- Đại Hán thật sự đánh tới rồi, hơn nữa sắp đánh hạ Cửu Châu rồi, chúng ta phải sắp chờ được đến ngày giành lại được thiên hạ rồi!
Trong núi rừng sâu thẳm, một người hưng phấn hét lên với những người xúm lại bên cạnh mình.
Y là người được đám người kia phái đi thám thính tin tức tiện thể mua một ít thức ăn. Tính cách ngày thường rất trầm ổn, nhưng hiện tại lại nhảy nhót hô hoán lên nhu vậy, giống như đã quên mình đang nằm trong hiểm cảnh.
Y vừa cười, vừa nhất nhất thuật lại tin tức mình cẩn thận thám thính được.
Đại Hán phát động chiến tranh với Mạc Phủ, vả lại đổ bộ ở đảo Cửu Châu, đoạt được một loạt thắng lợi, hiện tại đã gần như công chiếm được toàn bộ đảo Cửu Châu…
Những tin tức này, được truyền đến vùng phụ cận kinh thành theo đám người hỗn loạn tháo chạy. Bởi vì kinh hoảng, nên tin tức về quân đội Đại Hán được truyền đi càng kỳ diệu, thảm bại của Mạc Phủ cũng càng bị nói quá lên gấp bội, trước mắt khắp nơi đều đã là hoang mang trong lòng.
Nhưng y rất hưng phấn, người bên cạnh cũng hưng phấn giống như y, thậm chí còn có phần hơn mặc dù trên lý luận mà nói, bọn họ hẳn nên vì vậy lo lắng căm giận mới đúng.
- Thật tốt quá! Thật là ông trời phù hộ! !
Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo hét to đến quên cả bản thân, nên đã dọa bầy chim bay loạn.
- Đại kế thành được, cái giá chúng ta phải trả rốt cuộc cũng có hồi báo!
Theo dốc sức chỉ đạo của y, những người này cùng đi theo y giải cứu Pháp hoàng bệ hạ và Thiên hoàng bệ hạ từ kinh đô ra cũng nói được là bắt ra, sau đó chạy trối chết, ẩn nấp giữa thâm sơn ngoài kinh thành.
Ban đầu bọn họ muốn tìm cơ hội để tiếp tục xuôi nam, nhưng sau khi sở Ti đại kinh đô của Mạc Phủ phát hiện ra chuyện trọng đại như vậy, cực kỳ chấn động, lập tức bắt đầu phái ra gần như tất cả sức mạnh điều động được đi lùng sục Pháp hoàng, Thiên hoàng cùng các quan lớn triều đình, hạ lệnh cho phiên chủ các nơi chi viện.
Từ lúc ban đầu, mật độ lùng sục vô cùng cường đại. Trong tình cảnh như thế này, chỉ che giấu hành tung của mình, bọn họ đã hao hết toàn bộ tâm trí, thật sự không tài nào đi về phía nam được, đành phải tiếp tục nấp trong thâm sơn này.
Những người này trước đây đều là công khanh của triều đình, tuy rằng những ngày tháng trôi qua không phải là giàu có gì lắm nhưng cũng chưa từng chịu đau khổ. Pháp hoàng và Thiên hoàng thì càng an nhàn sung sướng hơn, chưa từng thích ứng với hoàn cảnh như vậy. Không được mấy ngày, bọn họ đã khổ không thể tả.
Thứ giúp họ kiên trì được, chính là sự tích trước kia Hậu Thể Hồ thiên hoàng phản kháng lại Mạc Phủ Thất Đinh, trải qua muôn vàn khó khăn sáng lập nên Nam Bắc triều và có địa vị ngang hàng với Mạc Phủ, cùng với hy vọng rằng quân đội Đại Hán sắp đánh bại Mạc Phủ giúp bọn họ khôi phục tất cả tôn vinh. Nhưng thân ở trong thâm sơn, tin tức lưu thông không thuận lợi, cho nên bọn họ cũng không tài nào xác nhận được rốt cuộc Đại Hán đã đánh tới như lời sứ thần tuyên bố hay chưa.
Sau nhiều ngày trôi qua, mắt thấy tất cả đều vẫn như bình thường, một cảm giác sợ hãi dần dâng lên trong lòng rất nhiều người. Nếu Đại Hán vốn dĩ không đánh tới, hoặc là đã bị Mạc Phủ chặn lại, vậy thì việc những người này làm há chẳng phải biến thành trò cười sao? Há chẳng phải không không chôn vùi tất cả tiền đồ và hy vọng, chôn vùi cuộc sống vốn dĩ tiếp tục duy trì được sao?
Theo thời giời trôi qua, cảm giác sợ hãi dần tăng lên, đến ngay cả Nhị Điều Khang Đạo cũng có chút dao động trong lòng, rất sợ mình đã dẫn bệ hạ đi lầm đường.
Cho nên khi thật sự nghe tin Đại Hán đã đánh tới, hơn nữa chiến sự thuận lợi đã cơ bản công hạ được đảo Cửu Châu, Nhị Điều Khang Đạo có thái độ khác thường, mừng rỡ như điên giống như là đang phát tiết ra vậy.
Đương nhiên, những người khác cũng không khác y là mấy, bởi vì tất cả hiện thực đã chứng minh rằng rốt cuộc họ đã thành công rồi.
Bọn họ và Pháp hoàng cùng chung hoạn nạn, hiện tại còn phải cùng sống lang thang vất vưởng với nhau, đã được chứng minh là công khanh trung thành nhất với hoàng thất. Bắt đầu từ hiện tại, chỉ cần tất cả phát triển như trong dự đoán, chỉ cần mình có thể giữ được tính mạng sau cuộc chiến, thì mình nhất định là người được triều đình trọng dụng. Hơn nữa triều đình khi đó cũng không phải là bây giờ so sánh được.
Triển vọng vô cùng sáng sủa, xua tan đi u ám bao phủ đầu óc họ mấy ngày nay, cho nên mỗi người đều hoan hô không kiềm chế nổi.
Tuy nhiên so với những người khác, thân làm Tả đại thần, đứng đầu công khanh, Nhất Điều Kiêm Hà (Ichijou Kaneto) cần phải điềm tĩnh hơn nhiều, chỉ mỉm cười thì khôi phục trở lại trạng thái bình thường.
- Được rồi, chư quân, ăn mừng lâu vậy cũng đã đủ rồi, đừng quên chúng ta còn ở địa bàn nằm trong khống chế của Mạc Phủ, vẫn chưa tuyệt đối an toàn!
Y kêu gọi mọi người dừng lại mang theo hơi chút trách cứ, sau đó tiếp tục nói.
- Tiếp theo chúng ta còn rất nhiều chuyện quan trọng phải làm, thật sự không được lơi lỏng.
- Tả phủ đại nhân nói rất đúng, hiện tại chúng ta vẫn chưa được vui mừng.
Nhị Điều Khang Đạo cũng dần khôi phục bình tĩnh.
- Hiện tại chúng ta còn phải suy nghĩ cách đưa hai vị bệ hạ đến nơi an toàn. Nơi này thật sự quá nguy hiểm.
Mấy ngày qua, để né tránh truy tung của Mạc Phủ, đám người này vốn dĩ không dám dừng lại một chỗ, chỉ đành ẩn trốn khắp nơi. Nếu không phải phía trước có người sắp xếp dẫn đường bảo vệ, bọn họ sớm đã bị người của Mạc Phủ bắt được. Nhưng cho dù là vậy, cảm giác về nguy cơ hiện tại trong lòng bọn họ vẫn chưa tan biến.
Nói chung, sau khi bọn họ đến một nơi ẩn náu tạm thời, người dẫn đường sẽ nghĩ cách đến nông hộ trong rừng núi gần đó để tiến hành giao dịch, kiếm lương thực để bọn họ được no bụng, qua một đêm, bọn họ sẽ tiếp tục khởi hành đổi một nơi khác.
- Đại nhân, còn một tin tốt nữa. Vì để ứng đối với uy hiếp của quân đội Đại Hán, sở Ti đại kinh đô đã hạ lệnh tập kết phiên quân Mạc Phủ và trung với Mạc Phủ về kinh thành. Hiện tại số người đang lùng sục chúng ta bên ngoài đã ít đi rất nhiều.
Đúng vào lúc này, người dẫn đường đã trở về báo cáo với Tả Hữu đại thần.
- Cũng chính là vì vậy, cho nên tiểu nhân mới dễ dàng trở về đây hơn nhiều.
Đây quả thật là sự thật.
Trong lúc Tả Hữu đại thần, Thiên hoàng Pháp hoàng đào thoát vào ban đêm, trung ương triều đình trống không, sở Ti đại kinh thành do Mạc Phủ bổ nhiệm, cũng chính là trưởng quan Mạc Phủ tối cao ở Tây quốc, Bản Thương Thắng Trọng (Itakura Katsushige), vô cùng tức giận. Y hạ lệnh điều binh lùng sục bốn phía. Nhưng không bao lâu sau, Cửu Châu đã truyền đến một tin tức còn chấn động hơn, Đại Hán đột nhiên phát động tiến công trong lúc Mạc Phủ gần như vẫn chưa chuẩn bị gì, vả lại đã đổ bộ vào đảo Cửu Châu.
Lúc y vừa nhận được tin tức, đảo Cửu Châu còn đang kháng cự, nhưng mấy trận thất bại của quân Mạc Phủ đã báo trước một viễn cảnh đáng sợ, Cửu Châu sẽ mất trước khi Mạc Phủ động viên đại quân đến cứu viện và chống lại xâm lăng của Đại Hán, hơn nữa kinh thành cũng có khả năng sẽ trở thành một mục tiêu của quân tiên phong Đại Hán.