Khi đó hai người cũng không có nghĩ tới, bọn họ lại dùng được loại phương thức này, vào cảnh tượng như thế này gặp nhau lần nữa.
Vận mạng chập chùng thoải mái, lại có mấy người hiểu thấu đâu? Mọi người chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.
- Thủy Dã, đầu hàng đi. Giống như là làm nỗ lực cuối cùng, Lập Hoa Tông Mậu trên cao nhìn xuống đột nhiên mở miệng lên tiếng.- Theo chống cự tiếp đã không còn ý nghĩa gì nữa, ngươi vì Đức Xuyên gia tận trung đến nước này đã đủ rồi.
Thủy Dã Thắng Thành không trả lời, chỉ là hơi cười lạnh, cái nụ cười lạnh này, cùng với bộ dạng nước dính tóc trên đầu tạo ra một bộ dáng vô cùng quái dị.
- Ngươi không cần vì Đại Hán làm tốt, sau khi đầu hàng tiếp nhận giam cầm là được rồi. Ta tha cho tính mạng của ngươi, chỉ cần sau này ngươi an phận sống ở đây là được. Lập Hoa Tông Mậu khẽ thở dài, biết rõ y trả lời thế nào.- Thủy Dã, đừng cố chấp nữa.
- Haha… haha Thủy Dã Thắng Thành đột nhiên cười phá lên.
- Tha mạng? Ngươi cũng xứng dùng cái từ này sao? Ngươi bất quá chỉ là một tiểu tốt một chó săn trong tay gặc Hán mà thôi, ngươi lấy tư cách gì nói tha mạng với ta? Ngươi đang ở trước mặt giặc Hán làm chó vẩy đuôi, quay đầu lại bày ra mặt mũi như vậy, nói không phải buồn cười không?
Vừa nghe y sỉ nhục quận chúa mình như vậy, mấy người thân tín bên cạnh Lập Hoa Tông Mậu giận tím mặt, cầm đao trong tay lên muốn kết thúc lão già này, nhưng Lập Hoa Tông Mậu lại không có bất cứ giận dữ nào, chỉ phất tay ngăn đối phương lại.
- Người nhiều khi đều là thân không tự chủ được, cho dù cậy mạnh thì có ích lợi gì? Ta năm đó cậy mạnh đi chống lại Đức Xuyên Gia Khang, kết quả ta có được kết quả gì? Lang thang vất vưởng mấy chục năm, cuối cùng chỉ đành theo chân họ làm chó vẩy đuôi… Đúng vậy a, muốn nói chó vẩy đuôi, ta khi đó cũng đã làm, cần gì phải để ý làm tiếp một lần nữa? Y cũng hơi cười khổ.- Mà ngay cả ngươi, lúc đó cũng không phải không tự chủ được? ngươi phấn đấu quên mình … thì được gì? Mạc Phủ có phái người qua giúp ngươi hay không?
- Nếu như không phải nhờ giặc Hán các ngươi đi vào, phản nghịch Mạc Phủ, Mạc Phủ làm sao rơi vào quẫn cảnh như nay? Giặc Hán dù hung ác, dù sao cũng là mãnh thú ngoại lai, mà các ngươi lại là độc trùng bên trong Nhật Bổn! Các ngươi vì tư lợi bản thân mà đi đầu quân cho giặc Hán, giúp bọn chúng thảo phạt Mạc Phủ, các ngươi có mặt mũi gì đứng giữa trời đất này! Theo cái nhìn của Lập Hoa Tông Mậu, Thủy Dã Thắng Thành không hề sợ hãi tí nào.- Các ngươi bây giờ còn muốn ta giống như các ngươi, làm chó vẩy đuôi với giặc Hán? Đừng hòng! Ta thà đi tìm cái chết, cũng quyết không phản bội Thần Quân, không cùng cẩu tặc các ngươi thông đồng!
Xem ra đúng là không còn hy vọng gì rồi.
Tuy rằng đã sớm biết rõ kết quả thế này, nhưng Lập Hoa Tông Mậu vẫn thở dài như cũ.
Thủy Dã Thắng Thành chửi bới nhục mạ, cũng không có đánh động y hoặc là làm y tức giận, y mấy năm nay trải qua hết thảy mọi lang thang vất vưởng và sinh tử ly biệt, lòng y đã sớm như cành cây khô, cũng không có khả năng vì người bên cạnh mà thay đổi.
Anh hùng? Cẩu tặc? những danh xưng như vậy, đối với lão nhân gần đất xa trời như y mà nói, lại có mấy phần khác biệt?
Y lại lần nữa liếc mắt đánh giá Thủy Dã Thắng Thành, ánh mắt trượt đến bội đao trong tay y bởi vì vừa nãy mới chiến đấu kịch liệt, đã có nhiều tổn hại.
Y vươn tay hướng vào trong lòng ngực, sau đó chậm rãi rút ra một bội đao của mình, tiếp đó dùng sức ném một cái, ném thẳng tới trước mặt Thủy Dã Thắng Thành.
- Ngươi cuối cùng cũng không ngại cây đao này bẩn đúng không.
Thủy Dã Thắng Thành sửng sốt, sau đó chạm rãi cúi người, nhặt cây bội đao này lên.
Cây đao này quả nhiên là danh đao tinh chế trải qua thiên chuy bách luyện, trọng lượng cũng không hề nặng, nhưng lại làm cho người ta cảm nhận được một loại ý chí sát phạt không nói nên lời. Ở trong cọ rửa của nước mưa, mũi đao càng thêm có vẻ lạnh lẽo sạch bong.
- Đao tốt! Y không nhịn được mà thầm khen ngợi một phát.
Dùng cây đao này mang bản thân rời khỏi nhân gian, quả thật cũng không tính là bôi nhọ à.
Y cầm lấy đao, sau đó ngẩng đầu nhìn Lập Hoa Tông Mậu.
- Ta đi trước một bước nha! Ta ở dưới đất chờ ngươi, khi đó không có đại quân đến bảo vệ ngươi, ta nhất định phải khiến cho ngươi biết lợi hại!
Tiếp theo, y quay đầu đi chỗ khác, nhìn một gia thần bên cạnh.- Ngươi đến giới thác cho ta!
Gia thần này lập tức gật đầu, thậm chí cảm thấy có vinh quang.
Tiếp theo, Thủy Dã Thắng Thành một mặt cười to, một mặt ngồi xuống mặt đất.
Sau đó, y cầm thanh đao lên, chậm rãi nhắm chuẩn vào bụng của mình.
Lập Hoa Tông Mậu vẫn ngồi yên trên ngựa, vẫn không nhúc nhích nhìn đối phương.
Tuy rằng cũng không muốn nhìn lão bằng hữu cứ như vậy mà qua đời, nhưng y nhất định phải thế, đây là một loại tôn trọng, cũng là chút áy náy sau cùng.
Mưa dần ngừng lại, mây đen từ từ trở nên lơ thơ, ánh mặt trời cũng dần hiện ra. Đúng lúc này, Thủy Dã Thắng Thành cười một tiếng to.
Sau đó, mũi đao nặng nề đâm vào thân thể mà vang lên một tiếng nhỏ, Thủy Dã Thắng Thành liền đâm đao vào bụng mình.
Huyết quang tóe lên, phần lớn máu lưu lại trên mặt đất, gần như dùng mắt nhìn là có thể cảm thấy được thống khổ của y, nhưng mà lông mày y chỉ nhíu lại, không hề rên một tiếng nào mà đem đao chậm rãi cắt ngang, ở phần bụng để lại một vết cắt dài.
Rất thẳng, một vết cắt vô cùng tốt, phải có dẻo dai và nhẫn nại cực lớn, mới cắt bụng mình được một vết xinh đẹp như thế.
Sau khi Thủy Dã Thắng Thành cắt xong, ngay sau đó, vì mệnh lệnh của y mà gia thần đứng đằng sau y rống lên một tiếng, tự mình đem bội đao hướng trên đầu quận chúa mà chém tới. Một đao thế lớn lực trầm, thẳng thừng chặt đứt đầu Thủy Dã Thắng Thành, khiến nó lăn lôn lốc trên mặt đất, máu tươi chảy đầy.
Lập Hoa Tông Mậu chỉ lẳng lặng nhìn hết thảy, loại cục diện máu tanh này, y những năm qua cũng đã xem qua bao nhiêu lần rồi, y cũng từng nghĩ mình cũng sẽ có một ngày như thế.
Sau khi làm giới thác cho quận chúa, mấy vị gia thần này cũng đều tự sát, toàn bộ cuộc chiến ở Phúc Sơn phiên cũng theo đó chấm dứt.
Lập Hoa Tông Mậu xuống ngựa, đi tới cạnh thi thể Thủy Dã Thành Thắng, sau đó lật người lại hướng cổ tay áo y.
Nhiều năm trước trong thời đại hỗn loạn, mỗi vị tướng lĩnh và Đại Đanh trước khi chết đều lưu lại một câu di chúc, có một số người bởi vì chưa biết chiến tranh lành dữ mà đem những câu di chúc mang theo trên người, Thủy Dã Thắng Thành đại khái cũng sẽ không ngoại lệ.
Quả nhiên, y tìm được rồi.
- Vũ vân yểm hạo nguyệt, tâm hồ vụ mông lông, ngã tương thừa phong khứ, quy xử không canh không.
(Mây mưa che trăng sáng, tâm hồn sương khói mông lung, ta thuận theo gió đi, về không lại càng không) Y không chút biểu tình đọc xong, sau đó đứng tại chỗ thật lâu.
Thật là không có chửi chúng ta đau nhức một phen a.
Chỉ có điều, đến nơi này, thật sự hết thảy mọi việc đều hóa thành hư không sao?
- Hậu táng bọn họ đi. Thật lâu sau, y lại ra lệnh, lên ngựa trở về lại trong đại quân.