Tuy rằng y nói vô cùng khẩn thiết, nhưng Chu Phác lại càng nghe càng cảm thấy nghi hoặc, triều đình Nhật Bổn hiện giờ đã là thế bất lưỡng lập với Mạc Phủ, Hưng Tử thiên hoàng này là huyết mạch của Đức Xuyên gia, bị phế truất là danh chính ngôn thuận, vốn dĩ không cần phải xin chỉ thị với y, nếu như sợ hãi sự tình về sau có lặp lại, vậy giam cầm Hưng Tử cả đời không được sao?
Hơn nữa gã cũng không cảm thấy đứa con gái này có sức kêu gọi gì cả.
- Xử trí Hưng Tử như thế nào, đây là sự vụ nội bộ hoàng gia quý quốc, chúng tôi sẽ không can thiệp. Gã thẳng thắn biểu đạt cách nhìn.
- Chính ở trong chuyện này, không cách nào không cần dò hỏi đại nhân… Bởi vì, cách nghĩ của quốc quân là, sau khi Hưng Tử phế ngôi vị gả cho vị hoàng tộc nào đó của Đại Hán được hay không? Đại nhân ngài nhìn, như vậy đã tránh được nỗi âu lo cho triều đình tệ quốc, lại khiến bang giao hai nước càng gần thêm một bước, thành là nước có kết thân. Đây chính là mở đầu của muôn đời hòa thuận. Nhị Điều Khang Đạo sau khi nói xong, thật dè dặt nhìn Chu Phác.- Ý thiên sứ như thế nào?
Không nói không được, Chu Phác thật sự bị đề nghị này làm cho kinh sợ rồi, gã tuyệt không có ngờ rằng, triều đình Nhật Bổn lại sẽ muốn gả Thiên hoàng Hưng Tử sắp bị phế truất tới Đại Hán.
Đây rốt cuộc là xem như hòa thân, hay là tính đầu hàng đây? Hay là vứt bỏ một điều phiền phức.
Bọn họ nghĩ thế nào không trọng yếu, trọng yếu chính là mình hẳn nên ứng đối thế nào.
Từ chối thẳng thừng sợ là không quá tốt, nhưng tùy tiện đáp lời càng là không được, sự tình can hệ hoàng thất, bản thân nhất định phải cẩn trọng từ lời nói tới việc làm, không được dễ dàng tỏ thái độ. Vấn đề này hẳn do kinh thành quyết định chủ ý mới tốt. Sau khi suy ngẫm chốc lát, gã làm ra quyết định.
- Hữu phủ đại nhân, đề nghị này của quý quốc, thật sự khiến người ta có chút bất ngờ… Tôi là không cách nào tới quyết định, thế nhưng tôi sẽ báo việc này cho kinh thành, để thiên tử tới quyết định.
- Sự tình dính tới hoàng thất, thiên sứ dĩ nhiên không tiện tỏ thái độ, tại hạ dĩ nhiên lý giải được… Thế nhưng thiên sứ nói tốt vài câu, khiến cho triều đình quý quốc nhìn thấy đủ thành ý của nước tôi và lợi hại của việc này.
Nhị Điều Khang Đạo hạ thấp giọng nói.- Chỉ cần thiên sứ đủ giúp chúng tôi nói chuyện, mặc kệ thành hay là không thành, chúng tôi đều sẽ nhớ ơn thiên sứ, hết sức trung thành hồi báo.
- Ta sẽ mau chóng hồi bẩm trong nước. Chu Phác cũng không nhiều hứa hẹn gì, chỉ là thản nhiên gật đầu đáp lại.
Chuyện này thành hoặc là không thành, với gã mà nói cung không có ảnh hưởng quá lớn, gã chỉ là tận hết chức trách báo lên mà thôi, về phần lời dốc hết trung thành hồi báo, những người này nói với gã rất nhiều lần rồi, gã cũng không để ở trong lòng, chỉ cần quân đội Đại Hán đứng ở sau lưng mình, cũng không sợ bọn họ không hết sức trung thành hồi báo.
Sau khi tới được phiên thành phiên Trường Châu, Chu Phác lại nhân được hoan nghênh cực kỳ nhiệt liệt, gã theo các vị phiên thần của Mao Lợi Tú Tựu và Mao Lợi gia trò chuyện thật vui với nhau, sau đó cùng nhau nghiên cứu phán đoán thế cục, vì hành động kế tiếp đạt thành ăn ý.
Trong những ngày kế tiếp, thuyền vận chuyển của hải quân Đại Hán tiếp tục vận chuyển quân đội và khí giới đồ đạc lên phía bắc, sau đó tập kết ở phiên Trường Châu. Phiên quân Trường Châu bởi vậy thanh thế bành trướng. Tuy nhiên, giống với Đảo Tân gia, bọn họ không có tiếp nhận thống nhất chỉ huy của bọn người Chu Phác mà là độc lập chỉ huy quân đội của mình, đối với điều này Chu Phác tuy rằng hơi có chút phê bình kín đáo nhưng vẫn tiếp nhận được.
Mà ở trong chút tháng ngày này, Chu Phác ở nơi này nhiều lần ban bố cáo văn, một mặt lên án tội ác của Mạc Phủ, một mặt thì tuyên bố Đại Hán đã phái đại quân lên đảo Bản Châu, đi tới đất căn cơ trọng địa của Nhật Bổn, đòi hỏi phiên chủ nhận rõ tình thế, sớm ngày quy hàng Đại Hán, bằng không liền bị Đại Hán coi là kẻ địch, tương lai không bảo đảm lãnh địa gia nghiệp.
Quân đội Đại Hán nhiều lần tiến quân đắc thủ, nhiều nhà Đại Danh trông ngóng quy hàng, loại uy hiếp này trở nên vô cùng hữu lực. Chu Phác phát cáo văn không mất bao lâu, xung quanh liền có sứ giả do phiên chủ âm thầm phái tới trước hết thăm dò hỏi thử Đại Hán là có bỏ qua cho mình được hay không.
Tình thế tiến triển vô cùng thuận lợi, Chu Phác cũng dĩ nhiên là gió xuân đắc ý, thế nhưng gã cũng biết chỉ cần Mạc Phủ còn chưa có bị hoàn toàn đánh đổ, sự nghiệp của gã liền vẫn không có thành công, cho nên gã cũng không dám lười nhát, trong mấy ngày nay vẫn luôn cùng thương thảo với bọn quan tham nghị của mình, nỗ lực học tập thường thức dẫn binh đánh trận.
Bên trong khoảng tháng ngày này, ra ngoài bất ngờ của mọi người chính là, phía bắc phiên Trường Châu tiếp giáp biên cảnh nước An Nghệ và nước Thạch Kiến, vẫn luôn không có xảy ra loạn lạc gì, cũng không có bị vết tích đại quân tiến tới chinh phạt, vả lại những trạm gác phiên Trường Châu phái tới cũng không có nhận ra những nơi này có binh lực tầm vóc lớn tập kết, thậm chí Mạc Phủ vẫn luôn không có làm ra bất kỳ ứng đối nào phản loạn đối với phiên Trường Châu, dường như bộ đội đổ bộ của Mao Lợi gia và Đại Hán đã bị bọn họ quên lãng.
Loại tình thế khác thường này khiến Chu Phác và bọn quan tham nghị đều có chút nghi hoặc, bọn họ phán đoán Mạc Phủ đã đối với tình thế trước mặt bó tay không còn sách lược, càng thêm sản sinh ra sợ hãi đối với binh tiên phong của quân đội Đại Hán, cho nên không hề tính toán chinh phạt Trường Châu bình định phản loạn đánh bại quân đội Đại Hán, chỉ tính toán lấy chiến lược thủ thế tới kéo dài thời giờ với Đại Hán, khiến cho Đại Hán ở bên trong tiêu hao không làm ra quyết định rút quân không được.
Chiến lược của Mạc Phủ rõ ràng nổi rõ, thậm chí nói được là vô cùng sáng suốt, bọn họ không có tức giận làm việc theo cảm tình, chủ động hưng binh sang quyết chiến với quân đội Đại Hán, mà là lợi dụng địa lợi và phòng ngự tới đánh một trận chiến tiêu hao.
Nếu đã như vậy, vốn dĩ chiến lược “hiệp trợ Mao Lợi gia cố thủ phiên Trường Châu, đánh bại đại quân chinh phạt Mạc Phủ, sau đó lại thừa thắng truy đuổi tiến quân Đô Kinh bọn họ chế định ban đầu đã không hợp thời rồi.
Bọn họ muốn mượn một con đường này của mình thu hút quân đội Mạc Phủ, nhưng Mạc Phủ hiện giờ giống như bất động với bọn họ.
Vì thế Hoàng Xương Quốc và Chu Phác thương lượng sau đó quyết định sửa đổi kế sách, từ phòng thủ trước đó lại phản công, hẳn là để mình bên này chủ động tấn công, hướng đất tim gan của đảo Bản Châu thẳng tiến, muốn chỉ cần quân đội Đại Hán bức gần tới Đô Kinh, như vậy Mạc Phủ cho dù bảo thủ nhượng bộ, cũng không khỏi cùng những quân đội này của mình giao chiến.
Sau khi làm ra quyết định xong, quân đội đổ bộ càng thêm tăng nhanh hơn tốc độ tập kết, sau đó hàng loạt được bố trí tới biên cảnh phía bắc phiên Trường Châu, tùy thời sửa soạn tấn công phía bắc.