- Vâng…
Tùng Bình Tín Cương hơi run run người, nhưng vẫn quỳ mọp ở dưới đất, tiếp nhận mệnh lệnh của Tướng quân đại nhân.
Nhìn thấy Tướng quân đại nhân đã hạ quyết tâm, vì vậy những trọng thần Mạc Phủ vốn có lòng nghi ngờ cũng chỉ biết im lặng. Trong chốc lát biểu điện lại khôi phục loại tĩnh mịch kia.
Mặc dù có người đều nhìn Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu, muốn lão tỏ thái độ phản đối, nhưng Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn không mở miệng, dường như không nghe thấy gì.
Tuy rằng cảm thấy kiến nghị của Thổ Tỉnh Lợi Thắng có chút quá đáng, nhưng kỳ thực lão lại ngầm ủng hộ cách nào này. Dù sao hiện tại cần phải chuẩn bị vẹn toàn vì tồn vong của Mạc Phủ. Chỉ là bởi vì địa vị đặc thù của lão, tới lui chặt chẽ với các thân phiên của Đức Xuyên gia, cho nên không tiện mở miệng ủng hộ.
Nhưng thân là Đại lão, lão duy trì im lặng, thật sự ra đây đã là một loại ủng hộ rồi, cho nên có một vài người khác phản đối cũng chỉ đành im lặng theo lão.
- Như đã chuẩn bị trước, hiện tại đã có gần mười vạn đại quân ở gần kề Giang Hộ.
Đức Xuyên Gia Quang ngẩng đầu lên, nhìn ra ánh sáng từ từ ngoài điện vào.
- Kế tiếp chúng ta còn phải thu nạp càng nhiều quân đội. Việc cung ứng cho số quân đội này là đại sự hàng đầu, các khanh không ai được lơi lỏng. Bọn họ là căn cơ để bảo vệ Mạc Phủ, bảo vệ thiên hạ.
- Thần hiểu.
Tất cả trọng thần khác trả lời lập tức.
Đức Xuyên Gia Quang đột nhiên gia tăng âm lượng.
- Đối với đất phong của Mao Lợi gia và các Đại Danh khác theo sắc lệnh, chuyện không được chậm trễ, phải lập tức tuyên bố, mau chóng chuyển đến tay bọn họ, yên ổn lòng người, kêu gọi bọn họ tập binh chống đỡ giặc Hán. Việc đưa hoàng thất và các Đại Danh cũng phải làm. Đối với việc trưng tập lương thực và di dời nhân khẩu ở Tây Quốc tuyệt đối không được kéo dài! Mấy chuyện trên, đều là sự vụ khẩn cấp nhất cần làm xong trước, mọi người nhất định phải cố gắng hoàn thành, những chuyện khác đều được dứt bỏ!
- Vâng!
Các trọng thần dập đầu tại chỗ.
Buổi thảo luận này, vốn dĩ trong thảo luận vẫn là mọi người nói chuyện phân vân, có nhiều người vẫn bảo lưu ý kiến, nhưng đã có bản thân Tướng quân Mạc Phủ đích thân mở miệng xác nhận thì nhất định chính là sự vụ cần phải hoàn thành, không được phép lơi lỏng. Dù sao quyền uy của Tướng quân đại nhân là không nghi ngờ được.
Những trọng thần này, đều giống như tiểu dân của Giang Hộ, bắt đầu bị thế cục ác liệt trước mặt dọa đến kinh hồn tán đảm, nhưng trải qua buổi thương nghị hôm này, rốt cuộc đã xác thực được phương lược hành động. Trong bóng tối sâu không thấy đáy, cuối cùng cũng nhìn thấy một tia sáng.
Tuy rằng sách lược này không nhất định sẽ có hiệu quả, thẳng thừng đánh lui được giặc Hán, nhưng dù sao đó là điều thiết thực, hơn nữa khiến người ta thấy được tia hy vọng, khiến người ta thoát khỏi sợ hãi mịt mù.
Trong lúc Đức Xuyên Gia Quang còn đang hạ lệnh, có một người thân cận của Tướng quân khom lưng đi vào trong biểu điện.
Vốn dĩ trong lúc Tướng quân Mạc Phủ và các trọng thần bàn bạc đại sự, bất cứ ai không có liên quan đều không được phép đi vào trong biểu điện gây huyên náo. Nhưng sau khi giặc Hán xâm lăng, bởi vì cấp báo đến không ngừng hơn nữa tình thế lại nguy cấp, cho nên tạm thời hủy bỏ khuôn phép này. Bất kể có phải là đang thảo luận cùng trọng thần hay không, chỉ cần có tin tức khẩn cấp, cũng đưa thẳng đến tay Tướng quân Mạc Phủ.
Người này có tốc độ bước chân rất nhanh, hơn nữa là làm tiếng bước chân nhỏ đi để khỏi ồn ào, nhưng nhìn vẻ mặt người này, chỉ sợ lại là một tin tức xấu.
Các trọng thần của Mạc Phủ, dạo này đã quen với tin tức xấu, cho nên bọn họ cũng không xôn xao. Mọi người chỉ ngồi quỳ ngay ngắn trên đất, trong lòng đang ngầm suy đoán hiện tại đã xảy ra chuyện gì.
Đây là tấu của sở Ti đại Đô Kinh Bản Thương Thắng Trọng đưa tới, trong đó còn kẹp một văn cáo y cho người sao chép.
Đức Xuyên Gia Quang không lộ cảm xúc ra mặt, nhận lấy tờ báo cáo này, sau đó mở ra tự mình đọc.
Nhưng mà khi nhìn thấy nội dung cụ thể của báo cáo, cùng với văn cáo trên đó, sắc mặt của y chợt trở nên đỏ bừng, như thể máu đột nhiên dâng lên, chân mày của nhíu lại, ngay cả tay cũng hơi run rẩy.
Nhìn thấy bộ dạng này của Tướng quân, cho dù không biết rốt cuộc là tin tức xấu như thế nào, nhưng tâm tình của mọi người đều trở nên khẩn trương bất an, cả thở mạnh cũng không dám.
- Khốn kiếp! Khốn kiếp!
Tiếng gào thét như sấm rền vang, Đức Xuyên Gia Quang rốt cuộc không chịu đựng nổi phẫn nộ trong lòng, xé nát tờ báo cáo trong tay, sau đó dừng sức ném vào không trung.
Sau đó, y rút bội đao ra, huơ vào không khí mấy cái với vẻ giận dữ, đồng thời gào to.
- Giặc Hán! Đảo Tân! Lập Hoa! Ta thề không đội trời chung với các ngươi!
Trang giấy rách nát chậm rãi rơi xuống đất, khiến mọi người càng thêm hoài nghi về nội dung bên trong. Trong tiếng gào thét vừa rồi của Tướng quân đại nhân có hai chữ Lập Hoa, cũng thật sự khiến cho người ta mơ hồ.
Rất nhiều người đều phán đoán là vì Lập Hoa Tông Mậu (Tachibana Muneshige) đầu hàng giặc Hán, nhưng không ai dám đi hỏi.
Bọn họ đoán không sai. Trong báo cáo mà Bản Thương Trọng Thắng đưa tới, quả thật có viết về việc Lập Hoa Tông Mậu làm phản. Không chỉ có Lập Hoa Tông Mậu, y còn báo cáo cho Đức Xuyên Gia Quang một tin xác thực. Giặc Hán đã đập tan tất cả phản kháng của Mạc Phủ ở đảo Cửu Châu. Lão trung Nội Đằng Trung Trọng đã tuẫn quốc, mà đa số Đại Danh ở đảo Cửu Châu đều đã đầu hàng giặc Hán, vả lại khởi binh phạt Mạc.
Trong văn cáo kèm theo báo cáo, chính là hịch văn “Cửu Châu thưởng phạt lệnh” y cho người chép lại. Trên đó mắng Mạc Phủ là loạn thần tặc tử, còn có những câu như phải khôi phục kỷ cương của Nhật Bổn, để triều đình một lần nữa quân lâm Nhật Bổn, không nghi ngờ đã khiến Đức Xuyên Gia Quang vô cùng phẫn nộ.
Mặt khác, trong báo cáo còn nói những Đại Danh phía nam có dấu hiệu bất ổn, hy vọng Mạc Phủ sớm đưa ra tính toán.
Các tin tức đều chứng minh tiên đoán đáng sợ nhất mà các trọng thần đưa ra khi nãy. Giặc Hán tiến binh thế không đỡ được, triều đình âm thầm cấu kết, các phiên chủ bất mãn với Mạc Phủ đều sẵn sàng góp sức.
Vậy thì làm sau khiến cho Đức Xuyên Gia Quang không giận dữ?
Trong biểu điện đầy người dường như không có một ai, y điên cuồng vung bội đao trong tay, gần như muốn chém kẻ hầu cận tiến lại gần.
- Truyền lệnh xuống, tất cả công khanh và phiên chủ đầu hàng giặc Hán, thân nhân ở Giang Hộ đều phải xử tử, xử tử tất cả!
Y gào thét quanh quẩn bên trong biểu điện, thật lâu vẫn chưa ngưng.
Đức Xuyên Gia Quang gầm thét ở trong điện! Đương nhiên không thể truyền đến bên 'giặc Hán' trong miệng của bọn chúng, đương nhiên thật sự ra bọn họ cũng sẽ không để ý đến rốt cuộc Đức Xuyên Gia Quang sẽ có cách nhìn như thế nào đối với bọn họ.
Bọn họ có chuyện càng thêm quan trọng nữa phải làm.
Sau khi chiếm lĩnh Cửu Châu, tuy rằng triều đình Đại Hán trước kia đã đồng ý sẽ dâng tặng toàn bộ đảo Cửu Châu cho một tộc Đảo Tân, nhưng để giữ vững trật tự vùng đất chiếm lĩnh hiện tại, cho nên Triệu Tùng vẫn như cũ mệnh lệnh tạm thời không thay đổi bố cục hiện tại của đảo Cửu Châu, các phiên chủ quy nhập vào Đại Hán tiếp tục duy trì thống trị trật tự như trước trong lãnh địa, cho nên trật tự trong lãnh địa nơi đây coi như là nghiêm chỉnh.