Sau khi nói xong, Chu Phác vun ống tay áo, hiển nhiên đã không muốn nói chuyện với y nữa.
- Đại nhân, xin bớt giận! Thấy tình thế không hay Đạo Diệp Chính Lợi vội vàng lần nữa dập đầu, cuối cùng bảo Chu Phác lưu lại.- Đại nhân, bọn ta cũng không phải là không bằng lòng đáp ứng đòi hỏi của đại nhân…
- Đây cũng không sai nhiều. Chu Phác cuối cùng sắc mặt dễ nhìn chút.
- Các ngươi đáp ứng được, chúng ta liền đàm phán được. Bảo đại nhân nhà ngươi lên làm gia đốc của Đức Xuyên gia cũng không có việc gì… Tuy rằng Đức Xuyên gia không làm được Tướng quân Mạc Phủ, nhưng lãnh địa cũ Quan Đông cũng đủ lớn rồi. Bảo đại nhân nhà ngươi tới thống quản một mảnh lãnh địa lớn, chẳng lẽ còn sẽ bôi nhọ đại nhân nhà ngươi sao? Can hệ tới lợi hại trong chỗ này, vẫn xin ngươi ngẫm nghĩ thật tốt, nếu không ưng thuận… vậy chúng ta cũng không để ý. Dù sao Đức Xuyên gia đủ lớn, luôn tìm ra được người bằng lòng hợp tác.
Theo uy hiếp vừa đánh vừa xoa của Chu Phác, Đạo Diệp Chính Lợi đã hoàn toàn lý giải được tình cảnh hiện giờ của bọn họ như nay. Rất rõ ràng, chỉ cần Đại Hán chiến thắng Mạc Phủ, Mạc Phủ Đức Xuyên cũng liền không tồn tại nữa, thế nhưng Đại Hán cũng không tính toán diệt vong Đức Xuyên gia, chỉ muốn diệt trừ một mình Đức Xuyên Gia Quang mà thôi, cho nên tới lúc đó Đức xuyên gia vẫn sẽ giữ được lãnh địa, chẳng qua là xem ai bằng lòng gần gũi với Đại Hán, ngồi trên ngôi vị gia đốc mà thôi.
Đức Xuyên Trung Trường hiện giờ chỉ là người cô độc, không có bất kỳ ô dù nào, thậm chí còn có thù oán với rất nhiều trọng thần trong Mạc Phủ. Tuy rằng có thân phận con trai vợ chính Tướng quân đời trước, nhưng nếu như không có giúp đỡ và tán thành của Đại Hán, là tuyệt không có khả năng thành gia đốc Đức Xuyên gia được.
Cho nên, cho dù căn cơ của Đức Xuyên gia sẽ ngâm nước thật lớn, cho dù Đại Hán hành sự bạo ngược như vậy, Đức Xuyên Trung Trường đều cần phải đi cầu trợ giúp của bọn họ.
Chỉ cần đầu nhập vào Đại Hán, vậy theo tình hình Đại Hán thắng rồi chí ít làm một Đại Danh lớn, nhất loạt khoái ý, nếu như Đức Xuyên Gia Quang thắng rồi, hoặc là không đầu nhập vào Đại Hán, như vậy về sau thật chỉ làm thất phu nơi thôn làng, thậm chí muốn sống tạm tới đời sau cũng không được.
Đó cũng không phải một lựa chọn quá khó làm ra, ít nhất trong mắt Đạo Diệp Chính Lợi xem ra không phải.
- Đức Xuyên Gia Quang đảo hành nghịch thí, làm ra nhiều việc nên tội như thế, đưa tới nhiều mầm tai vạ cho Nhật Bổn như thế, cho nên gặp phải trừng phạt cũng là trời phạt… Cuối cùng, y cung cung kính kính nói với Chu Phác.- Đại Hán là thiên triều thượng quốc, nếu như Đại Hán hi vọng Đức Xuyên gia xử phạt như vậy, chúng ta không lời nào để nói, Đại nạp ngôn đại nhân nhất định sẽ duy mệnh là từ, tuyệt sẽ không phạm vào tội tày trời.
- Đại nhân nhà ngươi, quả nhiên vẫn là thức thời a! Nhìn thấy đối phương rốt cuộc lựa chọn khuất phục, thành là quân cờ trong tay mình, Chu Phác không kìm nổi phá lên cười.
- Xem ra Đại nạp ngôn làm gia đốc, quả thật so với Gia Quang làm gia đốc tốt hơn trăm lần! Cũng tốt, vậy ngươi mau chóng đi báo cho đại nhân nhà ngươi biết. Y, chúng ta nhất định nâng đỡ!
- Tạ ơn đại nhân! Đạo Diệp Chính Lợi một lần nữa dập đầu.
Không hề nghi ngờ, tuy rằng Đức Xuyên Trung Trường đương nhiên sẽ tự nói với mình, bản thân làm như vậy không chỉ là vì mình mà là vì bảo toàn Đức Xuyên gia, thế nhưng mặc kệ y an ủi mình thế nào, đây đều là rõ ràng không nghi ngờ gì phản bội gia môn.
Chỉ là hiện giờ cũng không màn tới được nhiều như vậy nữa.
Sau khi trải qua một phen cân nhắc, Đạo Diệp Chính Lợi quyết định đáp ứng điều kiện hà khắc sứ thần Đại Hán đề xuất ra, để đổi lấy bọn họ ủng hộ chủ nhân của mình là Đức Xuyên Trung Trường sau cuộc chiến thành là gia đốc của Đức Xuyên gia.
Tuy rằng hiện giờ y chỉ là thay mặt Đức Xuyên Trung Trường sang đàm phán mà thôi, bản thân không có quyền lực để làm ra biểu tình kể lể, nhưng lấy hiểu biết của y đối với chủ nhân, y biết rõ Đức Xuyên Trung Trường đồng ý đề nghị này cũng chỉ là vấn đề thời giờ mà thôi.
Hơn nữa, giữa cả đời chỉ được ẩn cư ở núi rừng và thành là gia đốc của Đức Xuyên gia, cũng không có lựa chọn gì để nói nữa.
Mà trong đoạn thời giờ này, Thần Hộ lập tức cũng thành là tiêu điểm cả Nhật Bổn nhìn chăm chú, khắp nơi đều có sứ giả tới tới lui lui, chiếu theo lợi ích của nhà mình tới tiến hành can thiệp với Đại Hán.
Sau khi đưa tiễn sứ giả Đức Xuyên Trung Trường phái tới, Chu Phác cũng không có ngừng lại, mà là tiếp tục gặp sứ giả các thế lực nơi chốn khác phái tới nơi này của gã, chiếu theo lợi ích cần có của Đại Hán, y hoặc nhẹ lời cổ vũ, hoặc là đưa lời mau lẹ, dùng các loại thủ đoạn tới lôi kéo hoặc là đe dọa bọn họ, khiến bọn họ chiếu theo ý chí của mình tới làm việc.
Trải qua can thiệp một đoạn tháng ngày của gã, gã đại khái đã hiểu rõ ràng ý đồ và động tĩnh thế lực các phương, cũng nắm rõ thứ đồ bọn họ muốn từ nơi này của mình có được, y biết rõ hiện giờ các phương đều đã bị thắng lợi Đại Hán cho tới nay chấn động, ngoại trừ Mạc Phủ, căn bản không có ai muốn tử chiến với Đại Hán, bọn họ ngược lại lo lắng Đại Hán xem bọn họ thành kẻ địch, cho nên vốn dĩ không dám tỏ thái độ.
Cho nên vì an định lòng dạ những người này, Chu Phác từng lần cường điệu lần khai chiến đối với Mạc Phủ này chỉ là vì trừng phạt Mạc Phủ và Đức Xuyên Gia Quang, vả lại khuôn phò kỷ cương của triều đình Nhật Bổn mà thôi, chỉ cần bọn họ không ủng hộ Mạc Phủ, cũng không phản đối triều đình, an lòng tiếp nhận an cư của triều đình, như vậy liền sẽ không gặp phải đả kích của Đại Hán.
Hiện giờ, hứa hẹn của gã đã càng lúc càng hữu lực rồi, tuy rằng Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo thay mặt triều đình cũng ở bên trong Thần Hộ, sau đó không có bao nhiêu người tới trước mặt Nhị Điều Khang Đạo xum xoe nịnh hót, ngược lại là hiến tặng hết thảy các loại lễ vật và a dua nịnh hót cho Chu Phác. Tuy rằng Chu Phác ngoài mặt đối với triều đình vô cùng tôn trọng, nhưng những người này đương nhiên biết, hiện giờ và sau này, Nhật Bổn rốt cuộc ai nói càng thêm hữu dụng.
Mà sau khi gã hiệp trợ với thế lực các phương, nghỉ ngơi và chỉnh đốn cả cánh đại quân cũng tới càng gần lúc kết thúc rồi, cũng sắp tới thời điểm tiếp tục tiến quân rồi.
Mấy ngày gần đây, Chu Phác triệu tập hết các tướng lĩnh phiên quân Nhật Bổn và quan tham nghị thuộc hạ của mình lại, mọi người thương thảo cùng nhau vạch kế sách tiến quân về sau.
Vào lúc ban đầu, trọng trách chủ chốt của Triệu Tùng bố trí cho một lộ quân đội này của bọn họ là tận hết sức tiến quân, kiềm chế càng nhiều quân đội Mạc Phủ, vì hành động của chủ lực quân đội Đại Hán về sau sáng tạo điều kiện. Chu Phác và quan tham nghị đứng đầu của gã Hoàng Xương Quốc lại cũng không nhìn nhận như vậy, vì lập được thêm càng nhiều công lao, bọn họ muốn mở rộng thanh thế một lộ quân đội này của mình, tranh lấy kết quả đánh ra càng lớn hơn nữa.