Tuy nhiên không phải có đôn đốc đội đốc chiến, cùng đại pháo Đại Hán trợ trận, chỉ sợ lúc trước cánh đại quân này đã chống đỡ không nổi rồi. Hiện tại biết được tin tức thành Cơ Lộ cuối cùng bị chiếm đóng toàn bộ, mọi người dĩ nhiên là vui mừng một mảnh.
Phấn khởi của Chu Phác cũng không thua gì bọn họ, mấy ngày này, gã cũng luôn vì tòa thành này mà phiền não, mặc dù người thương vong đều là vật hi sinh trong mắt gã, nhưng lửa đạn nhận lấy như vậy, tổn thất lớn vẫn khiến gã có chút đau lòng, may mà gã khống chế mạnh mẽ dao động trong quân, kiên định bất di không ngừng phái binh tiếp viện, rốt cuộc đem tòa thành này đè xuống dưới.
Đây là gã từ lãnh thổ Mao Lợi gia bắc thượng tiến công đến nay, đụng tới một trận chiến kịch liệt nhất, cũng là gã thật sự cảm nhận được một trận chiến thảm thiết. Một đường tiến binh thuận lợi phía trước, khiến gã ngạo mạn trong lòng, đến hiện tại sau khi tận mắt chứng kiến qua, mới biết chiến tranh là tàn khốc như vậy.
Vì khen ngợi công lao của Lập Hoa Tông Mậu, gã tự mình hạ lệnh khen ngợi những dũng sĩ anh dung công thành đó, nhất là cuối cùng dẫn quân giải quyết dứt khoát, sau cùng Lập Hoa Tông Mậu nắm giữ thành Cơ Lộ.
Đồng thời khen ngợi đám người Lập Hoa Tông Mậu, y cũng mang theo đám thuộc cấp của mình vào trong thành Cơ Lộ.
Phá hủy thành Cơ Lộ dọc theo đường đi khiến gã nhìn thấy mà giật mình, mà xác chết đầy khắp nơi càng khiến gã nhìn thấy có chút không đành, tuy nhiên hiện tại thân làm chủ soái của một quân, gã nhất định phải làm gương cho những người khác, cho nên gã đem không thoải mái trong lòng đều che giấu đi, hạ từng đạo mệnh lệnh, đốc xúc quân đội trong thành nghỉ ngơi và chỉnh đốn, đồng thời bắt đầu thu lại di thi, rửa sạch dấu vết chiến tranh.
Theo dẫn dắt của đám người Lập Hoa Tông Mậu, gã đi tới bên trong Đại Thiên Thủ các bên trong thành —— nơi này cũng chính là nơi trước đó Bản Thương Trọng Tông chỉ huy bộ hạ đánh trận.
Thời điểm đại chiến trước đó, bởi vì nguyên nhân lửa đạn và khói dầy đặc, trên không của Cơ Lộ thành vẫn tràn ngập khói bụi đen, hiện tại mặc dù dần dần nhạt đi, nhưng thời điểm lên núi nhìn ra xa vẫn nhìn thấy có chút mơ hồ như cũ, nhưng Chu Phác hiện nay thật không có lòng dạ đi dựa vào cửa sổ cảm thán, gã có càng nhiều sự việc trọng yếu phải làm.
- Bản Thương Trọng Tông, lúc trước chính là ở nơi này ra lệnh sao? Nhìn đồ vật bày biện trong Thiên Thủ các, Chu Phác hơi hơi nhíu mày.- Xem ra thời gian này gã rất lo âu, đồ vật cũng hỗn loạn như vậy.
- Gã bất chấp sai lầm to lớn của thiên hạ, đối đầu quân đội, khiến nhiều người chết như vậy trong cuộc chiến, chết chưa hết tội. Nhị Điều Khang Đạo oán hận nói.- Đáng tiếc gã đã chạy rồi, nói cách khác nếu rơi vào trong tay chúng ta, tuyệt đối không tha cho tính mạng của gã!
- Cho dù gã chạy rồi, chúng ta cũng phải đuổi bắt, nhìn xem chặn lại được bọn họ hay không. Lúc này, Lập Hoa Tông Mậu đột nhiên nói.
- Bọn họ hiện tại vội vàng trốn đi nơi khác, tốc độ nhất định không nhanh, hơn nữa lòng người bàng hoàng, chỉ cần chặn đứng được bọn họ, vậy khẳng định phá hủy bọn họ!
Vừa nghe Lập Hoa Tông Mậu nói như vậy tướng lĩnh, mặt khác đều có chút do dự.- Truy kích!
Trong khi tiến công mấy ngày nay, bộ đội thủ hạ của bọn họ đều bị tổn thất lớn, hơn nữa những người còn lại cũng vô cùng mệt mỏi, mọi người đều có một loại cách nghĩ hiện tại không cần động đậy hy vọng nghỉ ngơi và chỉnh đốn tốt, Lập Hoa Tông Mậu chợt đề nghị phải truy kích, những người khác đều cảm thấy khó khăn.
- Binh bộ khanh, hiện tại quân ta cần phải nghỉ ngơi, hay trước tiên đừng đuổi theo đánh nữa? Nhị Điều Khang Đạo vì tổn thất lớn nhất, cho nên đầu tiên bày tỏ phản đối.- Các tướng sĩ hiện tại thể chất và tinh thần đều mệt mỏi, cần một ít thời gian khôi phục.
- Chúng ta cả người đều mệt mỏi, bọn họ khẳng định càng thêm mệt mỏi, bọn họ vừa thất bại thảm hại, hiện tại là thời điểm hốt hoảng chạy trốn, bọn họ hiện tại càng yếu ớt so với chúng ta!
Lập Hoa Tông Mậu nhưng không có thay đổi ý kiến của mình.- Hiện tại chính là thời điểm tốt nhất chúng ta truy kích bọn họ, chỉ cần chúng ta không ngừng tiến công theo phía sau, bọn họ nhất định sẽ chịu không được đả kích, cho dù bắt sống không được Bản Thương Trọng Tông, ít nhất cũng khiến toàn bộ quân đội còn lại của gã tán loạn, đại nhân, xin đừng bỏ lỡ thời cơ!
Lúc này y đã thẳng thắn thỉnh cầu Chu Phác.
Nhìn thấy y khẩn thiết như vậy, Chu Phác thầm suy tính ý kiến của y. Đám người Bản Thương Trọng Tông đã chạy trốn hai ngày trước rồi, nhưng thời gian hai ngày, bọn họ chắc chắn chạy không được xa, hơn nữa bọn họ hiện tại là quân bại trận chạy trốn, khẳng định không có chiến ý, như vậy mới đả kích nặng nề được quân địch.
Mặt khác, quân địch hốt hoảng chạy trốn như vậy, trật tự địa phương dọc đường đi khẳng định sẽ đại loạn, mà lúc này đây, đúng là thời cơ tốt để mình mở rộng vùng đất chiếm lĩnh, nếu không tận dụng thời cơ lòng người dao động này mau chóng mở rộng chiến quả, vậy thật sự là đáng tiếc.
Theo bọn họ rời khỏi địa điểm xuất binh càng xa, khoảng cách hậu phương cung cấp tiền tuyến và khó khăn cũng không ngừng tăng lên, cho nên nếu vùng đất gần kỳ giàu có và đông đúc mau chóng mở rộng chiếm lĩnh, khẳng định giảm bớt thật lớn vấn đề những cung cấp này.
Tuy nhiên y biết tình hình bộ hạ hiện tại, vốn đa số quân đội Nhị Điều Khang Đạo chỉ huy chính là binh sĩ mới chiêu mộ, thời điểm tiến công lúc trước đã bỏ ra thương vong nghiêm trọng, hiện tại đã kiệt sức, nếu lại thúc giục bọn họ truy kích, chỉ sợ thật sự phải sụp đổ rồi.
Nếu như vậy, vậy dứt khoát chiếu cố hai phía.
Dưới quyền hành, y nhanh chóng đưa ra quyết định.
- Tốt, vậy cứ dựa theo Lập Hoa tướng quân nói, lập tức tiến hành truy đuổi, nhưng… Quân đội tham dự tiến công phía trước, ngoại trừ quân đội trực thuộc Lập Hoa tướng quân ra, những người khác ở lại trong thành nghỉ ngơi và chỉnh đốn, không tham gia truy đuổi nữa. Nói vậy hiện tại quân địch đã tổn thất nghiêm trọng, đã không cần toàn quân chúng ta truy đuổi. Lập Hoa tướng quân…
Y nhìn Lập Hoa Tông Mậu.- Kế tiếp ngài gánh vác toàn quyền dẫn đầu đội quân truy kích, cần phải mau chóng đem khu vực gần kỳ đặt vào trong tay quân ta!
Trải qua li hợp và phân giải trong khoảng thời gian này, Lập Hoa Tông Mậu đã nhận được tín nhiệm của y, bất luận từ mặt năng lực hay từ mặt phục tùng, Lập Hoa Tông Mậu đều muốn mạnh hơn so với những người khác, cho nên Chu Phác dứt khoát lựa chọn ủy quyền, khiến Lập Hoa Tông Mậu mau chóng vì bản thân càn quét vùng đất chung quanh.
- Tại hạ tuyệt không phụ kỳ vọng của đại nhân! Lập Hoa Tông Mậu lập tức cúi đầu lĩnh mệnh.- Tại hạ tối nay sẽ xuất phát, tuyệt không cho đám người Lập Hoa Tông Mậu có cơ hội nghỉ ngơi.
- Tốt! Thật tốt quá! Cũng may có Tướng quân giúp đỡ, đoạn đường này chúng ta mới thuận lợi như vậy… Chu Phác nhịn không được cười lên.
- Tốt lắm, hiện tại cũng nên tới lúc luận công ban thưởng rồi…
Dựa theo câu này nếu có thâm ý, y quay đầu nhìn Nhị Điều Khang Đạo.- Hữu Phủ đại nhân, trước đây ta đã nói qua, ai đánh hạ được thành Cơ Lộ, đoạt Đại Thiên Thủ các vào trong tay quân ta, liền phong đất cho kẻ đó hai mươi vạn thạch… Lập Hoa tướng quân chỉ huy bộ hạ tiến vào Đại Thiên Thủ các, vì quân ta đọat được thành này, vì y gia phong hai mươi vạn thạch nói được danh xứng với thật, đúng không?
Sắc mặt Nhị Điều Khang Đạo có chút khó coi, nhưng vẫn gật đầu.- Lập Hoa Tướng quân có dũng có mưu, chỉ huy bộ hạ nhiều lần lập kỳ công, thật sự là trụ cột triều đình, phong thưởng dĩ nhiên không thiếu được. Phong đất theo lời đại nhân nói, tại hạ chắc chắn khởi bẩm quốc quân tán thành. Mặt khác, tại hạ cũng sẽ khiến triều đình truy phong quan tước cho Binh Bộ Khanh đại nhân, tuyệt sẽ không phụ y.