Trải qua những điều mắt thấy tai nghe trên đường, nhất là sau khi chứng kiến cảnh tượng Cửu Châu bị tàn phá, cùng binh uy của quân đội Đại Hán sau đó, y càng quyết tâm phải để Trường Châu tránh khỏi binh tai lần này, quyết tâm không vì Mạc Phủ ngu trung tuẫn táng.
Trên đường đến Cửu Lưu Mễ, y suy tư vài lần, phải như thế nào càng tăng thể diện Đại Hán, nhất là làm sao để thể hiện ra địa vị và dụng ý của bản phiên, đề cao coi trọng Đại Hán đối với mình, vì Mao Lợi gia sau cuộc chiến giành lấy thêm địa vị càng thêm trọng yếu.
Cho nên vừa gặp Chu Phác, y liền kinh sợ, một lòng muốn biểu hiện cung kính với gã, vì y biết, người này thay mặt cho thiên tử Đại Hán, thuận miệng nói mấy câu, có khả năng quyết định địa vị Mao Lợi gia sau chiến tranh Nhật Bổn.
Chu Phác thuận miệng bảo y đứng lên.- Miễn lễ.
Trải qua trận này và các phiên chủ kinh sợ thành kính đó, Chu Phác đã quen với việc người khác một mực cung kính mình, giơ tay nhấc chân cũng thể hiện mấy phần uy nghi và kiêu căng của sứ thần đại quốc —— Đương nhiên, bởi vì tóc phía trước cạo qua bây giờ mới dài ra một chút, cho nên có phần chẳng ra cái gì cả, nhưng mà không có ai dám có nửa phần vô lễ với gã.
Chu Phác đi thẳng vào vấn đề.- Quý phiên nếu đã phái ngươi đến yết kiến ta, chắc là đã có kế sách rồi?
- Đúng vậy, tệ phiên muốn giống với Đảo Tân gia và Lập Hoa gia, quy hàng Đại Hán. Mao Lợi Nguyên Tín quỳ trên đất lần nữa, sau đó khấu đầu.- Kính xin sứ giả khai ân, để tệ phiên bảo vệ được lãnh địa và người ban đầu.
- Lần này chúng ta đến là để thảo phạt Mạc Phủ, không phải vì làm kẻ địch với các phiên, tất cả phiên chủ quy hàng chúng ta đều bảo toàn được lãnh địa, thậm chí tăng thêm phong thưởng. Chu Phác thanh sắc không đổi cho bọn họ một lợi dụ.- Nhưng mà… quý phiên cũng là ở trên đảo Bản Châu, lãnh địa dính dáng rất nhiều nơi, thật sự đã toàn bộ nhất trí quy hàng nước ta sao?
- Trước kia tệ phiên và Mạc Phủ thù sâu như biển, Đức Xuyên Mạc Phủ vô cớ giảm đất phong, khiến tệ phiên bị tổn thất lớn, tổ tiên đều ôm mối hận mà chết, đến nay nhớ tới trên dưới tệ phiên đều nghiến răng căm hận… Giờ đây có cơ hội phản kháng Mạc Phủ, bọn ta sao bỏ qua được!
Mao Lợi Nguyên Tín trả lời mạnh mẽ.- Quy hàng Đại Hán, nguyện trung thành vương mệnh, đây là các trọng thần trong phiên chúng tôi chủ trương nhất trí, cũng là quyết định của phiên chủ, cho nên nhất định thi hành được. Dĩ nhiên, trong phiên cũng có một số hạng người gàn bướng không tức thời, nhưng chúng tôi tự mình tiêu diệt, không cần sứ giả lo lắng…
Chu Phác cũng không biết, một số người gàn bướng trong miệng y, rõ ràng là một số trọng thần trong nội bộ Mao Lợi gia.
Mao Lợi Huy Nguyên chiến đấu thất bại, trong phiên bị giảm đất phong vân vân từ từ thành đả kích trọng đại, mang trong lòng mất mát, vô cùng chán nản, sớm đem ngôi vị gia đốc truyền cho Mao Lợi Tú Tựu, nhưng vì khi đó Mao Lợi Tú Tựu còn quá nhỏ, nên Mao Lợi Huy Nguyên vẫn luôn nắm giữ thực quyền.
Vào tám năm trước, Mao Lợi Huy Nguyên qua đời, lúc ấy Mao Lợi Tú Tựu đã mười ba tuổi. Vốn phiên chính phải do Mao Lợi Tú Tựu phiên chủ danh chính ngôn thuận này đến xử lý, nhưng lại xảy ra vấn đề.
Trọng thần Mao Lợi gia Mao Lợi Tú Nguyên, lúc trước làm con nuôi và Đại tướng của Mao Lợi Huy Nguyên, lập được chiến công hiển hách, vả lại trở thành đối tượng trọng dụng của Huy Nguyên, thời điểm bắt đầu cuộc chiến từng ra sức tác chiến vì Mao Lợi gia. Nhưng sau khi bắt đầu cuộc chiến Quan Nguyên, vì Mạc Phủ thế lớn, y gia nhập vào dưới trướng Đức Xuyên gia, được Mạc Phủ bổ nhiệm làm phiên chủ phiên Trưởng Phủ của phiên Trường Châu, vả lại vẫn luôn trú ở Giang Hộ, trở thành thân tín của Tướng quân nhiều đời.
Y tận lực vì Mạc Phủ, cưới con gái nuôi của Đức Xuyên Gia Quang, vả lại nhiều lần hành động mưu đồ tiếp tục làm suy yếu phiên Trường Châu, đã từng tính toán qua khiến một tên phiên chủ chi khác của Mao Lợi gia Mao Lợi Tựu Long rời khỏi gia tộc Mao Lợi.
Sau khi Mao Lợi Huy Nguyên mất, y tự cho mình là người giám hộ của Mao Lợi Tú Tựu, luôn ở trong thành Giang Hộ điều khiển thời cuộc phiên Trường Châu, bị phiên chủ Mao Lợi Tú Tựu ghi hận —— đây cũng là một nguyên nhân trọng yếu khiến Mao Lợi Tú Tựu cứ như vậy dễ dàng tính toán phản bội rời khỏi Mạc Phủ.
Vì thế, Mao Lợi Tú Tựu định mượn cơ hội này, cho thân tín Mao Lợi Tú Nguyên ở trong phiên lấy danh nghĩa nghịch đảng Mạc Phủ để diệt trừ —— mặc dù có lẽ bọn họ giống nhau đều muốn đầu hàng Đại Hán.
Chu Phác không biết Mao Lợi Tú Tựu đang ngấm ngầm suy tính, nhưng cho dù biết được thì y cũng không để ý, giống như Đảo Tân Trung Hoằng, mặc kệ ông ta ở trong phiên loại trừ người chống đối mình, giết những phiên thần không phục tùng mình, chỉ cần bọn họ đầu nhập vào mình, trợ giúp hành động Đại Hán tiến binh của Nhật Bổn, vậy ông ấy đều không sao cả.
- Vậy quý phiên trước hết hãy chuẩn bị, cần phải tuyên bố thời điểm chúng tôi đến, dựng thẳng cờ phản chính. Y thản nhiên ra lệnh.- Sau này chúng tôi còn rất nhiều nơi cần đến quý phiên, mong quý phiên trợ giúp nhiều hơn.
- Khi nào thiên sứ tuyên cáo lệnh này? Mao Lợi Nguyên Tín vội hỏi.
- Nếu tệ phiên biết được cụ thể ngày tháng Đại Hán tiến quân vào, sớm làm sẵn chuẩn bị.
Ông ta cũng không biết, Chu Phác bây giờ vốn dĩ cũng không cách nào trả lời ông ta rõ ràng được, bởi vì hiện tại những vấn đề này trong nội bộ quân đội Đại Hán vẫn còn tranh luận.
Kế sách lúc trước của quân đội Đại Hán, sau khi đánh hạ đảo Cửu Châu hẳn nên phải tu sửa toàn diện bến cảng, sau đó đem đảo Cửu Châu trở thành là ván cầu tiến quân mới, tiếp tục thông qua thuyền biển đến hướng bị tấn công, thậm chí trực bức Giang Hộ, cho nên phải tập trung binh lực, dùng thực lực mạnh nhất đi tập kích nơi mạnh nhất của Mạc Phủ, tranh thủ việc đóng đô.
Chẳng qua bàn bạc trên hội nghị quốc vụ bàn về ngày tiến công đối với Nhật, Chu Phác đề nghị gia tăng năng lực đả kích của Đại Hán, dứt khoát dùng tòng quân bắc thượng tấn công kinh thành, nếu đủ đánh chiếm kinh thành, một mặt nắm giữ được trong tay triều đình Nhật Bổn, tăng mạnh năng lực kêu gọi của Đại Hán, thêm một bước nữa làm suy yếu tâm lý chống cự của người dân Nhật Bổn, mặc khác có thể kiềm chế lượng lớn binh lực Mạc Phủ, vì đại chiến Đại Hán ở Quan Đông, Bình Nguyên chi viện phối hợp chặt chẽ.
Theo ủng hộ của bản than thiên tử Đại Hán, thay đổi kế sách này về nguyên tắc được thông qua, trở thành kế sách tác chiến chủ yếu của quân đội Đại Hán. Chỉ có điều là kế sách sẽ có biến đổi, cần phải lâm trận tiến hành sửa đổi cho phù hợp với tình thế.
Nhiệm vụ của Chu Phác rất thuận lợi, theo ủng hộ binh uy quân đội Đại Hán, y mượn nhờ các loại thủ đoạn, chiêu dụ một số lớn gia tộc quyền thế Cửu Châu vì mình phục vụ, nhìn qua để bọn họ ra quân vượt biển tiến về phía kinh thành cũng không phải là việc khó.
Nhưng quân đội Đại Hán giao chiến mấy lần với quân Mạc Phủ cùng phiên quân các nơi, bọn họ ngạc nhiên chỉ ra một số phiên quân này còn yếu so với phán đoán trước đó, sĩ khí và huấn luyện đều sa sút, không khách khí mà nói gần như là một đạo quân ô hợp, cho nên đối với bọn họ một mình tiến quân phía bắc được hay không vô cùng hoài nghi.