Bởi vì chiến đấu vẫn vô cùng thuận lợi, túc khinh trường mâu đã tồn tại lòng dạ khinh mạn kẻ địch trước mặt, cho nên thời điểm đám người kia mãnh liệt xông lên, bọn họ cũng không chuẩn bị tâm lý, hơn nữa bởi vì bọn họ đẩy tốc độ quá nhanh, bên sườn còn chưa kịp có yểm trợ, trường mâu dài một trượng rưỡi, ở trước mặt những người tự mình chiến đấu, chuyển hướng lại nói dễ hơn làm?
Sau khi cánh bên đột kích tiền trận những túc khinh trường mâu này, bọn họ lập tức dùng binh khí trong tay mình xuyên khe hở trong trường mâu đâm vào, sau đó bổ chém thật mạnh, tiếp theo bản thân chen lấn đi về phía trước.
Ngay khi bởi vì mỗi người chiến đấu quên mình, không mảy may để ý đến tính mạng của mình, chỉ cầu cùng quân địch liều mạng, cho nên bọn họ ngược lại đã mang đến hỗn loạn cho những túc khinh trường thương, khoảng chừng trong mấy hơi thở đã có mười mấy người ngã xuống rồi, mà có không ít túc khinh đã dứt khoát ném bỏ trường thương trong tay mình xoay người hướng trận tuyến bên ta chạy trốn.
Mà thời điểm trận thế quân địch bắt đầu chạy toán loạn, chiến ý đám người Thủy Dã Thắng Thành càng thêm cao hơn, bọn họ đỏ mắt gào thét hướng về kẻ địch đang chạy toán loạn xông tới, mấy chục người đuổi theo đằng sau hơn trăm người, lập tức kết thúc không ít mạng sống của con người.
Thế nhưng bọn họ rơi vào tuyệt địa dũng cảm phản kích lại, trước mặt đại thế mãnh liệt cũng chỉ đành xem như một bọt biển nho nhỏ, thời điểm bọn họ xung phong liều chết, những phiên quân phía khác của trận tuyết đã bị tiêu diệt toàn bộ, phần lớn người đã xoay mình chạy trốn, chỉ còn một đán người còn đang kiên trì chống cự, nhưng đã không còn bất cứ ý nghĩa gì.
Những phiên quân chạy trốn đó ôm đầu chạy về phía sau, đã bị hoảng sợ của chiến trường dọa bể mật rồi, bọn họ không biết, đường lui của bọn họ đã bị Lập Hoa Tông Mậu lúc trước cho người bọc đánh ra sau sườn cắt đứt, bọn họ nhất định không quay lại được cố hương, chỉ đành chôn xương giữa một mảnh đồng hoang này.
Mà bọn Thủy Dã Thắng Thành lại mặc kệ không bận tâm, tiếp tục hướng phía trước xung kích, bọn họ đã bị quân địch bao vây trùng trùng xung quanh, thế nhưng cũng không ai để ý điểm này.
Tháng bảy đúng là khí trời thay đổi thất thường, bầu trời đang trong sáng bỗng nhiên trở nên âm u, những hạt mưa bắt đầu rơi xuống trên người và khôi giáp, phát ra tiếng vang rắc rắc.
Ở trong mưa, Thủy Dã Thắng Thành đỏ mắt buồn bực, cuồng loạn vung múa bội đao xông về phía trước, mãi đến khi mưa ướt sũng thân thể y, tắt ngọn lửa lòng y, cảm giác vô cùng mỏi mệt mới khiến y khó đi về phía trước, y dừng tại chỗ thở hồng hộc, bỗng nhiên nhìn lại, mới phát hiện bên cạnh đã chỉ còn lại mấy người.
Những người này cũng chật vật giống như y, quần áo xốc xếch, hơn nữa trên mình mỗi người đều có vết thương, mà chỗ không có lộ ra vết thương, cũng dính đầy máu tươi của người khác.
Mưa vẫn luôn tuôn xuống, nước mưa chậm rãi quét sạch mặt mỗi người, cũng chầm chậm chảy, đem máu tươi các nơi trộn lẫn lại với nhau, tạo thành một mảng đỏ chói mắt trên vùng quê.
Những chấm đỏ này, khiến y hoảng hốt nhớ lại những hồi ức đã qua. Mấy chục năm trước, thời Chiến Quốc hỗn độn không ngớt kia, y vẫn là một người trẻ tuổi huyết khí phương cương, không biết tham dự qua bao nhiêu đại hiến, chứng kiến qua bao nhiêu cảnh tượng càng thêm thảm thiết.
Y từng giết qua người, cũng đã thấy qua người khác bị giết, cũng biết tính mạng người chẳng qua là như lục bình trong gió mà thôi, bất cứ lúc nào sẽ phiêu tán đến không trung, mà ngay cả anh hùng như Tín Trường công, không phải cũng là đột nhiên bị một đòn hiểm độc mang đi khỏi nhân thế sao?
Khi đó, dựa vào võ dũng và tâm huyết, y lập được công trạng, cũng trở thành phiên chủ một phiên, trở thành một trong những hạng người thượng tầng nắm lấy thiên hạ. Y vốn cho là, đã có ba đời tướng quân trị thế, đã có Thần Quân trên trời che chở, thiên hạ rốt cục có được an ổn, mà con cháu của y cũng an hưởng được hết thảy hòa bình mà y dùng cả tính mạng để đổi lấy.
Y vốn cho là, cả đời mình an ổn bình thản đi hết, trong tiếng khóc người thân và con cháu rời khỏi nhân thế, cũng trở thành phiên chủ đầu tiên được bọn họ đời đời thế thế kính trọng và ngưỡng mộ.
Nhưng ngay khi quân Đại Hán đánh tới, y mới phát hiện, một chút hy vọng cuối cùng cũng mất đi, lãnh thổ và gia nghiệp y vất vả mới có được, thiên hạ yên bình thật vất vả mới lấy được, cuối cùng cũng đã bị trận gió lốc này cuốn không còn gì, con cháu của y tránh được trận gió lốc này không? Bản thân y cũng không biết được.
Nghĩ đến đây, thù hận tức chết lại lần nữa nhảy lên tim, toàn thân cũng run rẩy, cầm đao lên nghĩ đến liền muốn xông về phía trước, nhưng đúng lúc này, cả người đau nhức làm cho bước chân của y dừng lại. Y đúng là đã già rồi, đã không trở về được cái dáng vẻ kia nữa rồi.
Mà theo tầm mắt của y, bóng đen trùng trùng cũng ép sang che kín nơi này của bọn họ, y mơ mơ hồ hồ nhìn những người này, tuy rằng trong mưa nhìn không quá thân thiết, nhưng y biết rõ, những người này đều là quân địch của y, đưa y vào chỗ chết.
Y không hề chạy trốn, cũng không hề sợ hãi, chỉ nhìn quân địch hướng bên này mà tuôn qua, sau đó đem mấy người mình bao vây từng đoàn lại.
Nếu dùng cung tiễn hoặc hỏa thương mà nói bọn họ khẳng định không còn đường sống mà trở về, nhưng kỳ lạ chính là, những quân địch này không làm như vậy, chỉ vây chặt bọn họ. Sau đó, giữa trận thế lộ ra một khe hở, bóng mấy người cưỡi ngựa xuất hiện trong tầm mắt Thủy Dã Thắng Thành.
Mấy thớt ngựa này chậm rãi đi về phía trước, cuối cùng cách y hơn một trượng thì dừng lại, mà người đi đầu, cũng chính là Lập Hoa Tông Mậu.
Mưa vẫn đang rơi như cũ, Lập Hoa Tông Mậu ngồi trên ngựa, mắt nhìn xuống đã mệt mỏi không chịu được, chỉ chĩa đao Thủy Dã Thắng Thành đứng trước mặt mình. Y nhìn mái tóc và chòm râu hoa râm của Thủy Dã Thắng Thành, nhìn thấy bộ dáng mệt mỏi không chịu được, thật giống như nhìn thấy mình trong kính.
Y cũng đã già rồi ư. Lập Hoa Tông Mậu trong lòng thở dài.
Lúc còn trẻ, Thủy dã Thắng Thành tính tình táo bạo huyết khí phương cương, bởi vì tự ý giết chết bộ hạ báo cáo việc xấu của mình cho phụ thân Thủy Dã Trung Trọng, mà không từ lãnh địa phụ thân và Đức Xuyên gia chạy trốn đi không được, một đường lênh đênh lưu lạc đi tới kinh thành, sau đó tham gia vào bên trong quân đội Chức Điền Tín Trưởng, hơn nữa dùng võ dũng mà dần dà bộc lộ không ít tài năng trong quân Chức Điền.
Sau khi ở Phong Thần Tú Cát thay thế Chức Điền Tín Trưởng, y tiếp tục vì Phong Thần Tú Cát mà cống hiến ra sức, cuối cùng được phái đến Cửu Châu đánh trận, mà đang ở bên trong chiến sự này, y cũng vì biết rõ và yêu thích Lập Hoa Tông Mậu. Lúc ấy Lập Hoa Tông Mậu muốn chiêu dụ y làm thuộc hạ, nhưng y không có đồng ý, lần nữa rời khỏi Cửu Châu.
Y cuối cùng trằn trọc một đường, một lần nữa về dưới trướng Đức Xuyên Gia Khang, hơn nữa đã cùng phụ thân hơn mười lăm năm không gặp mặt hòa hảo lần nữa, sau khi phụ thân chết kế thừa cái ghế gia đốc của Thủy Dã gia, hơn nữa còn được ĐứcXuyên Gia Khang không so đo hiềm khích lúc trước, tặng cho Phúc Sơn phiên lãnh địa mười vạn thạch, thành là Đại Danh phổ đại cao cấp.