Ngay khi đại quân Chu Phác trải qua hành quân mấy ngày, cuối cùng ép tới được dưới thành Đại Bản, thành Đại Bản lập tức chọn lựa đầu hàng, gần như không có bất kỳ máu chảy nào rơi vào tới trong tay quân đội Đại Hán.
Tuy rằng địa vị của thành Đại Bản không cách nào so được với thời đại Phong Thần Tú Cát, nhưng tòa thành này rơi vào trong tay quân đội Đại Hán, không nghi ngờ cũng đủ mang tới chấn động càng lớn hơn cho thế lực các phương của Nhật Bổn.
Dưới thành Đại Bản, Chu Phác đắc ý hài lòng, cưỡi ở trên ngựa theo vây quanh của bộ tướng và vệ binh giẫm bước vào bên trong thành Đại Bản.
Mà vào lúc này, vây quanh hai bên rất nhiều thị dân và thương nhân, tò mò đánh giá gã, giống như muốn mượn điều này tới ngắm nhìn phong thái sứ thần thiên triều.
Bởi vì Đức Xuyên Gia Khang hai lần vây công Đại Bản, tạo thành chết bị thương thảm liệt, cho nên cư dân và phú thương của Đại Bản đều không mảy may có tình cảm chút nào với Mạc Phủ Đức Xuyên, vả lại đại đa số người của Đại Bản là người buôn bán, đối với chia cắt giữa các quốc tộc nhìn không phải quá nặng, cho nên thái độ bọn họ đối với Đại Hán cũng không có chán ghét hoặc là sợ hãi giống như nơi khác.
Sau khi Đại Hán đánh sang, Mạc Phủ muốn ở Tây Quốc chấp hành sách lược vườn không nhà trống, nhưng chấp hành ở địa giới Đại Bản lại vô cùng không thuận lợi, các thương nhân và thị dân đều muốn tận hết sức lưu lại. Bọn họ một mặt là không hi vọng gia nghiệp và tài sản của mình bị người Mạc Phủ không thừa cơ hội cướp đi, mặt khác thì là cảm thấy Đại Hán cho dù đánh sang cũng không có đáng sợ gì. Nên lúc làm ăn buôn bán vẫn là phải làm ăn buôn bán.
Trong những người này, còn len lén lưu truyền một lời đồn, Đức Xuyên gia sở dĩ chọc giận Đại Hán, thế cho nên rước lấy tai họa như vậy, là thiên phạt linh thiên trên trời của Thái Các đại nhân.
Theo ánh nắng của mặt trời buổi sáng, bao hàm bên trong tầm mắt hiếu kỳ và kính sợ, quân trang màu đỏ của bộ binh Đại Hán từng mảnh che phủ sang, khiến vùng quê ban đầu ngoài thành ảm đảm thất sắc.
Tuy rằng số người quan binh Đại Hán không nhiều, nhưng bọn họ cử động đều nhịp. Cờ xí đón gió tung bay di chuyển về phía trước, nghe theo khẩu lệnh nhỏ giọng của quân quân hoặc dừng bước, hoặc chuyển ngoặc, hoặc là giữ gìn khoảng cách của mình với binh sĩ khác của bản bộ xếp thành hàng đội, vượt qua phương trận bộ binh của đội ngũ khác.
Mà ở đằng sau bọn họ, từng cánh phiên quân Nhật Bổn mặc y phục các màu cũng lấy quân trận chỉnh tề bắt đầu khởi động tiến lên, hàng ngũ của bọn họ ở dưới thành gần như không nhìn thấy tận cùng.
Mà Chu Phác thì cưỡi ngựa, theo vây quanh của đám quân đội Đại Hán này chậm rãi đi vào thành Đại Bản, bởi vì cố ý muốn ở bên trong những thương dân Đại Bản này khoe ra quyền thế của mình và binh uy của Đại Hán, cho nên cố ý hạ lệnh quân đội thủ hạ của mình lấy thái độ nghiêm chỉnh nhất đi qua dưới thành.
Đám vệ binh bên cạnh gã đều là bộ đội đánh trận trải qua gã chọn kỹ lựa khéo ra, bọn họ đều cưỡi ở trên ngựa thuần sắc, vả lại thân thể cao to, cử động chỉnh tề đều nhịp và khôi giáp y phục càng thêm khiến cho bọn họ có vẻ oai hùng không tầm thường.
Mục đích của Chu Phác đạt tới rồi, ngay thời điểm Chu Phác tới được trong thành, các thương dân trong thành đều phát ra tiếng hoan hô với gã, giống như nghênh đón một cánh đại quân chiến thắng trở về, mà trong tiếng hoan hô của vạn chúng, gã vẻ mặt trang nghiêm, nói năng cẩn thận, trong lúc giơ tay nhấc chân, tựa như điệu bộ Phong thái các năm đó.
Bởi vì quan địa phương và quan trị an trong thành Đại Bản của Mạc Phủ đều đã chạy trốn rồi, cho nên hôm nay nghênh đón Chu Phác là một đám hào thương, còn bên trong những hào thương này, thì có Tam Tỉnh Cao Tùng mà Chu Phác quen biết.
Vị thành viên của Tam Tỉnh gia này, từ sau lần gặp mặt đàm phán với Chu Phác, liền ngã về phía Đại Hán, quyết tâm giúp đỡ Đại Hán đi đánh phá Mạc Phủ, để tiện khiến nhà mình tránh thoát một trận hỏa tai bất ngờ tới này, đồng thời khiến Tam Tỉnh gia đi lên một bậc thang càng cao hơn.
Mà y cũng quả thật làm ra cống hiến, không chỉ ngấm ngầm phái người bán lương thực với quân đội Chu Phác, còn bên trong biến loạn trong thành Đại Bản lần này phát huy hữu dụng trọng yếu, khiến Đại Bản bình ổn rơi vào trong tay quân đội Đại Hán.
Đối với người hợp tác tích cực như vậy, Chu Phác đương nhiên sẽ ban thưởng.
Sau khi tới được trong thành Đại Bản, Chu Phác liền triệu tập những hào thương ra sức này lại, sau đó giống như hứa hẹn trước đó của mình, cho những thương nhân này ban bố tờ cho phép đặc biệt, tuyên bố bọn họ về sau chính là thương nhân Nhật Bổn của Đại Hán chỉ định, thương phẩm Đại Hán chỉ thông qua bọn họ tiến hành xuất khẩu, còn hàng hóa Nhật Bổn mà Đại Hán nhập vào cũng chỉ từ nơi bọn họ qua tay.
Đây đương nhiên không phải hành vi Chu Phác tạm thời độc đoán, thật sự ra lúc những hào thương này bàn bạc, gã đã tiến hành thông đồng với triều đình trong nước, còn các bộ thương mại sau khi cân nhắc lợi hại cũng đáp ứng phương thức trả công lao này.
Bọn thương nhân có được loại ban thưởng quyền độc chiếm mậu dịch này, dĩ nhiên cảm thấy hài lòng, bọn họ đều đồng loạt xum xoe đối với Chu Phác, thông qua các loại phương thức tới bày tỏ cảm tạ, thế nhưng Chu Phác hiện giờ có chuyện ở trên mình, cũng chỉ là khách khí thu nhận lễ vật của bọn họ liền đuổi hết bọn họ đi.
Đại Bản bị rơi vào tay giặc tuy rằng mau, nhưng đây cũng không phải điểm cuối cùng trong kế sách của Chu Phác, cho nên gã lập tức liền lần nữa kiềm chế bộ đội, chuẩn bị một giai đoạn tấn công tiếp theo. Mà theo trợ giúp cũng bọn người Hoàng Xương Quốc, gã ở trong thành Đại Bản làm ra từng cái bố trí, sửa soạn bảo quân đội chia binh tấn công.
Ngay và hôm sau gã tới được Đại Bản, Đông Hương Trọng Phương liền bị Chu Phác tuyên triệu tới trước chỗ của mình.
Đông Hương Trọng Phương lúc tới được chỗ ở của Chu Phác, là có chút bó buộc bất an, bởi vì y tuy rằng là một võ sĩ bên trong Đảo Tân phiên, trong tay quản hạt một cánh bộ đội nhỏ, vả lại trong cuộc chiến Cơ Lộ trước đó lập được công lao, nhưng y dù sao chỉ là một kẻ gia thần, bình thường là không có cơ hội gặp mặt sứ thần Đại Hán.
Y giống với người khác, xem giai cấp vô cùng trọng yếu, bản thân theo đó liền cảm thấy mình không có thân phận ngồi cùng hàng với vị đại nhân này, vả lại y cũng không phải một người vẹn tròn, cho nên vào lúc có được cơ hội như vậy cũng không có quá mức kích động, ngược lại có chút không biết làm sao.
Tuy nhiên, có lẽ là vì tiêu trừ cảm giác bồn chồn của y, Chu Phác ngược lại mười phần thân thiết đón tiếp y, đối lập với gã lúc bình thường hất hàm sai khiến trước mặt các Đại Danh, loại thái độ khiêm tốn này quả thật khiến Đông Hương Trọng Phương có chút được sủng ái mà kinh sợ rồi.
- Đại nhân, xin hỏi có gì chỉ bảo? Sau khi hàn huyên một hồi, Đông Hương Trọng Phương quyết định vẫn là sớm chút cắt vào chuyện chính, để mau chóng chấm dứt hội đàm khiến y không được tự tại này.- Tại hạ tất nhiên muôn lần chết không chối từ.