- Giặc Hán hiện giờ đã đánh tới dưới thành chúng tôi rồi, nếu như chúng tôi nơi này thất thủ nữa, trên đảo Cửu Châu liền cũng không có nơi sống yên ổn của người Nhật Bổn rồi. Sau khi gắng gượng đè nén bồn chồn bất an trong lòng, Tế Xuyên Trung Lợi không bận tâm lau chùi mồ hôi trên trán, xoay đầu liền nói với vị sứ giả Mao Lợi Nguyên Tín bên cạnh.- Phải biết môi hở răng lạnh, nếu nơi này của chúng tôi bị chiếm đóng, quý phiên nhất định sẽ trở thành mục tiêu tiến quân bước tiếp theo của Đại Hán, đến lúc đó chỉ sợ không có được tháng ngày yên tĩnh tiếp nữa a.
Ông ta biết rằng Mao Lợi gia đối với giữ gìn Mạc Phủ không có hứng thú, đối với trợ giúp Tế Xuyên gia thoát nạn cũng không có bao nhiêu thú vị. Cho nên ông ta chỉ là từ lập trường của bản thân Mao Lợi gia tới bày tỏ vấn đề, muốn dùng đạo lý môi hở răng lạnh để đánh động bọn họ.
Nhưng Mao Lợi Nguyên Tín lại cũng không kích động và bồn chồn như Tế Xuyên Trung Lợi hy vọng, y đứng ở đầu thành, nhìn ra xa đánh giá quân trận của quân đội Đại Hán.
- Quân đội Đại Hán, hành quân quả nhiên pháp độ nghiêm cẩn, khó trách đủ một đường quét ngang Cửu Châu.
Sau khi nhìn chốc lát, y thở dài một tiếng.- Quân đội như vậy, phiên chủ làm sao có khả năng đủ chiến thắng chứ?
- Hiện giờ đã là sống chết trước mắt, ta làm sao còn quản được nhiều như vậy chứ? Tế Xuyên Trung Lợi có chút tức giận rồi, nhưng ông ta hiện giờ có việc cầu người, vẫn là gắng gượng đè ép xuống tức giận.- Nếu như không chống cự, tính mạng toàn tộc ta liền không có hi vọng rồi… Nếu như chống cự, chí ít còn vì quý phiên kéo dài một chút thì giờ, để quý phiên thong dong sửa soạn. Bởi vì sau khi hủy diệt chúng tôi, kế tiếp quý phiên chính là mục tiêu của giặc Hán.
- Mao Lợi gia chúng tôi đã sửa soạn rồi, nhưng hiện giờ thời giờ gấp gáp, quả thật không cứu kịp phiên chủ, chỉ đành trước dựa vào eo biển lạch trời tới bố phòng. Mao Lợi Nguyên Tín giống như không có nghe ra châm chọc trong lòng ông ta, ung dung trả lời.- Thế nhưng phiên chủ cũng không cần chán ngán thất vọng như vậy. Tế Xuyên gia tiếng tăm lưu truyền nhiều năm như vậy, vũ dũng nổi danh thiên hạ, cho dù là giặc Hán cũng không có cách nào đánh hạ quý phiên như thế này.
- Ngươi… Tế Xuyên Trung Lợi tức giận tới sôi máu, ông ta gần như muốn gọi người vứt sứ giả Mao Lợi gia này xuống đầu thành, để y chôn cùng với người nhà mình.
Nhưng cuối cùng ông ta vẫn là nhịn cơn tức.- Ngươi hiện giờ chế giễu ta không sao, nhưng thời điểm việc tới trên đầu, các ngươi cũng giống vậy tìm không thấy đường ra. Ta cho dù chết cũng phải tồn vong cùng phiên Tiểu Thương.
- Phiên chủ vì sao cho rằng mình đã không còn đường thoát a? Mao Lợi Nguyên Tín lại không cho là đúng, y giơ tay chỉ một cái quân trận của quân đội phiên Liễu Hà dưới thành.- Ngươi xem, bọn họ không phải tìm thấy lối thoát rồi sao? Quân đội Đại Hán hiện giờ chính là vô cùng trọng dụng bọn họ a.
- … Tế Xuyên Trung Lợi mở to hai mắt, khó tin được nhìn Mao Lợi Nguyên Tín.
Ông ta thật không ngờ, vị sứ giả Mao Lợi gia này không có ý giúp đỡ mình chống cự, vả lại không ngờ còn khuyên can nói bọn người của mình noi theo Đảo Tân Trung Hoằng, Lập Hoa Tông Mậu đầu hàng Đại Hán.
Chẳng lẽ Mao Lợi gia cũng giống Đảo Tân gia, sớm đã cấu kết với Đại Hán. Lòng của ông ta không tự chủ lóe qua ý nghĩ này trong đầu. Thế nhưng hiện giờ tai vạ lâm đầu, ông ta cũng không rảnh đi kiêng dè nhiều như vậy. Hoặc là nếu như thật có loại cấu kết này, ngược lại vẫn là chuyện tốt.
- Đại Hán phát đi hịch văn nói muốn tính mạng toàn tộc ta, ta như thế nào đi đầu hàng! Ông ta cũng không nói suông để che giấu chính mình nữa, nói thẳng lời thật.- Quân đội Đại Hán không biết nảy sinh hiểu lầm gì với ta, ta lại có cách nào!
- Nói như vậy, kỳ thật phiên chủ cũng không muốn tử chiến tới cùng với Đại Hán, cũng không muốn tuẫn thành đúng không? Mao Lợi Nguyên Tín hỏi lại.- Nếu như giảng hòa được với Đại Hán, bảo vệ tính mạng toàn tộc, phiên chủ có chịu làm hay không?
- Các ngươi và Đại Hán có lui tới lén lút gì sao? Tế Xuyên Trung Lợi có chút hồ nghi.
- Bây giờ còn chưa có. Mao Lợi Nguyên Tín lắc đầu.- Thế nhưng rất nhanh liền sẽ có, không dối gạt phiên chủ, lần này trong phiên phái tôi sang đây, bên trong có một nhiệm vụ, chính là quan sát thực lực của quân đội Đại Hán, vả lại lựa chọn thời cơ bàn bạc với quân đội Đại Hán, dựng lên giao tình.
- Các ngươi... Các ngươi quả nhiên tồn tại lòng dạ như vậy a… Tế Xuyên Trung Lợi cười khổ, tiếng cười vô cùng khô khốc.- Cũng đúng a, dù sao cũng là Mao Lợi gia.
- Vậy phiên chủ chủ ý như thế nào đây? Nếu như hiện giờ bảo chúng tôi xuất thành đi bàn bạc với quân đội Đại Hán, chúng tôi vì quý phiên nói tốt trước mặt họ, khiến bọn họ buông tha cách nghĩ nhất định phải xem phiên chủ thành kẻ địch.
Mao Lợi Nguyên Tín lại lần nữa làm bộ như nghe không có hiểu chế giễu trong đó.- Nếu như chúng ta thật thành công, phiên chủ liền thoát khỏi tình cảnh túng quẫn như hiện giờ phải không? Hay là nói phiên chủ nhất định phải huyết chiến với Đại Hán tới cùng, toàn bộ phiên ngọc nát đá tan đây?
- Nhưng ta lại làm sao tin tưởng Đại Hán chứ? Đừng quên… Quân đội Đại Hán chính là phát hịch văn rõ ràng, muốn tính mạng của chúng tôi a. Tế Xuyên Trung Lợi vỗ “Cửu Châu thưởng phạt lệnh” trên tay.- Nếu như quân đội Đại Hán không chịu bỏ qua, ta cho dù đầu hàng cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.
- Không thử một chút thì biết thế nào được? Mao Lợi Nguyên Tín vẫn đang kiên trì.- Hơn nữa, ta là lấy thân phận sứ giả của Mao Lợi gia đi bàn bạc với bọn họ, cho dù là nhục, cũng là tủi nhục của Mao Lợi gia chúng tôi, phiên chủ không cần lo lắng.
Cái này Tế Xuyên Trung Lợi ngược lại trầm ngâm rồi.
Đây thật đúng là một cái tin tức tốt, Mao Lợi gia và Tế Xuyên gia đều là đại phiên hơn ba mươi vạn thạch, nếu như hai phiên đồng thời chọn lựa đầu hàng Đại Hán, thiết nghĩ là sẽ có được niềm vui của bọn họ, lúc này lại đề ra điều kiện bỏ qua tính mạng Tế Xuyên gia, chưa chắc không phải không được.
Hơn nữa, đã tới mức này rồi, bản thân lại không có cách nghĩ tuẫn thân vì Mạc Phủ, hà cớ gì không đi thử một lần chứ?
- Tốt lắm, ngươi liền đi thử một chút đi, hi vọng ngươi hết thảy mọi việc thuận lợi. Cuối cùng Tế Xuyên Trung Lợi rốt cuộc gật đầu đồng ý.
- Hy vọng như thế.
Sau khi hạ lệnh đóng trại, đoàn trưởng Tất Túc quân Đại Hán vốn dĩ đã bên trong lều trại sửa soạn nghỉ ngơi, gã gần đây vẫn luôn bôn tẩu đánh giặc ở các nơi, vẫn luôn không có an định, hôm nay tính toán sớm chút nghỉ ngơi, tốt xấu ngủ ngon một giấc.
Ngoại trừ bộ đội cảnh giới cần có, gã cũng hạ lệnh bọn thuộc hạ của mình cũng nghỉ ngơi thật tốt, khôi phục tinh thần và thể lực, để không lâu sau phát động tấn công với phiên thành Tiểu Thương.
Nhưng mà, nguyện vọng của gã lại hóa hư không, còn chưa có đợi gã nghỉ ngơi bao lâu, gã đã bị bộ hạ của mình đánh thức rồi.
- Chuyện gì xảy ra? Gã hơi bất mãn hỏi.
- Đối diện phái sứ giả sang, nói muốn gặp đoàn trưởng. Bộ hạ cẩn thận trả lời.
- Không gặp, chúng ta muốn hủy diệt hoàn toàn Tế Xuyên gia. Tất Túc lập tức liền cự tuyệt đòi hỏi này, bởi vì theo gã, nếu như Đại Hán đã tuyên bố hịch văn muốn tiêu diệt toàn bộ Tế Xuyên gia, vậy liền hẳn làm tới cùng, làm ra một tấm gương cho người Nhật Bổn các nơi khác và Cửu Châu.
Hơn nữa, công lao đánh thắng một trận cuối cùng, cũng lớn hơn so với tiếp nhận đầu hàng của Tế Xuyên gia.
- Bọn họ không phải người của phiên Tiểu Thương. Là… là người từ đảo Bản Châu bên kia sang, nói là người của Mao Lợi gia của Trường Châu phiên. Quan quân tham nghị do dự chốc lát, vẫn là quyết định giải thích một chút.- Phiên Trường Châu là phiên lớn, nếu như cho chúng ta dùng, ngược lại không tệ…
- Cái gì?
Tất Túc đối với tình hình này có chút bất ngờ.
Vốn rằng gã đã tính toán sau khi đánh hạ phiên Tiểu Thương, liền tiến hành đưa tin với các hào tộc đảo Bản Châu, tiện cho sứ thần triều đình xúi giục bọn họ, không có ngờ rằng tới hiện giờ liền đã có phiên chủ bắt đầu bàn bạc với mình rồi.
Nếu quả thật đủ làm thành việc này, ngược lại cũng xem như một công lao.
- Được rồi, bảo y tới gặp ta.