Nhìn từ điểm này, cũng không dựa vào Thiển Dã gia được rồi.
Tính đi tính lại, trong các Đại Đanh lớn ở Tây Quốc, đạt được mức độ tín nhiệm nhất định, chỉ có Mao Lợi gia.
Sự thật về phân tranh giữa Mao Lợi Huy Nguyên và Đức Xuyên Gia Khang này mọi người đều biết, hơn nữa Mao Lợi gia bị Đức Xuyên gia tùy ý chèn ép, lãnh địa gia tộc bị rút ngắn lại chuyện này mọi người cũng đều biết được, trong lòng bọn họ không có có phẫn hận là không thể nào, ít nhất đáng để thử một lần.
Huống chi, sau khi Đại Hán bình định xong đảo Cửu Châu, lãnh địa Mao Lợi gia chính là đứng mũi chịu sào, Đại Hán chỉ muốn thượng bắc, cho nên Mao Lợi gia nhất định phải làm ra lựa chọn —— Mà dưới quân tiên phong Đại Hán, Pháp hoàng và Tả Hữu đại thần đều tin tưởng rằng bọn họ sẽ không làm ra quyết định phục vụ quên mình vì Mạc Phủ.
Nhưng, cho dù xác định trước tiên phải đưa tin với Mao Lợi gia, làm sao liên hệ với bọn họ cũng khiến cho quân thần lâm vào khó xử rồi.
Mao Lợi gia nằm ở cực nam của đảo Cửu Châu, hiện tại chiếm giữ hai nước Chu Phòng và Trường Môn, tuy rằng lãnh địa coi như rộng lớn, nhưng lại bị cô lập bởi Mạc Phủ và phiên lớn trung thành với Mạc Phủ. Lãnh địa phía tây và phía nam của bọn họ là biển rộng, phía bắc nước Thạch Kiến bởi vì có núi Ngân Thạch Kiến cho nên bị Mạc Phủ thu làm thiên lĩnh, trực thuộc vùng đất quản hạt của Mạc Phủ; mà phía đông của bọn họ là nước An Nghệ, chính là phiên Quảng Đảo của Thiển Dã gia.
Đức Xuyên Mạc Phủ sau khi cướp lấy thiên hạ, vì củng cố thống trị mà nhọc lòng, sắp xếp như vậy dĩ nhiên cũng là vì phòng ngừa ngăn chặn Mao Lợi gia mà cố tình đi xây dựng tỉ mỉ, thân phiên các nơi, phổ đại cùng với Đại Danh tín nhiệm, đem bọn Đại Danh lòng mang dị tâm bao vây lại, không cho bọn hắn có bất cứ một không gian gì để phát triển, sau đó lại dùng các loại thủ đoạn chính trị và kinh tế chèn ép bọn họ.
Nếu như không có Đại Hán đột nhiên đánh tới, đánh vỡ cân bằng của sức mạnh tuyệt đối này mà nói, chỉ sợ trong một hai trăm năm nữa, Mao Lợi gia và cường phiên đều không có cơ hội đứng lên phản kháng thống trị của Mạc Phủ.
Theo tình huống bị ngăn cách như vậy, đến tột cùng làm sao xây dựng đưa tin giữa hai bên, và khiến cho triều đình có được một nơi chốn được sống yên ổn, thật sự làm khó cho người ta.
Nhưng nghĩ mà biết được, vì phòng bị Đại Hán, hiện tại ven đường khắp nơi cũng đã khẩn cấp giới nghiêm rồi, đám người bên mình một đường chói mắt như vậy đi về phía nam, nói không chừng khi nào thì cũng sẽ bị người ta phát hiện.
- Mọi người cùng nhau đi về phía nam địa bàn của Mao Lợi gia khẳng định là không được. Nhất Điều Kiêm Xa cũng gật gật đầu.- Chưa nói đến dọc theo đường đi gian nan hiểm trở, nếu là Mao Lợi gia có mang nhị tâm, không chịu ra sức vì triều đình mà nói, chúng ta rơi vào trong tay bọn họ, chẳng phải là dê vào miệng cọp?
- Tả phủ đại nhân nói rất đúng. Nhị Điều Khang Đạo cũng đồng ý.- Vậy Tả phủ cảm thấy chúng ta kế tiếp nên làm như thế nào?
- Tiếp tục đi về phía nam mà nói, càng ngày càng tới gần tiền tuyến Cửu Châu, các nơi ven đường phòng bị sẽ càng ngày càng nghiêm khắc, hơn nữa đám đông càng ngày càng loãng ra, chúng ta khó che dấu được thân phận... Cho nên theo ta, tốt nhất hiện tại đi về phía tây đi, mượn đường nhỏ đi đến trong nước Thạch Kiến. Nước Thạch Kiến có rất nhiều núi, mặc dù là lãnh địa trực thuộc của Mạc Phủ nhưng trú binh cũng không nhiều lắm, chỉ cần chúng ta cẩn thận ẩn núp thì không có việc gì xảy ra cả... Nhất Điều Kiêm Hà nói ra suy xét dọc theo đường đi của mình.
Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, gã tiếp tục nói.- Sau khi đến bên đó, chúng ta một bên thăm dò thời cuộc thiên hạ, vừa tìm cách đưa tin với Mao Lợi gia và các phiên chủ khác, chỉ cần nói động được một hai phiên chủ đi theo phía chúng ta, bố cáo thiên hạ cũng không phải là việc khó rồi... Cho dù hết thảy cũng không thuận lợi, ít nhất chúng ta chờ đợi được quân đội Đại Hán thượng bắc, mới tiến lên đầu nhập vào bọn họ, sẽ có đường sống.
Lo lắng của gã vô cùng toàn diện, Nhị Điều Khang Đạo suy nghĩ một chút, cảm thấy mình cũng không có chỗ nào phản đối rồi.
Sau khi gã gật đầu, những người khác đều quay đầu nhìn về phía Pháp hoàng, chờ đợi ông ta làm ra quyết định cuối cùng.
- Mưu lược của ái khanh thật là xác đáng, trẫm cũng cảm thấy rất tốt. Pháp hoàng đầu tiên là gật gật đầu, sau đó lập tức lại đưa ra nghi ngờ của mình.- Chỉ là sứ giả đi tới Mao Lợi gia, phái ai đi mới là tốt nhất đây? Thời cuộc gian nan, muốn nói động được Mao Lợi gia, phải có dũng cảm túc trí mới được...
- Bệ hạ, lấy thần đến xem, Mao Lợi gia hiện tại đã hoàn toàn dao động rồi, chỉ cần chúng ta đẩy lên thêm một bước, ông ta nhất định sẽ ngã xuống, thần chí ít có bảy tám phần nắm chắc! Nhất Điều Kiêm Hà đột nhiên chắc chắn nói ra.
- Vì sao... Vì sao nói như thế? Pháp hoàng có chút kinh ngạc.
- Chúng thần một đường đi về phía nam, trong dân chạy nạn nhìn thấy, không ngờ rất ít khi nhìn thấy được dân chạy nạn đến từ phiên Quảng Đảo... Bệ hạ ngẫm lại, việc này không phải có chút kỳ quái sao? Nhất Điều Kiêm Hà hạ thấp giọng.- Chẳng lẽ phiên dân trong thuộc địa phiên Quảng Đảo không muốn chạy trốn sao? Nhất định là trên dưới phiên Quảng Đảo có tính toán khác, cho nên không cho dân trong thuộc địa chạy trốn.
Pháp hoàng và Nhị Điều Khang Đạo ngơ ngác nhìn nhau, hiển nhiên nhìn ra một số manh mối.
Nhất Điều Kiêm Hà lộ ra nụ cười.- Để tiện cho chính mình ngăn địch, phiên chủ các nơi đều đang chủ động di dời dân trong thuộc địa, còn cố ý đem gia quyến của đám phiên chủ cũng mang đến phía bắc, thậm chí còn có phiên chủ tự mình chủ động trốn chết... Vì sao phiên Quảng Đảo không ngờ một chút dấu hiệu cũng không có chứ? Chẳng lẽ Mao Lợi gia thật sự cứ như vậy trung thành với Mạc Phủ, quyết định đem toàn bộ phiên ngọc nát đá tan sao?
- Đúng! Đúng! Pháp hoàng bừng tỉnh đại ngộ.
- Ái khanh nói đến rất đúng.
Từ các loại dấu hiệu này xem ra, ở trước mặt quân tiên phong Đại Hán, Mao Lợi gia nhất định đã tồn tại lòng dạ khác.
Đây cũng không có gì là kỳ quái, Mao Lợi gia vốn chỉ tức giận bất bình ở trong lòng, nhưng hiện tại, tình huống không giống với lúc trước rồi, Đại Hán đã cho bọn họ cơ hội, bọn họ không muốn lợi dụng cơ hội này mới là việc lạ.
Chẳng qua, Nhất Điều Kiêm Xa cẩn thận như thế, vả lại gặp nhỏ biết nhiều, thật ra nằm ngoài suy đoán của mọi người, cũng khiến những người khác cảm thấy hết sức khâm phục.
Rất rõ ràng, hiện tại thay vì bảo là phải nói động Mao Lợi gia phản nghịch Mạc Phủ, chi bằng nói là muốn giành lấy bọn hắn trước khi đầu hàng với Đại Hán, đem bọn họ lôi kéo lại đây, làm ô dù cho triều đình, mọi người lợi dụng với nhau.
- Nếu nói như vậy, dứt khoát cho ta đi đến phiên Quảng Đảo đưa tin đi! Chỉ cần hứa lấy lợi hại, nói vậy bọn họ cũng nhìn thấy đường ra có lợi nhất đối với bọn họ. Nhị Điều Khang Đạo cực kỳ kích động nói.- Con đường phía trước gian nguy, phái những người khác đi ta không quá yên tâm, xin cho ta đi đi!
Pháp hoàng và Nhất Điều Kiêm Hà liếc nhau một cái, cuối cùng đồng ý thỉnh cầu của gã. Nhị Điều Khang Đạo rất là to gan, lại là Hữu đại thần tôn quý, đi tới phiên Quảng Đảo đúng là lựa chọn người tốt nhất.