- Ngẩng đầu lên. Chu Phác tuy rằng thái độ ôn hòa, nhưng cũng không có nói lời khách sáo.- Ngươi tới cầu kiến ta, là vì chuyện gì thế?
- Tại hạ là thay mặt cho đám thương gia giàu có của Giới Thị và Đại Bản tới đây. Tam Tỉnh Cao Tùng ngẩng đầu lên, sau đó từ trong ngực mình móc ra vài tờ giấy.- Chúng ta xưa nay ngưỡng mộ Đại Hán tao nhã, một lòng muốn phát triển làm ăn buôn bán với Đại Hán, hiện tại đại nhân đến Nhật Bổn, rất là vinh hạnh cho chúng tôi. Đại nhân, chúng tôi chuẩn bị một ít lễ vật nho nhỏ biếu cho đại nhân, đây là danh mục quà tặng...
Vừa nói, y một bên đem danh mục quà tặng trình lên phía trước.
Chu Phác cũng không có khách sáo hoặc là giả vờ giả vịt đi chối từ, mà là một tay lấy qua danh mục quà tặng, sau đó sơ lược quét thêm vài lần.
Quà tặng xem như phong phú, cũng tương đối quý trọng, tuy nhiên Chu Phác thật sự cũng không có động tâm lắm, gần đây gã mang theo đại quân một đường lên bắc, bộ hạ không biết đánh cướp bao nhiêu thứ đưa lên rồi, tầm mắt của gã sớm đã khác với quá khứ rồi. Mấu chốt là muốn xem trên danh mục quà tặng viết tên thương gia giàu có nào thôi, người ta đưa lễ vật đến đây, chính là vì muốn bảo vệ mạng mình.
- Ta biết được rồi. Sau khi xem xong, Chu Phác tùy tay ném tấm danh mục quà tặng tới trên cái bàn bên cạnh.- Tâm ý của các ngươi ta phi thường cảm kích, các ngươi yên tâm đi, Đại Hán chúng ta xưa nay rộng lòng tha thứ, chỉ cần các ngươi chân thành thật ý không đối địch với chúng ta, như vậy chúng ta cũng tuyệt đối sẽ không khiến cho các ngươi khó xử đâu.
- Đại nhân... Chúng tôi những người kinh thương này chỉ vì một số lời lãi mà bôn ba thôi, tuyệt đối không có ý nguyện muốn lẫn vào trong chính sự, chúng tôi tuyệt đối không muốn xem Đại Hán là kẻ địch... Tam Tỉnh Cao Tùng ra vẻ càng thêm cung kính rồi.- Chỉ có điều, lúc trước chúng tôi kinh thương, có rất nhiều chỗ nhất định phải giao thiệp với Mạc Phủ, cho nên không tránh khỏi sẽ có không ít người lui tới với chúng tôi...
- Điều này không sao cả, lúc trước các ngươi dưới cai trị của Mạc Phủ, rất nhiều chuyện không làm không được, cũng không tính là làm sai được.
Chu Phác rộng lượng phất phất tay.- Chuyện đã qua rồi chuyện cũ sẽ bỏ qua, điều này là tôn chỉ thừa hành của ta, ngươi nhìn các Đại Danh thủ hạ của ta, có người nào trước kia không phải dưới trị vì của Mạc Phủ mà cúi đầu nghe theo? Tình thế không cho phép, đây không phải lỗi, chỉ cần các ngươi cải tà quy chính, hết thảy lúc trước cũng sẽ biến thành chuyện cũ bỏ qua hết.
- Tạ ơn đại nhân thông cảm! Tam Tỉnh Cao Tùng vui mừng quá đỗi, sau đó lập tức lại cúi đầu xuống.- Tuy nhiên, tại hạ vẫn xin đại nhân lượng giải, hiện tại Mạc Phủ dù sao còn khống chế các nơi trong kinh kỳ và gần kinh kỳ, cho nên chúng tôi vẫn không mặc cho bọn chúng sai khiến thêm một thời gian ngắn nữa không được...
- Đây là ý gì? Chu Phác không hiểu rõ lắm.
- Đại nhân, cho tới nay chúng ta đều có kinh doanh lui tới với Mạc Phủ, vì bọn họ gánh vác trọng trách vận chuyển rất nhiều thương hàng, nhưng tháng ngày gần đây, Mạc Phủ đột nhiên đại lượng trưng dụng xe thuyền còn có người làm của chúng ta, vì bọn họ vận chuyển vật tư, hiện tại tự thân công việc buôn bán chúng ta cũng đại khái lâm vào ngưng trệ... Cho nên đại nhân, kính xin lượng giải, chúng ta đây cũng là bất đắc dĩ.
Chu Phác đương nhiên sẽ không vì vậy mà nổi giận, hiện tại Mạc Phủ tập hợp đại quân, phải trưng dụng xe thuyền nhân viên của những thương nhân này, bọn họ có năng lực gì đi từ chối? Gã ngược lại cảm thấy khá hứng thú với hướng đi của Mạc Phủ.
- Bọn họ trưng dụng xe thuyền của các ngươi, là vận chuyển lương thảo sao? Mỗi ngày số lượng vận chuyển ước chừng khoảng bao nhiêu?
Đây đúng là tình báo vô cùng trọng yếu, nếu như thông qua những thương nhân này biết rõ được số lượng lương thực mà Mạc Phủ vận chuyển đến Tây Quốc và vùng đất gần kinh kỳ mà nói, là đại khái đoán được Mạc Phủ đã bố trí và chuẩn bị binh lực điều động ở Tây Quốc, cũng đoán được động tĩnh kế tiếp của bọn họ.
- Xe thuyền từ Quan Đông chạy tới là dùng để vận chuyển lương thảo, những người khác chúng tôi bây giờ còn không rõ ràng lắm, nhưng mỗi ngày do xe thuyền của chúng ta chuyển vận lương thảo thì hơn mấy ngàn thạch lận... Hơn nữa vẫn liên tục không ngừng. Tam Giếng Cao Tùng lập tức trả lời ngay.- Tuy nhiên, cũng có không ít xe thuyền là bị trưng dụng tới các nơi khác, dùng để vận chuyển nhân khẩu, lương thực, đồ vật đến bên Quan Đông, con số cực kỳ khổng lồ. Ngay cả thương phẩm bên trong cửa hàng chúng ta, cũng có rất nhiều bị bọn họ trưng dụng, đưa đến bên Quan Đông...
Sau khi nghe được đối phương miêu tả, Chu Phác hơi động trong lòng.
Cách làm như vậy của Mạc Phủ, rất rõ ràng một bên là đang tiến hành tiếp viện binh lực cho Tây Quốc, một bên là đang vườn không nhà trống ở trong Quan Đông và Quan Tây, đã làm xong chuẩn bị sau khi Quan Tây mất sẽ cố thủ Quan Đông.
Những người này, suy nghĩ cũng thật đúng là khá linh quang. Lòng gã nghĩ thầm.
- Xe thuyền của các ngươi bị bọn họ trưng dụng cũng là bị bắt buộc bất đắc dĩ thôi, điều này ta thông cảm được, cũng sẽ không vì vậy mà trách tội các ngươi. Gã trả lời ngay.- Tuy nhiên, kế tiếp bọn họ nếu vẫn còn trưng dụng vật tư của các ngươi, các ngươi cũng không được dễ dàng giao cho bọn họ, càng thêm không được phối hợp hành động của bọn họ!
- Vâng, đại nhân! Chúng tôi nhất định nghe theo mệnh lệnh của ngài!
Tam Tỉnh Cao Tùng lập tức đáp ứng ngay.
Từ khi Mạc Phủ quyết định vườn không nhà trống ở Tây Quốc, bọn họ bắt đầu đại lượng di chuyển nhân khẩu và đồ vật ở Tây Quốc và vùng đất gần kinh kỳ, mà ngay cả thợ thầy và thương phẩm cũng không có buông tha, đem hàng đống đô vật chở đi theo bọn hắn, những thương nhân này đều chịu bị hại sâu, mà ngay cả Tam Tỉnh gia cũng không ngoại lệ. Đám thương gia giàu có sở dĩ nhanh như vậy bắt đầu bàn bạc với Đại Hán, nguyên nhân trọng yếu nhất chính là ở nơi này.
Cho dù Chu Phác không nói, những thương gia giàu có này cũng dự tính bắt đầu tiêu cực đi đối đãi trưng dụng của Mạc Phủ. Mạc Phủ trưng dụng ngoại trừ cầm hẳn đi tài sản và đồ vật của bọn họ ra, những người xử lý ở phía dưới còn yên lặng vơ vét tài sản tiền tài của bọn hắn, một đoạn tháng ngày ngắn ngủn rồi, của cải nhà họ đã bị tổn thất thật lớn, thật sự không chịu đựng thêm được bóc lột của Mạc Phủ nữa.
Những thương nhân này đều không có bao nhiêu quan niệm về quốc gia, vì bảo vệ gia tài của mình, bọn họ thà rằng đầu nhập vào Đại Hán —— chỉ cần Đại Hán đảm bảo không bóc lột bọn họ. Bọn họ từ cách biểu hiện trên đoạn đường này của quân đội Đại Hán, cũng phán đoán được bọn họ chỉ là nhằm vào Mạc Phủ mà thôi, cũng không dự định coi mọi người là kẻ địch, hơn nữa đoạn đường này thế của bọn họ như chẻ tre, mắt thấy muốn đánh đến gần kinh kỳ rồi, bởi vậy sinh ra lòng dạ đầu nhập vào bọn họ.
Mà Chu Phác cam đoan, không khác gì là làm cho bọn họ nhìn thấy được hy vọng.