếng kêu này, một người mặc trang phục, người trẻ tuổi mặc trang phục võ sĩ cũng vọt vào, sau đó té quỵ trên mặt đất, chân thành khuyên giải Trung Trường.
- Tướng quân đại nhân muốn ta đi tìm cái chết, ta tại sao không chết đi? Cho dù hôm nay không chết, một ngày nào đó vẫn phải chết. Đức Xuyên Trung Trường nở nụ cười khổ, vuốt bội đao trong tay - Ta chết đi, đối với các ngươi mà nói chẳng phải là chuyện tốt sao? Các ngươi được giải thoát, không cần ở chỗ này cùng chịu tội với ta, chỉ cần rời khỏi ta, ca ca của ta sẽ không làm khó các ngươi.
- Đại nhân… ta một lòng chỉ phục tùng đại nhân, chỉ suy nghĩ vì đại nhân, làm sao còn có cái gì là ca ca! Người trẻ tuổi này đầu chạm đất.- Cuộc đời này ta chỉ đi theo đại nhân, tuyệt sẽ không hướng về kẻ khác mà làm chó vẫy đuôi!
Gã là Đạo Diệp Chính Lợi, là đệ đệ vị Lão trung Đạo Diệp Chính Thắng bên ngoài kia, chỉ có điều khác với ca ca từ bé đã được an bài làm người hầu ở cạnh Đức Xuyên Gia Quang, y được sắp xếp ở cạnh Đức Xuyên Trung Trường, hơn nữa rất được tin cậy của Đức Xuyên Trung Trường. Vì thế bắt đầu từ lúc nhỏ, bởi vì tranh chấp giữa hai huynh đệ Đức Xuyên, hai huynh đệ Đạo Diệp gia cũng đồng dạng bắt đầu không hòa thuận, oán hận và mâu thuẫn với nhau cũng rất sâu.
Lúc Đức Xuyên Trung Trường được Mạc Phủ trao đất phong, sau khi trở thành thân phiên Mạc Phủ, Đạo Diệp Chính Lợi cũng thuận lý thành chương trở thành gia thần Đức Xuyên Trung Trường, mà ở thời điểm Đức Xuyên Gia Quang lưu đày đệ đệ, Đạo Diệp Chính Lợi cũng trở thành một tội nhân, cùng hộ tống Đức Xuyên Trung Trường cùng lưu đày, cuối cùng đi tới bên trong thành Cao Khi, ngược lại cũng được coi như là vinh nhục cùng nhau.
Nhìn thấy Đạo Diệp Chính Lợi thành khẩn như thế, trong lòng Đức Xuyên Trung Trường có chút cảm động, y nhẹ nhàng đem bội đao thả lại án kỷ vừa mới rồi, sau đó nhắm hai mắt lại.- Loại cuộc sống này, ta cũng không biết phải chịu đựng tới khi nào… Qua không được bao lâu, ngươi có lẽ được tự do.
- Đại nhân, hôm nay ta đến chính là để báo cho ngài biết, vừa rồi đã nghe được, một tin tức lớn tựa trời!
Sắc mặt Đạo Diệp Chính Lợi cho chút trở nên hồng hào, hiển nhiên vẫn là không có đi ra khỏi từ bên trong hứng phấn có được tin tức mới vừa rồi.- Đại nhân, ngài được cứu rồi!
- Cái gì? Đức Xuyên Trung Trường cảm thấy lẫn lộn.- Cái gì được cứu rồi?
- Đại Hán và Mạc Phủ trở mặt, hơn nữa đã xuất binh đối với Nhật Bổn rồi, tuyên bố rằng muốn thảo phạt Mạc Phủ khôi phục lại kỷ cương trong nước Nhật Bổn, bây giờ đã đánh hạ đảo Cửu Châu rồi, hơn nữa chuẩn bị tiến binh thêm một bước nữa! Đạo Diệp Chính Lợi một hơi đem tin tức mình lấy được nói cho Đức Xuyên Trugn Trường biết.- Bây giờ Mạc Phủ đã loạn một mảng, trên dưới tay chân luống cuống, Đạo Diệp Chính Thắng cũng bị tướng quân triệu hồi về Giang hộ thương thảo kế sách rồi!
Tuy rằng thời điểm đem Trung Trường và các gia thần của y lưu đày đến nơi này, trên dước Mạc Phủ cố ý ngăn cách bọn họ với bên ngoài, thế nhưng tin tức Đại Hán tiến công Nhật Bổn vẫn chảy đến nơi này như trước, hơn nữa, bởi vì duyên cớ Đạo Diệp Chính Thắng được gọi về Giang Hộ khẩn cấp, thành Cao Khi bị giám thị cũng không tránh khỏi có chút trầm tĩnh, vì vậy Đạo Diệp Chính Lợi thông qua thủ vệ mình mua chuộc được trước đó, mới biết được những tin tức này.
Đương nhiên, thủ vệ cũng không khả năng biết quá nhiều tiểu tiết, cho nên nói chỉ là tình hình đại khái mơ hồ, thế nhưng ngay cả như vậy, tinh tức này vẫn khiến Đạo Diệp Chính Lợi cảm thấy tinh thần chấn động, cho nên y lập tức chạy tới báo cho chúa công.
Đức Xuyên Trung Trường ban đầu nghe thấy cũng cảm thấy khó tin, y nghẹn họng mà nhìn Đạo Diệp Chính Lợi, cảm thấy gã có khả năng đã điên rồi, nhung mà nhìn bộ dạng đối phương bình tĩnh như vậy, y mới từ từ hồi phục thần trí.
- Không ngờ… lại như thế này? Y kinh hãi cực độ, sau đó liền mờ mịt.- Không ngờ… sẽ phát sinh loại chuyện như vậy?