- Không cần ngươi muôn lần chết không chối từ, chỉ là bảo ngươi làm chút việc nhỏ mà thôi. Chu Phác cười.- Đông Hương, ngươi còn nhớ thứ đồ trước đây ta hứa hẹn qua với ngươi không?
Đông Hương Trọng Phương hơi chút sửng sốt, sau đó mới nhớ tới.
Bên trong thưởng công của thành Cơ Lộ trước đây, vị đại nhân này từng hứa hẹn qua phải về sau khiến cho y thành Đại Danh. Nhưng về sau gã vẫn chưa hề đề cập qua việc này, Đông Hương Trọng Phương vẫn cho rằng gã thuận miệng nói bừa mà thôi, không ngờ rằng vị đại nhân này không ngờ còn nhớ, vả lại thật sự tính toán thực hiện lời hứa này.
Tin tức tốt thình lình xảy ra này, khiến trong đầu y đột nhiên nóng lên.
- Kính xin đại nhân chỉ rõ!
- Xem ra ngươi đã nhớ lại rồi a? Chu Phác vẫn mỉm cười như cũ.- Đúng vậy, ta hiện giờ chính là muốn cho ngươi cơ hội lập đại công làm Đại Danh. Ngươi cũng đã biết, chúng ta kế tiếp sẽ chia binh tấn công không?
- Tại hạ sơ lược có nghe thấy. Làm một quan quân, y đương nhiên đối với động tĩnh kế tiếp của đại quân có điều hiểu biết, thế nhưng tầng cấp có hạn, y đương nhiên cũng không có khả năng biết được toàn bộ.- Kế tiếp quân ta sẽ chủ công Đô Kinh, đồng thời ở mấy lộ khác cũng phát động tấn công tầm vóc nhỏ, để càng khiến cho quân đội Mạc Phủ không chiếu cố được.
- Ngươi nói rất đúng, kế tiếp chúng ta không chỉ phải đi đánh Đô Kinh, còn phải kiềm chế phía đông và phía nam.
Chu Phác gật đầu.- Cái này cần quân ta phái ra mấy cánh quân đội kiềm chế. Mà ngươi ta cho rằng dẫn dắt được một cánh trong số đó, vì quân ta lập công. Ngươi có khả năng một mình mang tốt một quân không? Nếu như ngươi làm được, ta liền ra sức gạt bỏ lời khuyên răn của mọi người, phát ra một cánh quân yểm trợ cho ngươi.
Muốn làm Đại Danh, không có công lao đầy đủ không được, ít nhất cũng hẳn từng trải qua thống soái một cánh bộ đội một mình đảm đương một mặt, cho nên Chu Phác quyết định cho y một cơ hội như thế. Đương nhiên, cánh quân đội này chỉ là dùng để kiềm chế quân địch, số lượng khẳng định không nhiều lắm.
Ngay lúc thời cơ vẫn luôn khát vọng không ngờ nhanh như vậy liền bay tới trước mặt mình, Đông Hương Trọng Phương trong lúc nhất thời không ngờ thậm chí có chút miệng đắng lưỡi khô, thế nhưng y cũng vẫn là rất nhanh liền kịp tỉnh táo.
Cơ hội mình vinh quang trước mọi người rốt cuộc tới rồi.
- Tại hạ nhất định liều mình hoàn thành trọng trách, tuyệt không phụ lòng mong đợi của đại nhân!
Trong lúc kích động, y đột nhiên cảm thấy vô cùng may mắn mình đã từng có cơ hội kết bạn với vị đại nhân này.
Theo chỉ điểm của Chu Phác, Đông Hương Trọng Phương rốt cuộc hiểu rõ dụng ý đối phương dẫn dắt mình, mà y cũng vô cùng hi vọng nắm chặt cơ hội này, để khiến mình quang đại nhà mình, thành là một viên Đại Danh, cho dù khả năng chỉ là một Đại Danh nhỏ chỉ có hai ba ngàn thạch lãnh địa mà thôi.
- Tốt, kế tiếp ngươi liền mang cánh bộ đội này xuôi nam tới Giới Thị, thu nạp nơi đó vào tới bên trong khống chế của quân ta. Sau khi y đáp lời, Chu Phác tiếp tục hạ lệnh.- Nếu như chiến sự thuận lợi, ngươi liền tiếp tục xuôi nam, nếu như chạm phải bất kỳ quân địch nào, cũng không muốn tới quyết chiến, mà là phải tận lực kiềm chế, đồng thời truyền tin tức cho quân ta, hiểu chưa?
- Tại hạ hiểu rồi! Đông Hương Trọng Phương vội vàng đáp lời.
Giới Thị và Đại Bản nằm rất gần nhau, vả lại thương nhân hai phía kỳ thật đại đa số có cùng nguồn gốc, cách nghĩ và cách làm giữa bọn họ đều không kém nhau bao nhiêu, cho nên Chu Phác có nắm chắc đoán trước bọn chúng hẳn cũng sẽ không tiến hành chống cự quá lớn, chỉ cần một cánh quân yểm trợ của Đông Hương Trọng Phương này chạy tới Giới Thị, hẳn đủ giống như Đại Bản không tổn hao gì mở thành.
Sau khi đánh hạ Giới Thị, Đông Hương Trọng Phương sẽ tiếp tục xuôi nam, truy tìm kiềm chế càng nhiều sức mạnh quân địch hơn, đồng thời thám thính động tĩnh cụ thể và hư thật của quân địch.
Mà một lộ quân địch đối mặt y này cũng không nhiều, gần một vùng kinh kỳ bởi vì duyên cớ vị trí địa lý và trung tâm chính trị kinh tế, vẫn luôn là vùng đất Mạc Phủ vô cùng xem trọng, cho nên cố ý không ở nơi này thiết lập Đại Danh, mà là nghĩ cách biến nơi này thành vùng đất Mạc Phủ thống trị.
Cho nên vào đời này, phiên quốc đều rất ít, vả lại lãnh địa cũng vô cùng nhỏ hẹp. Chẳng hạn như Ngạn Hòa Điền phiên thân phiên Tùng Bình Khang Trọng đang chiếm hữu, Đại Danh năm vạn thạch mà thôi, những tiểu phiên đó theo hoàn cảnh như nay, thiết nghĩ là không cách nào mang tới phiền phức cho Đông Hương Trọng Phương.
Chân chính cần băn khoăn, là nằm ở phiên Kỷ Châu nước Kỷ Y cuối cùng phương nam, phiên Kỷ Châu là một trong Ngự Tam gia của thân phiên Đức Xuyên gia, có được tổng cộng hơn năm mươi vạn thạch lãnh địa, thật lực vô cùng hùng hậu. Bọn họ là truyền nhân trực hệ của Đức Xuyên gia, khẳng định cũng sẽ nghĩ cách làm kẻ địch với Đại Hán, cho nên một cái trọng trách Đông Hương Trọng Phương xuôi nam chính là giám thị động tĩnh phiên Kỷ Châu.
Tuy nhiên, phiên Cửu Châu trước đó bởi vì phái binh chi viện Bản Thương Trọng Tông, kết quả ở bên trong thảm bại của quân Mạc Phủ trước đó cũng tổn thất rất lớn, cho nên Chu Phác cũng không phải đặc biệt lo lắng bọn họ còn có dư lực cử binh tiến đến cứu viện Đô Kinh.
Cứ như vậy, Chu Phác báo an bài của mình cho Đông Hương Trọng Phương biết, mà y ngoại trừ cảm kích dẫn dắt của Chu Phác, cũng âm thầm thế thốt nhất định phải hoàn thành lời dặn dò của Chu Phác, lấy công lao của mình tới hồi đáp vị đại nhân này.
Đợi tới sau khi đưa tiễn Đông Hương Trọng Phương đi, Chu Phác lại triệu kiến Phó tướng Lập Hoa Tông Mậu gã vô cùng nể trọng.
Giống với Đông Hương Trọng Phương, gã cũng chuẩn bị để cho Lập Hoa Tông Mậu dẫn đầu một cánh quân đội, đi gánh vác đánh trận một phương, một lộ này sẽ tiến thẳng từ Đại Bản về phía đông, một lộ tấn công Nại Lương và Y Hạ.
Nại Lương là cố đô của Nhật Bổn, vả lại vị trí địa lý trọng yếu, là môn hộ vùng đất gần kinh kỳ thông về hướng Quan Tây, chỉ cần chiếm lĩnh một dãy Y Hạ và Nại Lương, như vậy liền cắt đứt can hệ giữa Đô Kinh với cả bên trong kinh kỳ cùng Quan Tây, phối hợp chiến lược đại quân chủ động tấn công Đô Kinh.
Nghĩ mà biết, hạng trọng trách này so với nhiệm vụ của Đông Hương Trọng Phương phải trọng yếu hơn nhiều lắm, vả lại áp lực đối mặt cũng sẽ lớn hơn nhiều. Quân đội Mạc Phủ nhất định sẽ dốc hết toàn lực để chống cự, để tránh mất đi cả Đô Kinh.
Cho nên một cánh quân đội này cần có thực lực đủ mạnh, cũng nhất định do tướng lĩnh ưu tú nhất tới tiến hành thống soái, sau khi Chu Phác suy xét quyết định để Lập Hoa Tông Mậu tới thống soái một cánh quân đội này.
Lập Hoa Tông Mậu nhiều năm qua vẫn luôn đánh trận ở Nhật Bổn, đánh trận kinh nghiệm phong phú, mà Đảo Tân Trung Hoằng so với ông ta lại lòng dạ riêng quá nặng, cho nên nghĩ đi nghĩ lại, Chu Phác cũng chỉ có phái Lập Hoa Tông Mậu sang rồi.
Mà gã cũng sẽ giao gần một nửa binh lực dưới tay mình cho Lập Hoa Tông Mậu, để khiến cho ông ta tới hoàn thành trọng trách gian khổ này.