- Mặt khác, ngoại trừ xác nhận lãnh địa, bởi vì công tích của Mao Lợi gia, triều đình vẫn tính toán đối với Mao Lợi gia tiến hành phong thưởng khác, khiến phiên chủ Mao Lợi làm Thái chính đại thần triều đình… Dám hỏi thiên sứ đối với cái này có ý kiến nào hay không?
Triều đình trước đây cho Mao Lợi gia cái hứa hẹn này, nhưng về sau Đại Hán dường như đối với biểu hiện của Mao Lợi gia hết sức tức giận, cho nên Nhị Điều Khang Đạo không thăm dò một chút ý kiến triều đình hiện giờ không được, tránh cho bản thân rước họa vào thân, không không làm tức giận Đại Hán.
Đương nhiên y sẽ không biết, bản thân trong lúc vô ý cũng vì Đại Hán sáng tạo ra tiền lệ hỏi qua triều đình phong thưởng quan chức của Nhật Bổn.
- Mao Lợi gia càng vất vả công lao càng lớn. Triều đình quý quốc muốn phong thưởng không gì đáng trách, huống chi quan chức triều đình quý quốc là do triều đình quý quốc tự đưa phong thưởng. Nếu muốn cho y quan chức gì, vốn cũng là tự do của các ngươi. Chỉ là… Chu Phác trước là đệm lót một chút, sau đó nói ra cái nhìn của mình.- Nếu như quý quốc an bài như thế, chỉ sợ là tưởng thưởng quá mức cao hơn đầu à nha? Sợ là sẽ khiến phiên chủ khác thất vọng đau khổ a… Chẳng hạn như một tộc Đảo Tân, tiếp theo sẽ tức giận bất bình, dù sao Đảo Tân gia và Mao Lợi gia có chút mâu thuẫn tích lũy nhiều thế hệ.
Nhị Điều Khang Đạo hơi chút sững sờ, hiển nhiên không có nghĩ tới Chu Phác lại sẽ đề ra ý kiến như vậy, mâu thuẫn hai nhà này gã cũng biết, nhưng Đảo Tân gia tại làm sao đủ xen vào quyết sách và vận mệnh của triều đình sao?
- Ồ, có chuyện tôi vẫn không có biết rõ Hữu phủ đại nhân. Chu Phác hơi mỉm cười, sau đó ghìm ngựa gom tới bên cạnh Nhị Điều Khang Đạo.- Tôi trước tiên tới Cửu Châu, thứ nhất hưởng ứng hiệu triệu của tôi, chuẩn bị khởi binh phản đối Mạc Phủ chính là Đảo Tân gia. Để trọng thưởng Đảo Tân thị, để cổ vũ các Đại Danh đứng lên phản đối Mạc Phủ, cho nên triều đình Đại Hán quyết định trọng thưởng cho bọn họ… Ừ, chính là sau cuộc chiến, phong toàn đảo Cửu Châu cho Đảo Tân thị.
- Cái gì? Khi nghe thấy Đại Hán không ngờ làm ra quyết định như vậy, Nhị Điều Khang Đạo quả nhiên sợ hãi thất sắc.- Đây… Đây… không ngờ là muốn phong toàn bộ Cửu Châu cho Đảo Tân gia phải không?
- Đúng vậy a, đây là quyết định của triều đình, vả lại đã chiêu cáo cho chư vị Đại Danh Cửu Châu, không nói hiệu quả này vẫn là rất tốt không được. Hiện giờ chư vị Đại Danh Cửu Châu đều xoa tay, đều muốn bên trong chiến sự về sau lập công, vì bản gia cũng giành lấy phong thưởng. Trên mặt Chu Phác vẫn mang nét cười bình tĩnh như cũ.- Sự tình này can hệ trọng đại, kính xin Hữu phủ đại nhân sớm chút nói động triều đình Đại Hán, hạ chiếu xác nhận đi, tránh cho rét lạnh lòng dạ Đảo Tân gia, vậy cũng không hay.
Giọng điệu Chu Phác rất bình thường, dường như đây chẳng qua là một việc nhỏ, thuận miệng nói ra mà thôi, nhưng Nhị Điều Khang Đạo nghe thấy, lại không chỉ như nghe thấy một tiếng như sét đánh.
Dòng máu của y dường như đông cứng lại, tay cũng đang hơi phát run, trong lòng đã tức giận tới cực điểm. Đại Hán trước đây hứa hẹn với Mao Lợi gia khôi phục lãnh địa cũ, đã là đang can thiệp an trí quốc thổ của Nhật Bổn. Thế nhưng đó không mưu mà hợp với ý của triều đình, thật cũng vẫn đủ nhẫn nhịn. Nhưng hiện giờ, thình lình không ngờ lại đề xuất bọn họ đã đạt thành hiệp nghị với Đảo Tân gia, đã chắp tay đưa tiễn của đảo Cửu Châu.
Đại Hán trước đó không hề báo cho biết, hiện giờ ngược lại báo thẳng cho biết, rõ ràng muốn triều đình cam chịu hạng giao dịch này, hạ chiếu xác nhận thống trị Đảo Tân gia ở đảo Cửu Châu, thậm chí ngay từ bên trong đều ra một chút ý kiến cũng không được, bạo ngược ai cũng phải cho rằng quá lắm.
Vì vậy tin tức này thật sự quá mức đột nhiên, cho nên Nhị Điều Khang Đạo trước đó không hề chuẩn bị, hiện giờ càng là miệng đắng lưỡi khô không biết nên như thế nào là tốt.
- Hữu phủ đại nhân, nhưng có chút khó xử đó? Chu Phác sau khi chậm rãi đợi chốc lát, lại hỏi đối phương.- Nếu như Hữu phủ đại nhân cảm thấy hạng việc bổ nhiệm này trọng đại, không muốn gấp gáp làm ra quyết định, triều đình Đại Hán chúng tôi trước tiên đi cấp phong thưởng cho phiên chủ Tát Mài phiên, như vậy cũng khiến triều đình quý quốc tiện hành sự rất nhiều…
- Không, vẫn là không cần rồi! Quả nhiên giống như Chu Phác suy đoán như vậy, Nhị Điều Khang Đạo lập tức liền biểu thị ý kiến phản đối.
Tuy rằng y hiện giờ nỗi lòng hỗn loạn, nhưng y cũng biết tuyệt không được để triều đình Đại Hán lấy phương thức phong thưởng hẳn cho Đảo Tân gia đảo Cửu Châu, để xác nhận hiện trạng này, thế này thì Đảo Tân gia thậm chí đảo Cửu Châu ngày sau rốt cuộc còn tính là của Nhật Bổn hay không, đều khó đoán trước được.
- Hữu phủ đại nhân kia là muốn làm như thế nào đây? Chu Phác cũng vô cùng thong dong, cũng không có kiên trì, gã vốn dĩ liền chỉ là muốn hù dọa đối phương một chút, khiến bọn họ mau chóng làm ra quyết định mà thôi.
Y biết điều kiện của mình vô cùng hà khắc, nhưng y càng biết rõ thêm, nếu như đã leo lên con thuyền này của Đại Hán, bọn họ cho dù muốn rời thuyền cũng không có cơ hội nữa, điều kiện càng thêm hà khắc còn ở đằng sau.
Sau khi trải qua chốc lát do dự, Nhị Điều Khang Đạo đã từ trong xung động ban đầu khôi phục điềm tĩnh, cũng khôi phục một chút lý trí.
Gã đã thấy rõ ràng rồi, nếu như Đại Hán đã làm ra hứa hẹn như vậy, như thế đảo Cửu Châu biến thành lãnh địa của Đảo Tân gia cũng chính là trở thành sự thật rồi, gã cho dù phản đối cũng không có ý nghĩa, chỉ sợ sẽ rước lấy hiềm khích của hai phe Đảo Tân gia và Đại Hán mà thôi.
Một khi đã như vậy, còn không bằng thừa nhận sự thật này, dù sao đảo Cửu Châu đã không phải lãnh địa cai quản của triều đình, dù sao phải tránh né tình huống xấu nhất, bảo vệ quyền thống trị của triều đình đối với tất cả phiên chủ Nhật Bổn về danh nghĩa.
- Đảo Tân gia vẫn là trung thần của triều đình, trước đây đã không hòa thuận với Mạc Phủ, chỉ là ngại Mạc Phủ thế lớn mới không lá mặt lá trái không được mà thôi. Như nay đủ đứng ra phản kháng, thật là may mắn của nước nhà, cho dù cho phong thưởng cũng hẳn nên có. Y gắng gượng tỉnh lại tinh thần, sau đó lấy một loại thái độ không cách nào khác xác nhận đòi hỏi này của Chu Phác.- Đối với đảo Cửu châu, triều đình nhất định sẽ an bài phong thưởng chính thức, không cần khiến thiên sứ khó xử.
- Như vậy thì tốt nhất rồi. Chu Phác gật đầu, rõ ràng đối với thái độ của đối phương vô cùng hài lòng.- Vậy kính xin Hữu phủ đại nhân khẩn cấp báo cho quốc quân quý quốc đi, cũng sớm chút giải quyết xong việc này.
Ngừng lại một chút, gã lại mỉm cười.- Cái này Hữu phủ đại nhân biết tại làm sao ta nói khó xử không? Hai nhà Đảo Tân, Mao Lợi vốn dĩ không hòa thuận, sau cuộc chiến hai nhà đều có được mảnh lớn lãnh địa, nói là thế lực ngang nhau, nếu như triều đình quý quốc phong tặng Thái chính đại thần cho phiên chủ Mao Lợi, vậy Đảo Tân gia hẳn muốn làm như thế nào đây? Kính xin đại nhân suy nghĩ kỹ.